Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:30:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Cảm ơn chủ phòng, đây là chút lòng thành của tui.]

Nói xong, phòng livestream Tinh hạm quét màn hình. Hóa là vị cư dân mạng Tô Thiển Vân giám định đầu tiên, tặng cho cô hai cái Tinh hạm.

“Không cần tặng quà,” Tô Thiển Vân vị cư dân mạng : “Vị cư dân mạng , thể mua chút ngọc của ?”

Đặc biệt là khối trong ảnh , cô thích .

[Không cần chủ phòng bỏ tiền, cô trúng cái gì, tui trực tiếp tặng cô là .]

“Không ,” Tô Thiển Vân lắc đầu, chẳng bỏ chút sức nào, thể nhận quà quý giá như của khác. Cho dù đa Tinh tế giá trị của nó cũng như , “ nhất định bỏ tiền mua, nếu dám dùng .”

[Cái thì , chủ phòng nếu giá trị của nó thì tui mơ hồ bán rẻ cái tinh cầu .]

[Trâu bò, may mà chủ phòng nhắc nhở , nếu lầu lỗ to .]

[Chủ phòng trâu bò, nhưng những tảng đá thể gì a, cũng lấp lánh như kim cương.]

Tinh tế trang sức, kim cương từng coi là thuế IQ ở Thủy Lam Tinh, ở Tinh tế sống .

Không dám nhiều, mỗi Tinh tế ước chừng mỗi một viên kim cương.

[Lầu ngốc t.ử, lời chủ phòng thấy . Đó chính là thứ thời xưa vương công quý tộc mới dùng nổi, còn sớm hơn cả tơ lụa.]

[Thật giả, còn sớm hơn cả tơ lụa.]

[Lầu kỹ lời chủ phòng , nãy chủ phòng quả thực , còn sớm hơn cả tơ lụa.]

[Woa, lịch sử lâu đời ồ.]

“Phía cũng , nó từng tín vật,” Tô Thiển Vân , tiếp: “Thời xưa hai nhà định sự, thường đều lấy nó tín vật định .”

[Lãng mạn quá a.]

[Nghe chủ phòng , tui đều thể tưởng tượng cảnh tượng lúc đó.]

[ , hôn lễ thời xưa gì khác với chúng ?]

“Khác nhiều lắm,” Tô Thiển Vân tiếp: “Thời xưa chú trọng tam môi lục sính, định xong mới là thỉnh kỳ, nghênh . Lục lễ phức tạp, thường đều là quý tộc thời xưa mới tuân thủ.”

[Trời đất ơi, tui cảm thấy lãng mạn quá ồ.]

[Vậy chủ phòng, họ thành mặc giống chúng a?]

Tô Thiển Vân lắc đầu, nghĩ một lúc mới mở miệng giải thích, “Mỗi triều đại quy tắc của mỗi triều đại, nhưng triều đại cách chúng gần nhất, cô dâu kết hôn thể mặc đội Phượng quan hà bí.”

[Cảm giác lãng mạn quá, tui tận mắt xem lúc đó thành thế nào.]

[Nghe chủ phòng miêu tả, tui vãi cả thấy chịu .]

[Thật sự lãng mạn quá, tui vãi cả sắp .]

[Hu hu hu QAQ~]

“Được , hôm nay tạm thời đến đây thôi.”

Chém gió với cư dân mạng nửa ngày, Trá thái của cô vẫn xong.

Tô Thiển Vân cầm con d.a.o nhỏ, gọt vỏ bên xuống. Lúc cô che chắn âm thanh, tốc độ tự nhiên nhanh hơn ít.

Vỏ già gọt dùng, những cái vỏ ăn cũng dắt răng. Ít nhất lớp vỏ xanh đỉnh đầu thể giữ , loại vỏ non. Lấy muối xát, là một món nguội sảng khoái.

Tô Thiển Vân để những thứ cái đĩa nhỏ bên cạnh để dùng .

Cô bỏ Trá thái gọt vỏ trong nước rửa nữa, đổi d.a.o nhỏ thành d.a.o to, ngay cả cái thớt bàn cũng dời xuống. Tô Thiển Vân cầm d.a.o, chia một củ Trá thái gọt vỏ hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-166.html.]

Lại thái chúng thành sợi nhỏ.

Cho đến khi thái hết bộ Trá thái mang về, Tô Thiển Vân mới đặt d.a.o trong tay xuống.

[Chủ phòng đây là định món ngon gì thế?]

[Tui gặm một miếng, chẳng mùi vị gì cả.]

[... Ừm, cảm giác giòn, còn một chút ngọt, những cái khác thì .]

[Không ngon như trong tưởng tượng.]

Tô Thiển Vân đặt cái thớt rửa sạch trở bàn, mở miệng với Dương Kỳ đang rảo bước về: “Đi lấy muối... Hàm Quả Cầu qua đây.”

“Dạ,” Dương Kỳ một tiếng, đầu liền lấy Hàm Quả Cầu Tô Thiển Vân tích trữ qua đây, “Sư phụ, cần nghiền thành bột ?”

“Nghiền ,” Tô Thiển Vân cũng rửa sạch bát vỏ Trá thái , để sang một bên.

[Tui gặm một miếng vỏ Trá thái chủ phòng , cảm giác ngon hơn Trá thái nhiều.]

[, dai hơn Trá thái, tui thích vỏ Trá thái hơn.]

[Tui với các giống , tui vẫn thích Trá thái hơn.]

Dương Kỳ bưng một bát bột màu trắng gạo qua, “Sư phụ, nghiền xong .”

“Được,” Tô Thiển Vân nhận lấy bột Hàm Quả Cầu nghiền, rắc chúng lên vỏ Trá thái. Lại đưa tay bốc một nắm lớn, rắc chậu Trá thái lớn bên cạnh.

Tròn một bát bột Hàm Quả Cầu, Tô Thiển Vân rắc hơn một nửa xuống.

[Phui! Mặn quá a, chủ phòng cô chắc chắn món thể ăn ?]

[Yue! Chủ phòng lúc e là lật xe , khó ăn quá.]

[Tui nếm thử một miếng vỏ Trá thái tui thích, cũng mặn quá a. Trời ơi, chủ phòng chịu kích thích gì .]

Tô Thiển Vân đưa tay, trộn vỏ Trá thái bên trong với bột Hàm Quả Cầu, đảm bảo để mỗi miếng vỏ Trá thái, đều thể dính bột Hàm Quả Cầu.

Sợi Trá thái bên cạnh cũng như .

Sau khi trộn xong, Tô Thiển Vân rửa sạch tay. Rót cho một cốc nước, thở phào nhẹ nhõm : “Cuối cùng cũng xong .”

“Sư phụ định dùng chúng gì?” Dương Kỳ cảm thấy ghé gần, là thể ngửi thấy mùi mặn tỏa từ hai cái chậu. Vội nhíu mày, tránh xa chúng một chút.

Tô Thiển Vân uống một ngụm nước, đó mới tiếp: “Làm chút món ăn kèm sảng khoái. Bây giờ con chê nó, qua hai ngày nữa đừng tranh ăn đấy.”

“Con tuyệt đối sẽ !”

[Tui dự cảm, cứ cảm thấy đồ sắp vả mặt .]

[Đừng dự cảm nữa, các xem chủ phòng như con mèo trộm tanh kìa, tiểu đồ đến cuối cùng chắc chắn sẽ tự vả mặt thôi.]

[Nói đúng, đồ thể đấu sư phụ.]

[Sợ đến mức tui vãi cả vội vàng đổi giọng, bao giờ Trá thái nữa.]

[Lầu +1]

Đối với sự chắc chắn của Dương Kỳ, Tô Thiển Vân nhạt .

Trời dần tối xuống, bên ngoài tối đen như mực. Đèn trong sân tự động sáng lên, Tô Thiển Vân cứ cảm thấy chút đúng lắm, hình như thiếu thứ gì đó.

 

 

Loading...