“Sư phụ, mưa rơi cũng quá lớn ,” Dương Kỳ rót cho Tô Thiển Vân một cốc nước nóng, tiếp tục mở miệng : “ dường như đều còn từng thấy qua mưa lớn như .”
Tô Thiển Vân mưa rơi hơn nửa giờ, vẫn nửa điểm xu thế suy giảm : “Trận mưa xác thực rơi quá lớn .”
Cô hé đôi môi đỏ mọng định mở miệng cái gì, đột nhiên thấy một tiếng mèo kêu.
Chỉ thấy mèo con ướt sũng từ bên ngoài , lông tóc bình thường khô ráo suôn mượt nước mưa ướt, kết thành từng lọn từng lọn. Nhìn mèo con tròn vo mập mạp, lúc càng giống một con chuột nhắt.
Hóa nó béo là lông xù lên.
Nước mưa tích mèo con, còn thuận theo lông tóc chậm rãi chảy xuống đất. Mỗi một bước, liền lưu mặt đất một dấu chân hoa mai ướt sũng. Nó nghiêng đầu, dường như cho Tô Thiển Vân một cái nghiêng đầu g.i.ế.c.
Chỉ là còn kịp, vận mệnh bóp c.h.ặ.t lấy gáy.
Tô Thiển Vân xách nó lên, một thanh mèo dài cứ như dựng trong tay cô.
Mèo con đặt móng vuốt lên bụng, hai chân rụt rè bắt chéo, sợ lộ bộ phận riêng tư. Nước đọng trong lông, chảy xuống sàn nhà hình thành một vũng nước nhỏ.
Tô Thiển Vân: “...”
Mèo con dường như cũng sự cạn lời của Tô Thiển Vân, đôi mắt vàng như lưu quang vô tội mở to.
“Mưa lớn như tránh một chút,” Tô Thiển Vân vò một cái lông của nó, là thể vắt chút nước, “Ướt thành cái đức hạnh ... xuống nước chơi nước ?”
Nhắc tới chuyện , Tô Thiển Vân liền đau đầu.
Nhiệt độ tự nhiên dần dần cao lên, mèo con mọc lông dày là khó chịu nhất. Quan trọng là tên tính cách yên , mỗi ngày chạy ngoài các kiểu lêu lổng, suýt chút nữa thì trúng nắng.
Mèo con thầy dạy cũng hiểu, học chui trong nước hạ nhiệt độ. Vì thế, Tô Thiển Vân còn chuẩn cho nó một cái chậu lớn trong sân, bên trong nước sạch Tô Thiển Vân chuẩn .
nó cứ chướng mắt chút nước , trong hồ tung hoành ngang dọc.
Cái hồ lớn , lấy thể hình của mèo con mà chính là biển. Một con sóng đ.á.n.h tới, là thể nó ngã nhào một cái. Nói chừng cá trong hồ, đều kích thước lớn hơn mèo con.
Tô Thiển Vân thấy thế, thể tức giận .
“Meo ~”
Mèo con mềm mại kêu một tiếng, dường như đang nũng .
Tô Thiển Vân là lòng sắt đá, xách con mèo rách liền tới chỗ chậu nước nhỏ. Tô Thiển Vân hiếm khi bộ dáng tức giận , mèo con qua đều ngoan ngoãn hơn bình thường chút.
“Meo ~”
Mèo con chút lưu tình ném trong chậu nhỏ ngơ ngác trong chốc lát, nhưng nhanh liền phản ứng . Từ trong nước chỉnh , đang vươn đầu cọ cọ Tô Thiển Vân cự tuyệt.
[Chủ phòng !]
[Ha ha ha ha ha, mèo rách nhỏ cũng ngày hôm nay.]
[Mèo rách nhỏ sắp thất sủng , tui thể thừa dịp chen chân .]
[Hê hê, tui cũng quả tim nhỏ của chủ phòng.]
[Làm đồ của chủ phòng thì sủng vật của chủ phòng... cũng, cũng . Xấu hổ. jpg]
[Chủ phòng tui nè, ngoại trừ sinh con tui cái gì cũng !]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-213.html.]
Tô Thiển Vân một tay tóm lấy tên nhóc xa còn thành thật trong chậu, cao giọng mở miệng về phía Dương Kỳ: “Đi mang sữa tắm điều chế đó qua đây.”
“Vâng!” Dương Kỳ đáp một tiếng, xoay liền nhà gỗ nhỏ.
Mưa bên ngoài còn đang rơi, thế mưa tuy rằng lớn như đó, cũng thể khinh thường. Mà tiếng sấm đầu vẫn vang, chỉ là âm thanh lớn như đó.
Tô Thiển Vân thở dài một , mưa nếu cứ rơi tiếp như , nông trường của cô sẽ ngập mất.
May mà cải dầu và lúa mì mới thu hoạch, gạo nếp đó cũng trồng xuống. Lúa nước lớn nhưng còn trổ bông, hẳn là thể kiên trì một chút trong nước.
Về phần rau dưa khác, thì theo mệnh trời .
Tô Thiển Vân ấn mèo con đang lộn xộn trong chậu, “Đừng động, nếu còn hồ bên chơi nước, cũng đừng ăn cơm nữa.”
Mèo con đang hưng phấn cầm móng mèo vỗ mặt nước kinh ngây .
Mắt mèo khẽ mở, miệng nhỏ há lộ hai hạt răng gạo nhỏ màu trắng bên trong. Tai tam giác đầu, cũng biến thành tai máy bay.
“Chơi nước một ,” Tô Thiển Vân hung tợn, giống hệt kế ác độc cho con riêng ăn cơm, “Liền bỏ đói mi một bữa, còn chơi... đ.á.n.h gãy chân mèo!”
Vừa dứt lời, mèo con liền cảm thấy chân của ẩn ẩn đau.
[Ha ha ha ha ha, chủ phòng đây là bắt đầu dạy dỗ mèo ?]
[Loại chuyện nhiều thêm chút, tui thích xem nhất.]
[Mèo rách nhỏ... hê hê hê, mi cũng ngày hôm nay. Tui nó sớm đ.á.n.h con mèo ngốc ~]
[Chủ phòng thật lòng sắt đá, mèo con đáng yêu như , vì đối xử với nó như thế. Mèo con đừng sợ, đến trong lòng chị nè.]
[Xuất hiện , chị gái quái dị tới dì quái dị còn xa ?]
[Ồ, tâm can bảo bối đáng thương của dì, đến trong lòng dì nè. Nhìn tâm can của dì dọa kìa, chủ phòng quá đáng lắm, thể đối xử với tâm can nhỏ của chúng như chứ.]
[Lầu lầu , còn thật sự bác trúng .]
“Sư phụ,” Dương Kỳ cầm một chai sữa tắm tới, đặt ở bên cạnh cô mở miệng : “ thấy mấy chai, liền tùy tiện cầm một chai tới.”
Những cái chai bộ là màu trắng, kiểu dáng giống như đúc.
Tô Thiển Vân cũng , “Không .”
Cô cầm cái chai lên, bóp một đoạn thể cao màu tím trong tay. Tô Thiển Vân hai tay hợp , xoa bọt biển màu tím. Tóm lấy mèo con ở một bên, liền bôi bọt biển lên mèo.
Theo bọt biển xoa , mùi thơm tỏa cũng càng ngày càng nồng.
Dương Kỳ hít sâu một , “Thơm quá a.”
[Xác thực thơm a, mùi cũng quá dễ ngửi .]
[Tui thích mùi ! Tinh tế dường như đều sữa tắm mùi thơm , chủ phòng đây là tự định chế ?]
[Lầu , bác là ?]