Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:32:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đang hầm canh đấy.

Trời quá lạnh, uống chút canh nóng cũng thể ấm .

Tô Thiển Vân cầm muôi múc canh, hớt sạch bọt bên . Mọi cũng thấy đồ trong nồi.

Xương ống lớn hầm đến thịt trắng bệch, còn nước canh trắng sữa. Khi dùng muôi đảo, còn thể thấy một bó hành nấu phai màu, cùng vài lát gừng vàng.

Tô Thiển Vân thậm chí ngay cả Hàm Quả Cầu cũng bỏ, nhưng mùi thơm ập mặt khiến thèm thuồng.

Thơm quá.

Dương Kỳ nồi canh ngừng sủi bọt nhỏ, bốc nước lên khỏi nuốt nước miếng.

[Tuy vẻ thanh đạm, nhưng vẫn ăn.]

[Không tật gì, canh bên trong chắc chắn ngon. Chụt chụt -]

[Thịt cũng tệ mà, dùng nước tương còn bột ớt đặc chế của chủ phòng nước chấm, chấm ăn chắc chắn cũng thơm.]

[Gắt thật, cảm giác phòng livestream Tinh tế đều ai ăn như fan của chủ phòng.]

[Đều là chủ phòng dạy , hổ. jpg]

[Không tật gì, chính là lúc chủ phòng bữa cơm đầu tiên, mới thành fan của cô .]

[Mùi vị thật sự thơm.]

[Ném miệng , ném miệng !]

Tô Thiển Vân lấy muôi , đậy nắp tiếp tục hầm, đó hướng về phía Dương Kỳ thần bí: Hôm nay định một món khác biệt.

Meo~

Tiểu miêu mi thấy cô định đậy nắp, vươn móng vuốt nhỏ đặt lên tay Tô Thiển Vân, dường như cho cô đậy nắp .

Mấy tháng nay ở chung, Tô Thiển Vân hiểu rõ nhất sở thích của tiểu miêu mi.

Nó bình thường đặc biệt thích ăn thịt, tuy rau củ cũng chê. so , rõ ràng vẫn là thịt nó yêu thích hơn. Rõ ràng nhất chính là món thịt kho tàu cô , con mèo cứ cách ba ngày, quấn lấy cô thêm một .

Ngoài , chính là các loại cá Tô Thiển Vân .

mày cũng ăn ? Tô Thiển Vân đưa tay ấn cái mũi hồng phấn của nó, Vẫn , đợi hầm thêm một tiếng nữa, thịt đều tan trong canh, đó mới là thực sự ngon.

Tô Thiển Vân , lấy nấm khô ngâm nở qua.

Những cây nấm là nấm tạp Tô Thiển Vân nhặt ở bên rừng cây, mùi vị tệ. lượng nhiều, ăn hết Tô Thiển Vân liền đem chúng phơi khô. Lúc ăn, trực tiếp dùng nước ngâm nở.

Lấy hầm canh càng thêm đặc biệt tươi ngon.

Quả nhiên, thấy Tô Thiển Vân bỏ những cây nấm tạp , hai mắt một một mèo lập tức sáng lên.

[Khá lắm, nước miếng chảy xuống .]

[Đáng ghét, chủ phòng rõ ràng nhiều nấm như , tại đưa lên mạng bán?]

[Những thứ mới thực sự là trời sinh đất dưỡng, quý giá vô cùng. Ai mà ăn, cũng ăn mà.]

[Nghe chủ phòng qua, thành ngữ sơn hào hải vị thời xưa, chính là những cây nấm . Người xưa thể dùng sơn hào để hình dung, thì mùi vị đó ngon thế nào.]

[Thực dám giấu, nếm thử.]

[Xem lầu kìa, ai mà nếm. đều bắt đầu chảy nước miếng , cái cũng quá thơm .]

[Chủ phòng, fan của chị sắp chị cho thèm c.h.ế.t , chị quản .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-243.html.]

Dương Kỳ hai mắt sáng lấp lánh, đang định gì đó, nhưng khóe mắt liếc qua thấy ngoài cửa sổ ít thứ dạng bông trắng, như bông vải từ trời rơi xuống.

Sư phụ, bên ngoài đó là cái gì?

Tô Thiển Vân đầu , là kinh ngạc. Chỉ thấy tuyết lớn như lông ngỗng từ trời rơi xuống, nhẹ bẫng, gió thổi qua liền theo gió mà rơi.

Trên mảnh đất mênh m.ô.n.g bát ngát, càng thêm .

Tuyết, tuyết rơi .

Trên gương mặt xinh của Tô Thiển Vân lộ một nụ ngạc nhiên vui mừng, cô màng nhiều liền trực tiếp mở cửa phòng. Khí lạnh bên ngoài, khiến một một mèo trong phòng tự chủ rùng một cái.

Mà Tô Thiển Vân dường như cảm nhận cái lạnh, hưng phấn lao ngoài.

[Trời ơi, chủ phòng cứ thế ngoài, sẽ đông thành tuyết chứ.]

[Đây chính là tuyết mà chủ phòng gần đây luôn miệng nhắc tới?]

[Mẹ ơi, tuyết rơi cũng quá . Cứu mạng!]

[Huhu, cũng giống như chủ phòng, trực tiếp lao ngoài.]

[ bên ngoài lạnh quá, cái chân nhỏ thò cuối cùng vẫn rụt về~]

[Đây chính là tuyết mà chủ phòng ? Cảm giác khác với trời mưa, chỉ là mỗi cái vẻ riêng, hai loại đều thích.]

[Lầu kinh hiện bậc thầy bưng nước (ba ) đương đại!]

[Tuy cũng khá thích trời mưa, nhưng thấy tuyết mới cái gì là . Chỉ là lúc tuyết rơi, trời lạnh quá, chút chịu nổi.]

Sư phụ!

Dương Kỳ thấy Tô Thiển Vân trực tiếp lao bên ngoài, kinh ngạc trong giây lát. Vừa cũng cất bước theo Tô Thiển Vân ngoài, thứ gì đè lên chân.

Cậu cúi đầu thấy tiểu miêu mi dùng hai chân ôm lấy chân .

Dương Kỳ tin tà, kéo chân ngoài. Cũng chuyện gì xảy , kéo tiểu miêu mi thì thôi, nhưng hình nhỏ bé thế của nó thể giữ chân một lớn như .

Meo!

Nhìn cái gì mà , đồ đưa áo cho sư phụ, cần ngươi tác dụng gì!

kêu, đặt móng vuốt lông lá lên chiếc áo bông dày bên cạnh.

Coi như sư phụ thương uổng công mày, Dương Kỳ liền hiểu, xoa đầu mèo một cái. Một tay cầm áo bông, một tay ôm lấy tiểu miêu mi đang ngừng giãy giụa ngoài.

[Hay quá, bên ngoài !]

[ từ lâu giống như chủ phòng bên ngoài quẩy , huhu QAQ~]

[Không sai, bông tuyết bên ngoài chắc chắn lạnh hơn từ trong nhà nhiều.]

[Tuyết! Ta tới đây!]

[He he he, ngược xem tuyết rốt cuộc ma lực gì, khiến chủ phòng nhớ mãi quên lâu như .]

[ tuyết quả thực hơn mưa, hơn nữa nó còn là chất rắn. Khác với nước mưa, màu sắc trắng siêu cấp xinh .]

[ chính là cảm thấy tuyết hơn mưa.]

[Thần kinh! Cái gì cũng so sánh một chút, các rảnh rỗi quá . Hai loại căn bản đồ vật cùng một trạng thái, so so so, so cái con nhà ông !]

 

 

Loading...