Đoạn tranh lụa nhỏ đó bảo lưu đến nay, vẫn thể thấy màu sắc rực rỡ bên .
Khoa Nghiên Viện từng tu phục nó, nhưng tìm vật liệu thích hợp, cũng nghiên cứu kỹ thuật trong đó. Nay Tô Thiển Vân cho ông , lụa là do cái thứ nhả ?
Hồ An Bang chấn động cực lớn.
"," Tô Thiển Vân , "Lụa thời xưa chỉ đạt quan quý tộc mới thể mặc, là tượng trưng cho phận của họ, tiền cũng vô dụng."
Dương Kỳ há to miệng thỏ: "Thật... thật lợi hại."
"Thời xưa, nam canh nữ chức (nam ruộng nữ dệt vải). Hàng năm mùa xuân chọn giờ lành cử hành lễ tế, do Hoàng hậu dẫn đầu mệnh phụ tế tự Tiên Tàm." Tô Thiển Vân giải thích một phen, "Đây cũng là Tiên Tàm Lễ thời xưa."
Tác giả lời :
Tiên Tàm Lễ, tra tư liệu
Trước bướm, tằm. Trải qua trận mưa đó tẩy lễ, Hoang Tinh cũng đang bắt đầu thức tỉnh.
Tô Thiển Vân dự cảm, nó sẽ là Thủy Lam Tinh thứ hai. Sớm muộn gì, cô cũng thể thấy cỏ xanh trời lam ở Tinh tế.
Đoàn vây quanh nông trường xem hồi lâu, lúc mới thèm trở về chỗ nhà nhỏ.
Viện trưởng Lý dẫn đầu mở miệng: "Tô tiểu thư, chắc hẳn cô cũng mục đích đến của chúng . Khoa Nghiên Viện hợp tác với cô, hy vọng cô thể bán cho chúng một phần rau để nghiên cứu."
"Không cần khách khí như ," Tô Thiển Vân cũng lập tức đồng ý, "Viện trưởng Lý, ngài cũng thấy , rau chỗ chỉ bấy nhiêu. Cung cấp cho các ngài thì bên cửa hàng chỉ thể đóng cửa ."
Từ khi thể phục hồi sụp đổ tinh thần lực, cư dân mạng cả ngày canh trong cửa hàng. Bất luận bao nhiêu, bọn họ đều thể một giây dọn sạch cho bạn.
Hơn nữa, Tô Thiển Vân chỉ một , tạm thời cung cấp nhiều như .
Viện trưởng Lý là thật sự giải quyết vấn đề khó khăn hiện nay của Tinh tế, lời Tô Thiển Vân, mặt đều nhăn thành một đoàn.
"Cái ..."
"Viện trưởng Lý, ngược một cách," Tô Thiển Vân vuốt lông mèo con, tiếp tục mở miệng : " thể cung cấp cho các ngài một lô rau, các ngài nghiên cứu phương pháp trồng trọt . Đợi khi nghiên cứu , thể đẩy Tinh tế."
"Toàn Tinh tế cùng trồng trọt, so với sức mạnh một lớn hơn nhiều." Tô Thiển Vân : " nhớ thời kỳ Thủy Lam Tinh, dùng ban công 10 mét vuông là thể trồng rau cho cả nhà cần."
Dương Văn Vũ gật đầu: "Chủ ý tệ."
"Hả?" Dương Kỳ kinh ngạc há to miệng thỏ, "Người bình thường chúng cũng thể trồng cải thảo ?"
Tô Thiển Vân : "Đương nhiên thể , cũng thứ đặc biệt khó."
"Thiển Vân sai," Tô Thanh Ngô một b.úa định âm, "Đây cũng là một cách tệ, Khoa Nghiên Viện thể đưa hạt giống, Thiển Vân thể dạy trồng rau."
Viện trưởng Lý vỗ đùi, !
"Đã như , Tô tiểu thư thể cố vấn đặc biệt của Khoa Nghiên Viện ," Viện trưởng Lý kịp thời mở miệng, "Cô yên tâm, phúc lợi đãi ngộ tuyệt đối giúp cô tranh thủ cái nhất."
Sau ngày tháng giao thiệp với Khoa Nghiên Viện còn dài.
Tô Thiển Vân suy nghĩ một chút, liền đồng ý.
"Việc của Viện trưởng Lý xong ," Tô Thanh Ngô ha hả lấy một tập tài liệu, "Bây giờ đến lượt ông."
Đây là một bản hợp đồng chuyển nhượng tinh cầu, ký nó MD1972 chính là của Tô Thiển Vân, đây cũng là phần thưởng ông nội Tô tranh thủ cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-26.html.]
"Cháu ngoan, ký nó , tinh cầu chính là của cháu."
Tô Thiển Vân gật đầu, ký tên của lên.
Từ nay về , cô cũng là tinh cầu .
Đoàn xong việc, liền ở lâu. Tô Thiển Vân đóng gói ít rau dưa cam quýt, tiễn bọn họ lên phi thuyền.
Hai vị phó quan ở , bọn họ còn mang theo quân đội. Đóng quân ngay cách đó xa, để bảo vệ an cho cô. Tô Thiển Vân thỉnh thoảng gửi chút rau cho bọn họ, mà của quân đội cũng thỉnh thoảng giúp cô chút việc.
Ngược khiến cô nhẹ nhàng ít...
Trong ruộng ba bốn robot nông nghiệp đang xới đất, đây là Tô Thanh Ngô lúc để .
Thực vật trong đất mọc , dưa thơm cô chăm sóc cũng chín. Tô Thiển Vân cầm d.a.o bổ một quả, liền lộ thịt quả màu trắng bên trong và ruột dưa màu vàng nhạt. Mùi thơm ngọt tỏa , khiến mèo con đang bắt bướm cách đó xa rảo bước tới.
"Meo~"
Tô Thiển Vân tức giận điểm nhẹ lên mũi nó: "Cái gì cũng giấu em."
Cô lấy ruột dưa bên trong , giữ kỹ hạt giống bên . Liền đem dưa trong tay cắt thành từng miếng, nhét cho mèo con.
Dưa thơm thanh thúy thơm ngọt, trong đó còn mang theo mùi hoa hồng.
Hai mắt mèo con híp thành một đường chỉ, cái đuôi càng là vẫy qua vẫy .
Ngon, ngon hơn cam ăn đó.
Con mèo đó còn cảm thấy cam là trái cây ngon nhất, bây giờ ăn dưa thơm, liền cảm thấy cam bằng dưa thơm .
Phi!
Tra miêu (Mèo tệ bạc).
Tô Thiển Vân hái một sọt, để robot xách đến nơi quân đội đóng quân.
Người đường xa đến bảo vệ cô, Tô Thiển Vân cũng chút biểu thị.
"Chị... khụ! Tô tiểu thư, cô đến ," suýt chút nữa gọi lỡ miệng, phó quan chột mèo con trong lòng cô một cái.
Chỉ là con tra miêu hiện tại bộ tâm thần đều dưa thơm chiếm cứ , chú ý tới.
"Dưa thơm thu hoạch , hái chút cho các nếm thử."
Phó quan tên là Chúc Nham, dưa như bạch ngọc trong sọt nuốt nước miếng: "Cái ngại chứ, em chúng ăn ít đồ của cô ."
"Chút đồ gì mà ngại," Tô Thiển Vân cảm thấy bọn họ thực sự là vất vả, "Các còn giúp ít việc ."
Mười mẫu đất bên cạnh ruộng lúa, chính là Chúc Nham dẫn giúp cô gieo.
Nếu thể, cô còn bao cơm .
Chúc Nham nghĩ nghĩ, vẫn là nhận sọt dưa thơm .
Đồ của chị dâu , ngoại lệ đều là đồ . Bọn họ mấy ngày nay ăn rau nhà chị dâu, nhân tố bạo động ẩn giấu trong Thức hải cũng ít nhiều.