Hạt bên trong cũng nhỏ, thịt quả càng thêm dày.
Tô Thiển Vân bóc một quả đưa miệng Tiểu miêu mi.
Mèo ở Tinh tế cũng , cái gì cũng ăn . Có lẽ nó là do hệ thống sản xuất, giống với mèo cô từng thấy ở kiếp ?
Cái mũi màu hồng của Tiểu miêu mi khẽ ngửi, đó liền nuốt chửng một miếng.
"Ngoan bảo, nhả hạt ," Tô Thiển Vân sợ nó ăn cả hạt, vội đưa tay đến bên miệng nó bảo nó nhả .
Nhìn bàn tay trắng nõn tú lệ mắt, Tiểu miêu mi ngẩn . vẫn mở miệng mèo, nhả tay cô.
"Meo ~"
Tô Thiển Vân xoa đầu nó, chỉ chín cây tỳ bà còn : "Mấy cây cũng giao cho cưng đấy."
Cũng Tiểu miêu mi thế nào, chỉ thấy nó giương móng vuốt sắc bén . Bay nhảy mấy cái cây , tỳ bà chín cây đều rơi xuống. Rơi bãi cỏ mọc đầy cỏ dại, vô cùng bắt mắt.
Tô Thiển Vân : "Tể tể, cưng giỏi quá."
Cô nhặt từng quả tỳ bà lên, đựng đầy một túi áo. Tô Thiển Vân dậy, vẫy tay với Tiểu miêu mi cách đó xa.
"Tể tể, mau đây, chúng nên về ."
Tiểu miêu mi tuy lớn hơn một chút, nhưng vóc dáng của nó cũng chẳng khác mấy so với con chuột béo cô từng thấy ở kiếp . Leo lên vai cô, càng là một chút trọng lượng cũng .
Sự đổi của Hoang Tinh ngày càng lớn, nơi hoang vu cũng cỏ dại sinh trưởng. Màu sắc tuy chính tông như hoa hồng nguyệt quý, nhưng những đóa hoa nhỏ nó nở cũng vô cùng đáng yêu.
Bảy tám cánh hoa chụm , ở giữa là nhụy hoa màu vàng, thỉnh thoảng còn thể thấy bướm hoặc ong bay lượn trong đó.
Tô Thiển Vân men theo con đường khai phá, về phía nơi đóng quân của quân đoàn Dực Hổ.
Người trong quân đội đều cô, thấy cô còn chào hỏi thiện. Chỉ là khi thấy Tiểu miêu mi đang giấu móng vuốt vai cô, biểu cảm đó vô cùng đặc sắc.
Tiểu miêu mi vẻ mặt nghiêm túc, binh lính run lên, cơ thể đều hẹn mà cùng thẳng tắp.
Tô Thiển Vân đầy đầu sương mù, trong lòng kỳ quái vô cùng. Cô bước nhanh chân, như chạy trốn đến văn phòng, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Mấy cứ như lãnh đạo thị sát , cô ngại quá mất.
Chúc Ưng đang xử lý công vụ, Chúc Nham thì thấy bóng dáng. Cậu thấy Tô Thiển Vân , mắt sáng lên vội vàng đón tiếp.
"Tô Tiể... thư, đến đây?"
Cậu thấy Tiểu miêu mi đang xổm, suýt chút nữa thì c.ắ.n lưỡi .
Tô Thiển Vân đặt tỳ bà hái lên mặt bàn: " hái ít tỳ bà, tiện thể mang qua cho một ít."
Nói , ôm Tiểu miêu mi đang xổm vai lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mượt mà của nó.
Nhìn Tiểu miêu mi vẻ mặt ngoan ngoãn tay Tô Thiển Vân, còn thỉnh thoảng dùng đầu cọ lòng bàn tay cô, mắt Chúc Ưng suýt chút nữa thì rớt ngoài vì kinh ngạc.
Đây, đây vẫn là lão đại gặp ghét, ch.ó gặp ch.ó chê của nhà ?
Ánh mắt Chúc Ưng rơi Tiểu miêu mi, biểu cảm mặt vô cùng phức tạp.
"Cậu sờ thử ?" Tô Thiển Vân thấy Tiểu miêu mi như , còn tưởng vuốt mèo. Hai tay ôm Tiểu miêu mi, đưa về phía .
"Khụ ——"
Chúc Ưng dọa giật nảy , suýt chút nữa thì nước bọt của sặc c.h.ế.t.
Ánh mắt rơi Tiểu miêu mi đôi tay như ngọc của Tô Thiển Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-41.html.]
Đôi mắt mèo màu vàng kim phản chiếu hình bóng Chúc Ưng, đôi mắt to trong veo còn chứa đựng sự ngây thơ. Râu mèo rung lên, mềm mại kêu một tiếng.
"Meo ~"
Chúc Ưng: "..."
Cậu dám sờ ? Sờ một cái chắc chắn sẽ ăn đòn nhừ t.ử.
Mắt Chúc Ưng đối diện với đôi mắt mèo ngây thơ của Tiểu miêu mi, lông tóc đều dựng lên.
Lão đại giả vờ càng thuần lương, chuyện gây càng lớn.
Làm cấp của ngài bao nhiêu năm nay, kinh nghiệm về phương diện .
Chúc Ưng lau mồ hôi trán, liên tục xua tay : "Không cần cần, mèo con đáng yêu. tay nặng nhẹ, sợ nó thương."
Tô Thiển Vân , cơ bắp cuồn cuộn hai cánh tay Chúc Ưng, Tiểu miêu mi ước chừng còn chẳng to bằng cơ bắp tay của .
" , thể chế tạo cái ?" Tô Thiển Vân lúc mới nhớ chính sự, từ trong n.g.ự.c lấy bản vẽ máy dệt vải đưa cho Chúc Ưng.
Cậu nhận lấy liếc một cái.
Trong bản vẽ các thông đều , còn ghi chú kích thước. Đều cần động não, cứ theo bản vẽ là .
Mức độ thể khó , "Làm , sẽ xong và gửi qua cho cô ngay."
Giải quyết xong một việc, Tô Thiển Vân mãn nguyện.
"Cảm ơn, mấy hôm nữa mời hai em ăn cơm."
Bọn họ mỗi giúp cô việc đều nhận thù lao, cô mời cơm cũng coi như là qua .
Chúc Ưng gãi đầu: "Không cần khách sáo, chuyện nên mà."
Lúc Tô Thiển Vân rời , Tiểu miêu mi trong lòng ngước mắt một cái.
Người Chúc Ưng cứng đờ, đắc tội với cái tên ch.ó má ở chỗ nào, hận thể ngay tại chỗ...
Tô Thiển Vân trở về nhà gỗ nhỏ đặt Tiểu miêu mi xuống, lấy những sợi tơ phơi khô xuống.
Sợi tơ ánh lên ánh sáng trân châu, Tô Thiển Vân đặt nó sang một bên, ôm Tiểu miêu mi ngoài.
[Chủ phòng lụa ? Thế là xong ?]
[Cái quỷ gì , từng sợi chỉ mà quần áo?]
[Chủ phòng cô đừng chạy, mau xem là chuyện gì?]
[Hồ An Bang: Chủ phòng thế nào chắc chắn dụng ý của chủ phòng, các gấp cái gì?]
[Đại lão xuất hiện , dám BB.]
"Đừng vội, quần áo sẽ ," Tô Thiển Vân ôm mèo, tay cầm cái giỏ nhỏ khựng , liền giải thích: " hái chút đồ, chút công tác chuẩn ."
Cư dân mạng khóa thật khó chiều, tính tình còn nóng vội.
Tô Thiển Vân ôm mèo đến bên bụi hoa hồng, hồng hoa trồng đó cũng nở ít. Cô cầm kéo, cắt những đóa hoa xuống.
Vừa cắt, mở miệng : "Đây là hồng hoa, thể d.ư.ợ.c liệu, cũng thể dùng để nhuộm màu."