Nữ Phụ Dựa Vào Rút Thẻ Xây Dựng Hoang Tinh - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:12:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chúng vẫn về kiểm tra, nó sẽ biến đổi gì.”

Tô Thiển Vân mà ngẩn .

Chỉ là một món canh gà hầm Trúc Tôn thôi mà, món ăn bình thường nhất ở Thủy Lam Tinh, thể tăng cường sức mạnh cho họ ?

Không, đúng. Nói cho cùng, chắc vẫn là công lao của Trúc Tôn.

Nhóm họ nhận một ân tình lớn như của Tô Thiển Vân, thể cứ coi như tồn tại .

Chúc Nham hướng về phía Tô Thiển Vân cúi gập thật sâu, “Cảm ơn Tô tiểu thư.”

Các chiến sĩ phía cũng học theo, “Cảm ơn Tô tiểu thư!”

Tô Thiển Vân : “Không tính là gì , xuống ăn cơm .”

Thứ thể nâng cao năng lực cho là cho, Chúc Ưng từng thấy ai hào phóng hơn Tô Thiển Vân.

Mắt của lão đại đúng là , Tô Thiển Vân phu nhân quân đoàn của họ là thích hợp nhất.

Dương Kỳ uống canh xong hiểu họ đang gì, nhưng ngay đó cơ thể xuất hiện một luồng ấm áp, êm ái cuốn lấy . Đợi khi mở mắt , mới hiểu rốt cuộc nhận lợi ích gì.

Cậu mặt đầy kinh hỉ Tô Thiển Vân, kích động : “Sư phụ, con chính là của .”

Tiểu miêu mi đang thưởng thức canh gà , mặt mèo đen . Hận thể một tát vỗ bay tên ngốc lên tận chân trời.

Sau khi ăn cơm xong, những vô cùng tự giác. Đều cần Tô Thiển Vân động tay, mấy đàn ông to xác họ liền rửa sạch đồ đạc, xếp gọn gàng ngăn nắp về chỗ cũ.

Đêm đến, Tô Thiển Vân mở quang não, liên lạc với Tô Thanh Ngô.

“Thiển Vân? Cháu đến đúng lúc lắm, ông đang định tìm cháu đây,” Hình ảnh ba chiều của Tô Thanh Ngô xuất hiện trong căn nhà nhỏ, ánh mắt Tô Thiển Vân vẫn lộ vẻ hiền từ.

“Nhị gia gia,” Tô Thiển Vân chào một tiếng, liền lên tiếng: “Sao ạ?”

Tô Thanh Ngô nghĩ đến chuyện chính, lông mày nhíu , “Ông phái âm thầm điều tra , Tập đoàn Thiên Y hề nhắm cháu. Bọn họ dạo ngoan ngoãn lắm, tên tổng giám đốc ngoài công ty thì về nhà, ngay cả khác cũng ít gặp.”

Tô Thiển Vân trầm ngâm một phen, đó liền lên tiếng: “Nhị gia gia, ông thực sự tin ?”

“Tất nhiên là ông tin .”

Đều là hồ ly ngàn năm, diễn trò Liêu Trai gì chứ.

Tô Thanh Ngô là một mưu mô xảo quyệt đến mức nào, thể chút biểu hiện bề ngoài lừa gạt . “Bên mạng tinh tế ông gõ đầu , bọn họ dám giở trò gì nữa . Chuyện cháu cũng cần quản nữa, ông sẽ bảo họ cháu để mắt tới.”

Tô Thiển Vân : “Cảm ơn Nhị gia gia.”

Ông cụ cũng tinh nghịch thật, bộ dạng xem cô lo lắng đây mà.

“Nhị gia gia...” Tô Thiển Vân đảo mắt, đang định trêu chọc Tô Thanh Ngô một chút, đối diện trực tiếp lên tiếng, “ , hôm nay cháu tìm ông chuyện gì?”

Nhắc đến chuyện chính, sắc mặt Tô Thiển Vân cũng nghiêm túc hẳn lên.

“Nhị gia gia...” Tô Thiển Vân kể chuyện phát hiện ban ngày một lượt, “Cháu chỉ hỏi ông một chút, thể điều động quân hạm, giúp dời tảng đá lớn .”

“Chuyện ...” Tô Thanh Ngô nhíu c.h.ặ.t mày, “Ngày mai ông bàn bạc với ông nội cháu một chút .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-70.html.]

Nhà họ Tô chính trị, bộ quân sự là nơi họ thể xen . Huống hồ đây là quân hạm, ít nhất hai vị nguyên soái đồng ý, mới thể phái xuống.

Tô Thiển Vân nghĩ nghĩ, cũng cảm thấy xuất động quân hạm quá khó khác, “Thực sự , thì cháu dùng đạn d.ư.ợ.c nổ .”

Chỉ là nổ tung khối vách đá , thứ xung quanh e là sẽ san bằng thành bình địa. Ruộng nông nghiệp cách đó xa, nếu vạ lây, nỗ lực bao ngày qua của cô sẽ đổ sông đổ biển mất.

“Đừng vội kết luận, đợi ông bàn bạc với ông nội cháu xong quyết định.”

Tô Thiển Vân gật đầu, “Cảm ơn Nhị gia gia.”...

Tỏi ruộng sớm trưởng thành, nhú từng cọng ngồng tỏi dài.

Tô Thiển Vân cầm con d.a.o nhỏ, đang mẫu cho Dương Kỳ, “... Con xem, cứ rạch một đường như thế , là thể rút nó .”

“Sư phụ,” Dương Kỳ gật đầu, tỏ vẻ hiểu, “Tại trực tiếp nhổ nó lên luôn?”

Trước đây Dương Kỳ theo Tô Thiển Vân thu hoạch rau củ, bất kể là gừng thứ gì khác, đều là trực tiếp nhổ tận gốc rễ của nó lên. Sao đến tỏi , đổi vị ?

“Dưới đất là hạt giống của nó, vẫn lớn .” Tô Thiển Vân bới đất bên , quả nhiên liền thấy đầu của tép tỏi bên . Chỉ là một củ nhỏ, giống như đứa trẻ suy dinh dưỡng .

[Woa, đây gọi là tỏi , vẻ mắt ?]

[Mùi cũng nồng quá, nhưng tui thích.]

[Lần tui ăn b.ún nước chủ phòng , cẩn thận ăn một miếng tỏi, cay đến mức nước mắt tui sắp chảy luôn.]

[Chủ phòng giữ hạt giống, tiếp tục trồng ?]

Tô Thiển Vân ấn phần đất bới , tiếp tục lên tiếng : “Hái ngồng tỏi xuống, c.h.ặ.t bỏ phần bên . Tỏi bên mới tiếp tục lớn lên, đến lúc đó cũng dễ dùng hạt giống.”

“Hóa ,” Dương Kỳ gãi gãi gáy, “Con hiểu , sư phụ.”

Mùi của ngồng tỏi nhẹ hơn củ tỏi một chút, nhưng vẫn nồng đậm.

“Nhớ kỹ, tay sờ những thứ , sờ lên mắt nữa.”

Nhớ sự kích thích khi nước gừng b.ắ.n mắt, Dương Kỳ rùng một cái, “Yên tâm ạ, tuyệt đối phạm sai lầm như nữa.”

[Chỉ sợ tái phạm thôi.]

[Chỉ ngửi mùi thôi thấy xộc lên não giống như gừng .]

[Thực tui khá thích mùi của gừng, mặc dù cay, nhưng khá thơm.]

[Lầu là con ?]

[Không con chẳng lẽ là quái thú?]

Ngồng tỏi lúc đang là lúc non nhất, khi hái liền thể thấy tiếng bẻ gãy giòn tan.

Tô Thiển Vân lúc bóc lớp vỏ ngoài bẻ gãy tỏi, còn quên dùng d.a.o nhỏ cắt bỏ lá tỏi đầu. Tỏi nhô lên từ đất, chỉ để phần to bằng một bàn tay, trơ trọi cắm mặt đất.

Có sự giúp đỡ của bốn con robot, Tô Thiển Vân và Dương Kỳ hai càng nhẹ nhàng hơn một chút.

 

 

Loading...