[Chủ phòng, tỳ bà cũng thể món ngon ?]
“Đương nhiên là ,” Tô Thiển Vân đun sôi nước vặn lửa nhỏ, “Nó còn thể ủ rượu nữa đấy.”
Cư dân mạng trong phòng livestream một nữa thấy từ rượu từ miệng Tô Thiển Vân.
[Chủ phòng, rượu là gì?]
[Tò mò? Chủ phòng lúc về cầm kỳ thi họa, thi t.ửu hoa cũng từng nhắc đến rượu.]
Tô Thiển Vân úp mở, thần bí: “Sau sẽ thôi.”
[Hừ! Chủ phòng câu kéo sự tò mò của bọn tui.]
[Chủ phòng, chị t.ử tế nha?]
[Hừ hừ, đợi tiền , nhất định mua một chủ phòng úp mở.]
Đợi lửa độ, Tô Thiển Vân lấy tỳ bà nước đường xong . Ướp lạnh xong, múc cho Dương Kỳ và tiểu miêu mi mỗi một bát.
Nước đường khi ướp lạnh màu cam đỏ nhạt, uống mát ngọt, bên trong còn từng mảng lớn thịt quả tỳ bà.
Tiểu miêu mi thăm dò l.i.ế.m một ngụm, đó mắt mèo sáng lên, vùi đầu ăn từng ngụm lớn.
“Ngon,” Dương Kỳ càng ăn đến mức ngẩng đầu lên, “Ngon, quá ngon .”
[Đáng ghét! Tui cũng ăn a.]
[Chủ phòng, chị chắc chắn cho cư dân mạng yêu của chị nếm thử ?]
[Quá đáng lắm , tui rốt cuộc phạm tội gì, mà bắt tui ở đây xem hai thùng cơm ăn đồ ăn.]
[Hu hu hu~]
Tô Thiển Vân nghĩ nghĩ, vẫn múc một bát cho những cư dân mạng đang gào t.h.ả.m thiết.
Nước đường đặt lên bàn, cư dân mạng liền như sói đói vồ mồi, lao về phía bát tỳ bà nước đường đó.
[Ngon quá, trời đất ơi! Sao thứ ngon như chứ.]
[A Còng Oa Oa Oa, nếu dịch dinh dưỡng nhà bạn thể ngon như , tui cũng sẽ chê nữa.]
[Oa Oa Oa: Đợi Oa Oa Oa ăn xong, sẽ về báo cáo phản hồi của khách hàng thiết.]
[Chà, lấy việc công việc tư, báo cáo !]
Oa Oa Oa là nhà sản xuất dịch dinh dưỡng lớn nhất tinh tế, khi quả cam xuất hiện . Giám đốc của Oa Oa Oa đặc biệt liên lạc với Tô Thiển Vân, sản xuất một loại dịch dinh dưỡng vị cam.
Tô Thiển Vân cần suy nghĩ, liền đồng ý.
Loại dịch dinh dưỡng vị cam đó mắt, trở thành món đồ yêu thích nhất của vô . Mà tài khoản công khai của Oa Oa Oa, cũng thường xuyên trộn trong phòng livestream của cô, hòa cùng cư dân mạng.
Đối với Tập đoàn Thiên Y mà , cô đương nhiên thiện cảm với Oa Oa Oa hơn.
Lần rút thăm , Oa Oa Oa cũng rút trúng.
[Chủ phòng, món chúng thể ?]
“Đương nhiên là ,” Tô Thiển Vân gật đầu, tiếp tục lên tiếng: “Tất cả các món ăn bày trong phòng livestream, đều thể học. nó là thức ăn mặn nha, đây là một món tráng miệng, gọi là chè tỳ bà.”
“Đồ của thời kỳ Thủy Lam Tinh, là của tất cả chúng .”
[Tui yêu c.h.ế.t phụ nữ đáng ghét là chủ phòng .]
[Cảm động luôn, chủ phòng mà dạy chúng món ngon.]
[Tâm địa của chủ phòng cũng quá , chuyện nếu đổi là khác thì giấu nhẹm .]
[Cho nên cô mới là chủ phòng a.]...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-76.html.]
Hoa hồng nở hơn nửa tháng, sớm qua thời kỳ hoa. Những bông hoa hồng còn sót cành, cũng tàn đến thể tàn hơn nữa.
May mà cây dành dành trồng đó lớn lên, cành cũng đang đơm những nụ hoa màu trắng.
Điều khiến kinh ngạc vui mừng hơn chính là mười gốc mẫu đơn , hoa sớm nở rộ cành. Hoặc đỏ hoặc trắng, trong lòng Tô Thiển Vân kinh hỉ.
Cư dân mạng trong phòng livestream càng mở mang tầm mắt.
[Đệt, đây chính là mẫu đơn?]
[Trời đất ơi, như , quá .]
[Lúc tui tưởng hoa hồng đủ , ngờ so với mẫu đơn mang theo vẻ tiểu gia bích ngọc.]
[Cho nên mới gọi là hoa vương a.]
[Chủ phòng chủ phòng, cho bọn tui xem những bông mẫu đơn nhiều chút .]
Dương Kỳ càng trực tiếp lấy quang não , chụp khoảnh khắc quý giá .
“Sư phụ, mẫu đơn thực sự a.”
Tô Thiển Vân , “Đó là đương nhiên , nếu cũng sẽ danh xưng vương hoa. Gốc mặt con gọi là Nhị Kiều, hoa ba màu đỏ hồng trắng.”
“Nhị Kiều?”
Dương Kỳ Nhị Kiều là cái gì, “Sư phụ, nó gọi là mẫu đơn , nó là Nhị Kiều?”
[Nhị Kiều, cái tên quá a.]
[ , chủ phòng nó gọi là Nhị Kiều, là mẫu đơn ?]
[Đồ ngốc, chủ phòng chắc chắn đang về giống của nó.]
“Không sai, chúng mặc dù đều là mẫu đơn, nhưng giống khác . Mà mẫu đơn, hơn năm trăm loại.”
[Hít hà —— Hơn năm trăm loại.]
[Chấn động cả nhà tui, cách khác mười gốc mẫu đơn chỗ chủ phòng ngay cả lẻ của một phần mười cũng đạt tới.]
[Gắt, cái nó đến mức nào a.]
[Tui ngủ giữa những bông mẫu đơn .]
Tô Thiển Vân vuốt ve lông tiểu miêu mi, đến một gốc mẫu đơn màu vàng nhạt, chỉ nó lên tiếng : “Nó gọi là Diêu Hoàng.”
“Nó gọi là Lăng Hoa Trạm Lộ,” Cô tiếp tục chỉ một gốc mẫu đơn nở hoa màu đỏ tía lên tiếng .
Mẫu đơn đang nở rộ, bên thỉnh thoảng những con bướm rực rỡ sắc màu bay qua.
[Cái tên quá.]
[Ngặt nỗi bản nhân văn hóa, chỉ thể hô to một tiếng đệt!]
[Tui thích những bông mẫu đơn a, hoa nở to rực rỡ, từng bông hoa ước chừng đều to bằng miệng bát ăn mì của chủ phòng .]
[... Lầu ví von như quỷ.]
[Tui đến chỗ chủ phòng du lịch ... quá a.]
Dương Kỳ chỉ một gốc mẫu đơn hình dáng khác với những gốc mẫu đơn khác, nhưng màu sắc tươi tắn rực rỡ : “Sư phụ, đây cũng là mẫu đơn ? Sao trông giống những gốc mẫu đơn khác.”
“Nó gọi là Tự Hà Liên,” Tô Thiển Vân ngẩng đầu sang, giải thích một câu, “Dáng vẻ khi nó nở hoa giống như hoa sen , cho nên gọi là Tự Hà Liên.”
Dương Kỳ vẻ mặt ngơ ngác, cảm thấy Tô Thiển Vân càng giải thích càng hồ đồ nhỉ.
[Chủ phòng, liên là gì?]