"Nhanh!" Tô Thiển Vân vội vàng mở miệng : "Mau trốn trong nước !"
Bên tai Dương Kỳ là tiếng ong vò vẽ vo ve, nhưng vẫn rõ hai từ mấu chốt trong lời của Tô Thiển Vân. Dùng hai chân che đầu, lảo đảo chạy về phía nước sông.
Tô Thiển Vân yên tâm, cũng theo qua đó.
[Trời ơi, cái cũng quá t.h.ả.m .]
[Sợ hãi, tui nhất định lời chủ phòng.]
[Hu hu hu, đáng sợ quá.]
[Con ong mật hung dữ như ?]
[Những con hình như ong mật , cũng giống ong mật.]
[Mặc kệ là cái gì, dù hai loại tui đều dám chọc.]
Tô Thiển Vân lúc rảnh xem phòng livestream, cô vội vàng tới bờ sông, liền thấy con thỏ trắng lớn đang trong sông đ.á.n.h với ong vò vẽ.
Tô Thiển Vân: "..."
"Mau vùi trong nước, đợi chúng nó thấy con nữa, tự nhiên sẽ thôi!"
Tô Thiển Vân bờ, lớn tiếng mở miệng với Dương Kỳ trong sông.
Có lẽ tiếng của Tô Thiển Vân, Dương Kỳ hít sâu một liền lặn xuống.
"Meo ~"
Tiểu miêu mi đến bên cạnh Tô Thiển Vân, ong vò vẽ đốt Dương Kỳ mà cam lòng bay lượn mặt nước, trong đôi mắt mèo màu vàng kim còn mang theo vài phần sợ hãi.
Thứ quá hung dữ.
Lần nó hình như cũng cẩn thận chọc nó, liền đốt mấy cái.
[Mẹ ơi, cái cũng quá đáng sợ .]
[Thứ cũng quá hung dữ , cảm giác còn đáng sợ hơn cả Trùng tộc.]
[Hít hà, thứ tui là dám chọc .]
[Quá mịa nó hung dữ.]
Tô Thiển Vân thấy ong vò vẽ cam lòng rời , rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm. Có mấy con ong vò vẽ tính tình nóng nảy trực tiếp tấn công phân biệt, bay về phía Tô Thiển Vân.
còn tới gần Tô Thiển Vân, móng vuốt sắc bén của tiểu miêu mi xé thành mảnh nhỏ.
Vết thương nó tuy rằng lành, nhưng đối phó mấy con ong vò vẽ vẫn là chuyện nhỏ.
[Woa, mèo con uy vũ!]
[Nể tình hôm nay nó trai như , tui tạm thời ghét bỏ nó nữa.]
[Cộng một, tui bao giờ mắng nó là con mèo rách nữa.]
[Tiểu miêu mi thời khắc mấu chốt vẫn tác dụng, bảo vệ chủ phòng. Chủ phòng nhớ thêm đồ ăn cho tiểu miêu mi nha ~]
[Thêm cái quỷ, chủ phòng bình thường thiên vị nó nhất , còn thêm đồ ăn? Sao lên trời luôn .]
Tô Thiển Vân tháo mũ đầu xuống, mở miệng về phía chỗ nước đang sủi bọt ùng ục: "Ong vò vẽ , con mau lên đây ."
Chẳng bao lâu , một cái đầu thỏ trắng từ mặt nước chui .
Cậu cảnh giác quanh bốn phía, đợi khi thấy những con ong vò vẽ , lúc mới khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Cuối cùng cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-dua-vao-rut-the-xay-dung-hoang-tinh/chuong-91.html.]
Mặt thỏ biến ảo thành mặt , là một mảng thê t.h.ả.m nỡ . Đặc biệt là hai bên má, càng sưng vù lên thật cao. Hơi chạm một cái, liền đau thấu tim.
[Mẹ ơi, cái cũng quá t.h.ả.m .]
[Đáng sợ, thực sự là quá đáng sợ.]
[Thật sự là đáng sợ.]
Toàn Dương Kỳ đốt ít, mà chỗ đốt nhanh sưng đỏ một mảng. Đến cuối cùng, Dương Kỳ ngay cả mở mắt cũng khó khăn.
"Nguy ," Tô Thiển Vân qua, đỡ dậy, "Đi, chúng đến chỗ các chiến sĩ đóng quân."
Tình hình của Dương Kỳ lắm.
Nhớ tới Thủy Lam Tinh ong vò vẽ đốt, ít phát sốt thậm chí t.ử vong.
Tình hình hiện tại của Dương Kỳ thật sự tính là , qua một lúc như , Tô Thiển Vân liền cảm thấy ngay cả thở dốc cũng bắt đầu tốn sức.
[Sao thế , cảm giác tình hình vẻ lắm.]
[Thứ chẳng lẽ độc chứ.]
[Trời ơi.]
[Vãi a! Chủ phòng mau cho khoang trị liệu.]
Trong nhà nhỏ của Tô Thiển Vân chỉ một hộp y tế, khoang trị liệu thì chỉ thể tìm bọn Chúc Nham.
Tiểu miêu mi thấy thế Tô Thiển Vân đỡ Dương Kỳ khó khăn, sải bước chạy như bay về phía nơi bọn Chúc Nham đóng quân.
Tô Thiển Vân đỡ Dương Kỳ về phía , dùng quang não liên lạc với bọn Chúc Nham. Cô treo một trái tim, đợi bên kết nối, lúc mới rốt cuộc yên lòng.
Cũng may bên lập tức kết nối, hai đơn giản hai câu, Chúc Nham liền chạy nhanh tới.
Mà lúc Dương Kỳ rơi hôn mê, hai lo chuyện, Chúc Nham cõng liền chạy về phía căn cứ. Tô Thiển Vân bóng lưng hai , rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Ai từ khi đến Tinh tế, ngay cả ong vò vẽ cũng lợi hại lên ít.
[Trời ơi, cái mịa nó cũng quá đáng sợ .]
[Cũng may phó quan tới kịp thời, nếu cái mạng nhỏ của e là bỏ ở chỗ .]
[Đây chính là kết cục của việc lời chủ phòng, xem còn dám tái phạm .]
[Sao thể trách Dương Kỳ, đây rõ ràng chính là vấn đề của chủ phòng. Cô hậu quả thứ đốt, tại nghiêm khắc ngăn cản hành vi nguy hiểm của Dương Kỳ.]
[Lầu đừng vuốt đuôi nữa , cái gì cũng , chỉ bạn lải nhải hăng say như .]...
Cư dân mạng trong phòng livestream mỗi một ý, cãi thành một mảng.
Khi Tô Thiển Vân tới căn cứ, Dương Kỳ Chúc Nham đưa khoang trị liệu. Nhìn đèn đỏ hiển thị đèn cảnh báo, ngay cả Chúc Nham cũng khỏi treo một trái tim.
Nếu thật sự tới muộn một bước, cái mạng nhỏ của Dương Kỳ sẽ bỏ .
"Tô tiểu thư, rốt cuộc xảy chuyện gì."
Thấy Dương Kỳ rốt cuộc khoang trị liệu, cô cũng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
"Chuyện thì dài..." Tô Thiển Vân kể sự việc từ đầu đến cuối một , "Cũng may tới kịp thời, nếu thật sự sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng."
Ánh mắt Chúc Nham rơi tiểu miêu mi đang xổm một bên, nếu lão đại bọn họ tới gọi , còn thật sự nhất định thể kịp thời như .
[Thấy ? Dương Kỳ , các thể đừng lải nhải nữa .]