Lê Kiếm Tri: “Chúng thêm một cái l.ồ.ng kính che , thứ nhất định bảo vệ thật .”
Tần Tưởng Tưởng: “Cất kỹ bức tranh mẫu đơn tiêu biểu của đại sư đó là , con ‘cá mặn nhỏ’ em ngắm hàng ngày!”
“Thời thịnh thì đồ cổ, thời loạn thì vàng, dù thịnh vượng đến , con cá mặn cũng đáng mấy đồng.”
Trong mắt Tần Tưởng Tưởng, cô cảm thấy bức tranh cá mặn bằng bức tranh mẫu đơn tiêu biểu của Hoàng đại sư, nhưng cá nhân cô thích, bộ sưu tập cá nhân.
Lê Kiếm Tri lắc đầu: “Vậy thì em hiểu logic của sưu tầm , vật hiếm thì quý, nếu bức tranh mẫu đơn tiêu biểu đó thể bán cả triệu, thì bức ‘tranh Cá Mặn’ lạc khoản của đại sư thể bán cả chục triệu.”
Tần Tưởng Tưởng: “??? Có bệnh ? Nhà sưu tầm nào sưu tầm cái ?”
Lê Kiếm Tri: “Vật hiếm thì quý, tranh mẫu đơn của Hoàng đại sư còn quá nhiều, chắc bán giá, nhưng bức tranh cá mặn , chỉ một con duy nhất, em quý ?”
Tần Tưởng Tưởng: “...”
Lê Kiếm Tri: “Em đừng xem bức ‘tranh Cá Mặn’ đơn giản, nhưng thấy đây là một tác phẩm xuất sắc của đại sư, vẽ tuyệt diệu, vẻ mộc mạc.”
“Vẻ của nghệ thuật.”
“Đáng để thưởng thức kỹ lưỡng.”
Tần Tưởng Tưởng chớp chớp mắt: “Ông xã c.h.ế.t tiệt, thật ? Không đang trêu em đấy chứ?”
“Thật sự .” Lê Kiếm Tri đối diện với ánh mắt nghi ngờ của cô, lập tức bật : “Những tác phẩm của đại sư như thế , đường nét tuyệt, tặng cho em , đó là đồ của em, đồ nghệ thuật, phân biệt quốc gia.”
“Giám đốc Mạnh bên công ty ngoại thương mời nhà máy các em tham gia Hội chợ Quảng Châu ? Hay là các em thử in hình con cá mặn lên áo phông, xem nước ngoài thích .”
Tần Tưởng Tưởng: “??????”
*
“In một con cá mặn lên áo? Có ? Người nước ngoài sẽ mặc loại áo ? Người nước ngoài đều sành điệu ? Sao thể thích loại đồ .”
Lê Kiếm Tri bật , *“thầm nghĩ dù ở cũng ‘nỗi oán hận của dân công sở’, thử hỏi ai mà phơi nắng nghỉ mát như một con cá mặn?”*
Anh đáp: “Không nước ngoài nào cũng ăn mặc sang trọng, phần lớn bình thường trong cuộc sống hàng ngày chỉ mặc áo phông hoặc áo sơ mi bình thường, đặc biệt là loại áo phông , trong giới bình dân chắc sẽ ưa chuộng.”
“Hơn nữa đây là cá mặn do đại sư vẽ, cả hai chúng đều thể nét nghệ thuật, nước ngoài cũng thể nét nghệ thuật. Em xem bức tranh một cảm giác lười biếng phơi nắng khó tả, đoán lẽ Bắc Âu sẽ thích, vì bên đó họ thường phơi nắng nhiều.”
Tần Tưởng Tưởng: “... Anh vẻ lý, nhưng em vẫn cảm thấy đang bừa.”
Lê Kiếm Tri: “Dù thì những thứ hoa hòe hoa sói, hoa khai phú quý nước ngoài đều thích lắm, em thử loại ? Hoặc đơn giản là in một hàng chữ Hán của Trung Quốc.”
“Người nước ngoài xem nhiều họa tiết khác , chữ Hán ngược là thứ ít thấy nhất.”
“Ví dụ như em in câu ‘Trộm nửa ngày nhàn rỗi giữa cuộc đời phù du’, cho ý nghĩa, chắc sẽ nhiều nước ngoài mua một chiếc về mặc thử.”
“Dù em triển lãm ở Hội chợ Quảng Châu, cứ thử các loại xem .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-258.html.]
Tần Tưởng Tưởng: “Vậy em thử xem.”
Tần Tưởng Tưởng tưởng tượng cảnh tượng, cô đột nhiên phát hiện nếu in con cá mặn lên n.g.ự.c áo, hình như cũng khá tính nghệ thuật.
“Đợi áo phông cá mặn xong, em sẽ cho và Tiểu Béo mỗi một bộ.”
Lê Kiếm Tri: “...”
*“Đi mặc quân phục, tan mặc áo phông cá mặn, tuyệt vời, tuyệt vời.”*
Tần Tưởng Tưởng cảm thấy đưa thực đơn cho Tiểu Béo quá lãng phí, bèn mang thực đơn đến nhà ăn của nhà máy, để mấy vị đầu bếp chép một bản, học hỏi từ đó. Nhà ăn của nhà máy mới là nơi nhiều loại nguyên liệu nhất, các đầu bếp cũng thể phát huy hết tác dụng của thực đơn.
“Tiểu Lâu đến nhà máy chúng ở mấy ngày, đây cũng coi như là nhà máy chúng kết thiện duyên.”
“Mọi cùng xem kỹ thực đơn , thử xem cách nào cải thiện khẩu vị của nhà ăn .”
Chuyện chuyên môn vẫn để chuyên môn .
“Tần xưởng trưởng, nhân bánh bao bánh bao ngon, cứ bán bữa sáng trong xưởng , đưa thực đơn bữa sáng.”
“Tần xưởng trưởng, món thịt kho cũng ngon, nước kho thơm! Có thể kho thịt, kho đậu phụ khô, kho đậu nành, một muỗng nước kho như , ăn với cơm thì tuyệt vời.”
...
Tần Tưởng Tưởng nếm thử món thịt kho do các đầu bếp nhà ăn theo công thức trong thực đơn, cô cũng khỏi liên tục khen ngợi: “Rất ngon! Sau mỗi bữa trong xưởng đều thêm món thịt kho.”
“Được! Món thịt kho thật sự thơm!”
“Công nhân nhà máy chúng phúc .”
Tần Tưởng Tưởng : “Một phần thịt kho bán hai hào, thịt thể ít một chút, cố gắng cho nhiều nước kho hơn, món ăn với cơm tuyệt đối ngon!”
“Xưởng trưởng .”
“Món thịt kho cứ gọi là thịt kho ? Có cần đặt tên riêng ?”
“Tần xưởng trưởng của chúng tấm lòng thiện lương, là gọi là thịt kho Thiện Tâm?”
“Thịt kho Thiện Tâm? Hay đấy.”
Tần Tưởng Tưởng: “Đừng đừng đừng — thịt kho cứ gọi là thịt kho.”
Từ hôm đó, nhà ăn của Nhà máy dệt Phi Yến thêm một món mặn là thịt kho. Buổi trưa những nhà ăn, ngửi thấy mùi thơm của thịt kho, con giun thèm ăn trong bụng đều náo loạn.
“Thịt kho!”
“Món thịt kho thơm quá! mà đắt quá, hai hào một phần nhỏ như , Tố Tố, hai chúng mua một phần ăn chung ?”