Liêu xưởng trưởng rõ ràng mấy mặn mà với Hội chợ Quảng Châu. Bởi lẽ hàng dệt bông chủ yếu phục vụ nhu cầu trong nước, còn sản phẩm lụa mới là mặt hàng xuất khẩu chủ lực. Nhà máy dệt bông quá quan tâm đến ngoại thương, họ đến đây chủ yếu là để góp vui.
Liêu xưởng trưởng với Tần Tưởng Tưởng: "Chúng chủ yếu hàng dệt bông, chẳng cần thiết tranh giành thị trường ngoại thương gì cho tốn công vô ích, cũng chẳng lợi lộc gì cho nhà máy cả."
"Vải cotton của chúng ở trong nước giống như con gái hoàng đế , lo gả , việc gì bán rẻ nước ngoài."
Đối với các nhà máy dệt bông, ngoại thương mang lợi ích thực tế. Kinh doanh trong nước lợi nhuận định, dân kén chọn. Khách nước ngoài thì lắm chuyện, kén cá chọn canh, yêu cầu cao ngất ngưởng.
Còn ngoại hối ư? Kiếm ngoại hối cho đất nước thì thật đấy, nhưng kiếm bao nhiêu cũng chẳng giữ cho nhà máy ... thì tốn sức gì? Bán thì bán, thì thôi.
Công ty Ngoại thương thì tăng thu ngoại tệ, nhưng các lãnh đạo nhà máy dệt như Liêu xưởng trưởng thiên về thị trường nội địa, thiếu chí tiến thủ, cứ sản xuất định theo kế hoạch nhà nước giao cho... bao nhiêu năm qua họ vẫn sống khỏe như .
Bán vải cotton trong nước quả thực là một công việc vô cùng an nhàn.
thực tế, những nhà máy do những như Liêu xưởng trưởng điều hành chắc trụ vững đến năm tám tư. Hiện tại họ đang sống sung sướng, nhưng năm bảy tám, khi thị trường cạnh tranh mở cửa, nhiều nhà máy thiếu chí tiến thủ bắt đầu thua lỗ nặng nề.
Đến năm tám ba, khi cả nước bãi bỏ tem phiếu vải, thị trường cung ứng tự do mở , sản phẩm của nhiều nhà máy bán , dẫn đến phá sản.
Đến những năm chín mươi, một lượng lớn nhà máy dệt đóng cửa, công nhân sa thải hàng loạt. Thực mầm mống của sự sụp đổ bắt đầu từ năm tám tư, nhiều năm thua lỗ liên tiếp thì cuối cùng cũng hết cách cứu vãn.
"Liêu xưởng trưởng, chúng lo xa. Hiện tại đất nước đang nhập khẩu dây chuyền sản xuất sợi hóa học, cần ngoại tệ. Chúng nên đóng góp sức , đồng thời tích lũy uy tín thị trường quốc tế."
Liêu xưởng trưởng lắc đầu: "Làm mà xảy khủng hoảng ? Con lúc nào mà chẳng cần mặc quần áo."
Tần Tưởng Tưởng phân tích: "Đợi khi dây chuyền sản xuất sợi hóa học thành, năng lực sản xuất hàng dệt trong nước sẽ tăng vọt. Khi bình quân mỗi mười lăm mét vải một năm, lúc đó cung vượt quá cầu, chúng sẽ dựa thị trường nước ngoài thôi."
"Bình quân mười lăm mét vải?" Liêu xưởng trưởng trợn tròn mắt, "Tần xưởng trưởng, cô cũng thật dám nghĩ đấy!" Hiện tại bình quân mỗi mỗi năm chỉ năm mét vải, may một hai bộ quần áo là cùng.
Tần Tưởng Tưởng tiếp tục: "Nhà máy chúng hiện cũng sản xuất vải polyester và vải pha, nên nắm rõ tình hình. Đợi đến năm bảy sáu, khi các dây chuyền sợi hóa học hoạt động, nguyên liệu sẽ dồi dào, vải sợi hóa học và vải pha sẽ tràn ngập thị trường..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-266-con-gai-hoang-de-khong-lo-khong-ga-duoc.html.]
"Tần xưởng trưởng, cô cũng lý, nhưng đừng trách nhắc nhở. Ý tưởng của cô , nhưng hàng dệt bông bán nước ngoài giá , ở bển coi đó là hàng cấp thấp."
"Cho dù các cô may thành quần áo sẵn cũng chẳng ai mua, chê hoa văn vải cotton của quê mùa."
"Quần áo may sẵn bằng vải cotton bán , chỉ thể bán vải thô giá rẻ thôi, lỗ lắm."
Tuy Liêu xưởng trưởng thừa nhận Tần Tưởng Tưởng lý, nhưng ông vẫn khuyên cô đừng vùng vẫy vô ích. Nếu thật sự đến lúc cung vượt quá cầu, thì lúc đó... tự nhiên sẽ cách giải quyết thôi?
*
Hội chợ Quảng Châu kéo dài ba tuần, chia ba đợt. Sau mỗi năm ngày triển lãm sẽ nghỉ hai ngày để sắp xếp gian hàng. Các nhân viên bán hàng ngoại thương tham gia hội chợ đều tuyển chọn kỹ lưỡng, cắt tóc, cắt móng tay thống nhất và huấn luyện nghi thức bài bản.
Vào những năm bảy mươi, nhiều sản phẩm trong nước xuất khẩu, từ đồ dùng sinh hoạt như xe đạp, phích nước, máy may, đồng hồ, đồ chơi, nhạc cụ... cho đến cả xe tải Giải Phóng, xe con Hồng Kỳ.
Đợt thứ ba của hội chợ chủ yếu là hàng dệt may, đồ chơi và nhạc cụ.
"Chị dâu, chúng đến đúng lúc thật đấy! Nghe mấy hôm khách nước ngoài đông đến mức chỗ ở, ngủ la liệt ở hành lang nhà khách kìa!"
"Sau khi một , hai ngày nay bắt đầu đông lên ."
"Hội chợ mùa xuân năm nay hơn một vạn khách nước ngoài! Hội chợ mùa thu chắc cũng tầm đó!"
May mà họ giấy giới thiệu nên giữ phòng, nếu cũng trải chiếu ngủ ở sảnh như khách ngoại quốc .
"Nghe mỗi dịp Hội chợ Quảng Châu là lúc Dương Thành đông đúc nhất, cũng thấy nước ngoài."
Chỉ trong vòng hai mươi mốt ngày ngắn ngủi, hơn một vạn nhà thu mua từ khắp nơi thế giới đổ về, đây quả thực là một sự kiện thương mại lớn nhất châu Á thời bấy giờ.