Nữ Phụ Muốn Hòa Ly Với Nhiếp Chính Vương - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-25 07:16:48
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

 

Sau khi Bùi Triều Thanh rời mới về phòng xem thử trâm cài hồng ngọc tặng. Hồng ngọc sáng bóng mượt mà chạm khắc theo kiểu hoa mai, nhuỵ hoa vàng tươi. Tay nghề tinh xảo tưởng như thể ngửi hương mai ưu nhã khi đến gần.

 

Ta vui vẻ ngắn nó một lúc mở hộp trang sức cẩn thận đặt nó xuống cùng. Vừa mở ngăn kéo , liền thấy hoa mai khô đặt bên trong, là đóa hoa Bùi Triều Thanh cài tóc lúc . Vội vàng rời kinh như nhưng vẫn quên mang nó theo.

 

Ta nhận lẽ bản đang ý khác với Bùi Triều Thanh liền gấp gáp đóng hộp . Nên phận thôi, là mối lương duyên của . Ta chút tiếc nuối.

 

Đến ngày xuất giá của Thẩm Kiều mới Lưu Anh vội cưới cửa đến . Hoá bệnh tim, còn thứ xa nhập nên vô bệnh trạng bộc phát, sống nổi vài ngày nữa.

 

Nếu gả qua đó xung hỷ thành công cũng chẳng gì, thành công thì Lưu gia sẽ trăm phương nghìn kế bắt “vì yêu” mà chôn cùng.

 

Chỉ là, những chuyện hôm nay Thẩm Kiều sẽ hứng chịu tất cả. Vốn nàng và Lâm Sương thể với cha chuyện của Lưu Anh để cha thượng triều xin bệ hạ cho hoãn hôn sự . hai bọn họ chỉ mong sớm c.h.ế.t nên thông đồng với phủ Lưu gia dạy dỗ một trận.

 

Từ nay về , Thẩm Kiều dù sống dù c.h.ế.t cũng chẳng còn liên quan gì đến .

 

Hôn lễ tổ chức náo nhiệt. Chỉ điều Lưu Anh bệnh quá nặng , xuống nổi giường nên Thẩm Kiều chỉ đành bái đường với một con gà trống hoa.

 

Những chuyện cũng quan tâm, chỉ chuyên tâm quà đáp lễ cho Bùi Triều Thanh. Nghĩ nghĩ , tặng hầu bao vẫn hợp lý nhất. Hầu bao uyên ương thì quá mật, thấy khá thích trúc nên thêu tranh “Trúc tuyết” lên hầu bao.

 

Đợi thêu xong hầu bao tặng cho Bùi Triều Thanh thì là nửa tháng cách gặp mặt . Tuy gặp nhưng thỉnh thoảng tặng vài đồ mới mẻ đến phủ. Người trong kinh thành đều Nhiếp chính vương vì để lấy lòng Thẩm tiểu thư mà thu thập bao nhiêu thứ trân quý.

 

Tuy vẫn luôn nhắc nhở bản của nhưng vẫn âm thầm vui vẻ trong lòng, vui vẻ xong thấy áy náy. Ta nghĩ đến Lô Ánh Tuyết đang vất vả bảo vệ biên thành, mà bản còn tơ tưởng đến nàng yêu.

 

Haizz, kết hôn xong sẽ xin bồi bạn với Thái hoàng thái hậu, tiếp xúc với Bùi Triều Thanh nữa . Ta cẩn thận cất những thứ Bùi Triều Thanh tặng để hoà ly còn trả .

 

Hôm nay gặp , đưa chơi mã cầu. Trong kinh một nơi chơi mã cầu rộng nghìn mẫu, trong sân còn nơi để chơi các trò khác nữa nên quý tộc trong kinh thường lui tới.

 

Ta cưỡi ngựa thạo nên Bùi Triều Thanh tìm trong chuồng ngựa chuyên dụng của một con ngựa cái màu trắng cho . Hắn mặc đồ cưỡi ngựa, tay cầm dây cương đích dạy để điều khiển ngựa, đ.á.n.h cầu. Những khác trong trường ngựa đều lui , chỉ còn hai bọn .

 

Ánh mặt trời thiên vị , càng cho mặt mũi tuấn lúc đến như vô thực. Ta dám nhiều, cúi thấp đầu, suy nghĩ vẩn vơ đến tận chín tầng mây.

 

“Mệt ?” Bùi Triều Thanh dừng , con ngựa cũng ngoan ngoãn động đậy nữa.

 

“Mệt một chút thôi.” Ta giải thích quá nhiều, chỉ nhanh ch.óng tặng qua cho cáo từ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-13.html.]

Hắn , đích đỡ xuống ngựa.

 

“Vật tặng cho vương gia, đường kim vẫn còn vụng về mong ngài chê.”

 

Ta cầm hầu bao bằng hai tay đưa lên nhưng thấy Bùi Triều Thanh nhận lấy. Ngẩng đầu lên phát hiện ánh mắt tràn ngập ý : “Tay sạch, sợ bẩn hầu bao, tiểu thư đeo lên giúp ?”

 

Hoá , còn tưởng thèm để thứ mắt. Ta theo lời , cúi đeo hầu bao lên eo Bùi Triều Thanh. Hắn cúi đầu ngắm nghía, đó mắt : “Ta thích.”

 

Trong lòng giật nảy lên, vội kéo dài cách với nên cung kính : “Vương gia thích là phúc phần của thần nữ.”

 

Nụ mặt Bùi Triều Thanh nhạt vài phần, khẽ chớp mắt đột nhiên giữ c.h.ặ.t t.a.y trái của , xoè lòng bàn tay dùng ngón trỏ gì đó lên.

 

“Tên của bổn vương là T.ử Kính, nàng thể gọi là Bùi T.ử Kính.”

 

Ngón trỏ nhẹ nhàng chuyển động, cảm giác ngứa ngáy lan trừ lòng bàn tay đến khuỷu tay, cả cánh tay và tứ chi. Tim đập như trống trận. Cảm giác chua xót trào lên từ tận đáy lòng, chút với đối phương.

 

“Nàng gọi một tiếng T.ử Kính ?”

 

Khoé môi khẽ cong, ánh mắt háo hức chằm chằm khiến cảm giác như đang cầu .

 

Chốc , nhỏ giọng gọi: “Tử, T.ử Kính ơi.”

 

Hắn càng nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn, đáp lời: “Ừm, Ấu Nương, đây.”

 

Giọng vốn trầm trầm dễ , bây giờ thêm chút khàn khàn, tiếng “Ấu Nương” còn kéo dài nữa. Ta đỏ cả mặt, nhớ đến lúc trong giấc mơ cũng từng Bùi Triều Thanh gọi là Ấu Nương. Lúc đó là thật nhỉ?

 

“Vương gia, , T.ử Kính, ngài biệt danh của ?”

 

Bùi Triều Thanh định trả lời thì một đàn ông cao lớn chạy vội , thấy thì cúi đầu hành lễ chắp tay với Bùi Triều Thanh.

 

“Vương gia, tình huống chút đổi.”

 

Bùi Triều Thanh gật đầu, xin với : “Ta sẽ ngay lập tức ?”

 

Ta đương nhiên là đồng ý . Sau khi hai họ rời thì năm, sáu thị nữ đến đưa nơi khác xem ca múa. Chỉ là thấy đàn ông bên cạnh Bùi Triều Thanh dương như từng gặp ở Lan Thành .

 

Loading...