16.
như thế , đây là nam nhân thuộc về Lô Ánh Tuyết! Bây giờ mật như , vốn là nữ nhân ! Không phỉa xem thành Lô Ánh Tuyết chứ!
Trong chốc lát, uỷ khuất khi nhận sai, sự áy náy khi sai cùng các cảm xúc tiêu cực khác đan xem , đè ép phá nát phòng ngự tâm lý của . Nước mắt rơi xuống ngừng, càng nghĩ càng thấy buồn nên trực tiếp cho một cái tát.
Ta Bùi Triều Thanh buông từ khi nào, nước mắt mơ hồ khiến thể rõ mặt nhưng đang . Có lẽ là tức giận , c.h.é.m g iết gì tuỳ !
chỉ lâu lâu.
“Không ngờ Thẩm tiểu thư ghét bổn vương đến như .” Giọng của sự tức giận, hình như đang thất vọng như đang đau lòng. Bởi vì đang quá dữ nên cũng chẳng nghĩ gì thêm.
“Hôm nay là do bổn vương say rượu nên thất lễ, bây giờ tạ tội với tiểu thư.”
Hắn tạ tội xong liền dậy rời , đó xoay . Ta cho rằng tính sổ với nên doạ đến rụt cổ . Bàn tay đang đưa giữa trung của Bùi Triều Thanh khững , lặng lẽ đỡ dậy.
“Ta đưa nàng về phòng, tối nay còn công vụ đến doanh trại một chuyến.”
Hắn đưa về phòng là do sợ ngoài và hợp, bổn phận sẽ những quý phụ khác đàm tiếu. Ta tiếng cảm ơn nhưng chẳng cách nào .
Sau đó thì mang theo vài tuỳ tùng khỏi phủ. Ta cũng ngủ ngon, ngày hôm tỉnh dậy liền kêu Tiểu Thuý trang điểm cung. Tận hiếu với Thái hoàng thái hậu cũng là một cách để báo đáp Bùi Triều Thanh.
Dỗ dành trưởng bối giờ luôn là thế mạnh của , cộng thêm ấn tượng của với Thái hoàng thái hậu cũng tệ nên hai ở chung cũng xem như hài hoà. Bà tin phật liền bản qua vài quyển kinh thư, thể thảo luận vài câu với bà . Bà thích khúc và tiểu thuyết, liền mang vài chuyện kì quái kể khiến bà vui vẻ ngừng.
Bất tri bất giác ở trong cung cả một ngày. Sắc trời chập tối, nghĩ tối nay chắc sẽ ở trong cung thì Bùi Triều Thanh đến. Thái hoàng thái hậu trêu bình thường chẳng thấy bóng , đến cũng hớn hở đến theo. Bùi Triều Thanh cũng giải thích gì.
Trên đường hồi phủ, Bùi Triều Thanh cưỡi ngựa còn trong xe. Tiểu Thuý vém rèm lên, hihi với : “Nghe vương gia hồi phủ thấy vương phi liền vội vã chạy cung đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-16.html.]
Xuyên qua góc rèm thể thấy góc áo của Bùi Triều Thanh, cảm xúc trong lòng là vui thích là gì mà ngơ ngẩn siết c.h.ặ.t khăn tay.
Còn đang mơ màng thì chiếc xe bên ngoài đột nhiên dừng , thấy một tiếng: “Bảo hộ vương phi.” Ta doạ đến mức ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Thuý.
Qua nửa nén nhang , rèm cửa nhấc lên. Trong lúc hoảng sợ, cầm c.h.ặ.t trâm cài trong tay lùi góc xe cùng Tiểu Thuý. Người đến là Bùi Triều Thanh, tảng đá trong lòng buông xuống nhưng thể vẫn còn run rẩy ngừng.
“Đã .” Bùi Triều Thanh dịu giọng an ủi.
Tiểu Thuý rời từ khi nào, trong xe chỉ còn hai bọn nên chút ngại ngùng. Ta nhỏ giọng tạ ơn, gật gật đầu bọn rơi trầm mặc. Qua một lúc lâu, đột nhiên cất tiếng: “Vài ngày nữa sẽ đến đợt săn mùa xuân, Thẩm tiểu thư cùng với bổn vương ?”
“Đương nhiên là nguyện ý ạ.” Ta đáp lời.
Bùi Triều Thanh gật đầu đột nhiên chau mày , hình như đang nhịn đau. Lúc mới chú ý đến lòng bàn tay trái của đang chảy m.á.u, mu bàn tay cũng thấy vết m.á.u.
“Bị thương , để xem.” Ta căng thẳng kéo tay qua, tỉ mỉ xem vết thương. Không sâu, dài chừng một tấc. Lòng nhẹ nhõm, lấy băng gạc và rượu t.h.u.ố.c xe ngựa xử lý một chút. Đợi xong thứ mới nhận bản căng thẳng đến mức nào.
Ta ngẩng đầu lên, Bùi Triều Thanh đang chằm chằm. Ta vội buông tay : “Ta băng bó , khi vương gia hồi phủ vẫn nên tìm đại phu đến xem .”
Hắn gì, xem xem vết thương băng bó mấy hỏi đồ săn , ngày mai sẽ cho đến phủ cho vài bộ.
Hắn nhắc đến chuyện hôm qua, nỗi thấp thỏm trong lòng dần biến mất. Bọn trầm mặc như lúc nữa mà trò chuyện vài câu. Hắn những nơi gần đây yên bình, vài tên quan ngu ngốc rục rịch , lẽ lâu nữa sẽ chiến tranh.
Nếu chiến tranh thì e là Bùi Triều Thanh sẽ dẫn binh. Trong lòng lo lắng nhưng cũng gì nữa.
Bảy tám ngày , trang phục săn của xong cũng đúng đến ngày săn mùa xuân. Trường săn ở núi Lộc Minh ở ngoại ô cách kinh thành 20 dặm, chỉ hoàng quốc thích mà còn nữ quyến của các đại thần trong triều.
Có lẽ là vì để thể hiện mặt nên Bùi Triều Thanh đích dìu xuống ngựa. Sắc mặt các nữ quyến khác lộ vẻ ngưỡng mộ, đua trêu và quả thật là uyên ương tình thâm. Ta trả lời qua loa với họ, đột nhiên thấy một gương mặt quen thuộc trong nhóm – Thẩm Kiều!