“Cũng là tại , chỉ cần thấy Vân Dao, trong lòng nàng liền dấy lên cảm giác chán ghét, dường như khí trường của bọn họ sinh hợp.”
Vân Sở Hân bĩu môi:
“Không kết bạn thì thôi, dù chúng cũng ở trong Vân tộc, cúi đầu thấy ngẩng đầu thấy, như , ngươi bận việc của ngươi , đây."
Vân Sở Hân hiểu , nàng và Vân Sở Sở thể ở chung hòa bình.
Vân Sở Sở ngay cả ánh mắt cũng thèm liếc nàng , một động tác mời, Vân Sở Hân nàng một cái, khỏi phòng.
Sau khi ngoài, Vân Sở Hân đầu Vân Sở Sở một cái, vốn kết với nàng, xóa tan sự cảnh giác của nàng đối với nàng , ngờ sự cảnh giác của nặng nề như .
Xem đường thông, tính cách khác thôi, dù cũng sắp bí cảnh .
Vân Sở Hân , Vân Sở Sở chẳng còn chút tâm trạng nào, nàng mở trận pháp trong phòng, bồ đoàn, đang suy nghĩ rốt cuộc Vân Dao gì.
lúc nàng đang suy nghĩ xuất thần, gõ trận pháp, nàng lập tức mở , thấy đến là Vân Dương.
“Đại ca."
Vân Sở Sở để Vân Dương phòng, gọi một tiếng.
Vân Dương lớn tuổi hơn nàng, là con trai của Vân Dật, là đường của nàng, nên gọi một tiếng đại ca.
Vân Dương gật đầu, lập tức xuống.
“Vừa Vân Dao tới ?"
Sau khi nghi ngờ Vân Dao hiện tại là của , còn gọi là Dao nhi nữa, mà xưng là Vân Dao.
Vân Sở Sở gật đầu.
“Nó gì với ?"
Vân Dương hỏi.
“Bảo dạo chơi cùng nó, từ chối, nó kết bạn với , từ chối."
Vân Sở Sở thành thật , cảm thấy Vân Dương kỳ quái, trong lòng đang nghĩ em nhà đang giở trò gì, nãy , bây giờ đại ca đến, còn hỏi xem gì với nàng.
Vân Dương xong đang suy nghĩ gì, nửa ngày mới :
“Tính cách Vân Dao ngang ngược, đại ca sợ nó những lời nên , những việc xúc động, cần thiết, vẫn nên tránh xa nó một chút."
Vân Sở Sở nghi hoặc gật đầu.
Vân Dương :
“Ta sự nghi ngờ, chỉ cần nhớ lời là , đại ca tuyệt đối sẽ hại ."
Vân Sở Sở thật sự hiểu ý của Vân Dương, đại ca như , dường như đối với nàng là ý , nàng gật đầu.
Nói:
“Muội nhớ kỹ lời đại ca , cố gắng ít tiếp xúc với nó."
Vừa vặn nàng cũng thích Vân Dao đó, từ chối nàng , khác cũng sẽ nàng cái gì.
“Vậy nghỉ ngơi cho , về đây."
Vân Dương Vân Sở Sở quả thực thích Vân Dao, liền yên tâm.
Hắn lo lắng Vân Dao ý đồ gì với Vân Sở Sở, cho nên mới vội vàng đến cảnh báo một chút.
Vân Dao ý đồ gì với các t.ử khác trong tộc đều dễ , Vân Sở Sở là trong lòng bàn tay của tổ phụ tổ mẫu, nếu như gì nàng, tổ phụ tổ mẫu nhất định sẽ tha cho nàng , dù đó cũng là thể của .
Bây giờ họ đều sự bất thường của Vân Dao, cách nào xác định rốt cuộc Dao nhi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-lieu-mang-cay-cuoc-trong-gioi-tu-tien/chuong-798.html.]
Vốn định mời lão tổ mặt kiểm tra, chỉ là lão tổ đang ở thời khắc bế quan quan trọng, ai phiền.
Vân Dương khỏi phòng Vân Sở Sở, chỉ để Vân Sở Sở đang ngẩn .
Cho dù não của nàng nhanh nhạy đến , cũng hiểu rõ trạng thái .
Lát nữa tổ phụ tổ mẫu , Vân Sở Sở chuẩn hỏi một chút.
Hành vi của em Vân Dương quá kỳ lạ, nàng hỏi cho rõ.
Vân Sở Sở đợi đến tối mới đợi vợ chồng Vân Trung Hạc , về đến nơi nàng liền tìm tới cửa.
“Sở nhi chuyện gì , ngoài dạo chơi ?"
Nhìn thấy nàng đến, Phiêu Miểu Tiên T.ử ôn hòa hỏi.
Vân Sở Sở lắc đầu, lập tức hỏi:
“Tổ mẫu, hôm nay Vân Sở Hân và đại ca Vân Dương đều tới tìm tôn nữ, tôn nữ cảm thấy bọn họ kỳ quái, nên hỏi một chút, giữa bọn họ chuyện gì mà tôn nữ ạ?"
Phiêu Miểu Tiên T.ử thấy lời của Vân Sở Sở, ánh mắt trầm xuống, kéo nàng xuống, hỏi một tình hình chi tiết.
Vân Sở Sở kể tường tận, chi tiết với Phiêu Miểu Tiên T.ử một lượt.
Phiêu Miểu Tiên T.ử :
“Chuyện thì dài lắm, chuyện là do con trở về gây , lúc đó Vân Dao con trở về , một mực cướp Linh Lung Tiên Điện với con, đó…"
Phiêu Miểu Tiên T.ử kể chuyện lúc đó một năm một mười với Vân Sở Sở, Vân Sở Sở rõ chuyện đó, đành kể cho rõ ràng, để nàng đề phòng Vân Dao một chút.
Sau đó bà :
“Sau đó Vân Dương trở về , chuyện con cũng , chỉ là Vân Dao trở về tính cách đổi lớn, khác hẳn với Vân Dao , bọn liền nghi ngờ nó đoạt xá, nhưng thần hồn của nó vẫn là Vân Dao.
bọn đều tin chắc rằng, Vân Dao tuyệt đối là Vân Dao , cho nên mới chuyện như ."
“Hóa là !"
Vân Sở Sở hiểu , lập tức nàng hỏi:
“Vậy còn để nó ở trong tộc?"
Phiêu Miểu Tiên T.ử thở dài một tiếng:
“Dù bọn khẳng định, nhưng xác định , còn nó mang xác của Vân Dao, nếu như ở bên ngoài gây chuyện gì, chẳng là tìm rắc rối cho Vân tộc.
Dứt khoát để nó ở Vân tộc, xem rốt cuộc nó gì.
Nếu nó cứ luôn ngoan ngoãn tu luyện, gây chuyện thị phi, thì cứ để nó ở Vân tộc."
“Tôn nữ hiểu , tránh xa nó là ."
Vân Sở Sở coi như hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ là trong lòng đang nghĩ, trường hợp của Vân Dao đó giống trường hợp của nàng ?
Nàng xuyên từ hiện đại tới, trọng sinh thể của nguyên .
Xét từ góc độ giới tu luyện, nàng chính là đoạt xá, nhưng, khác thể đoạt xá nàng, tình trạng như , thật sự cách nào giải thích.
Phiêu Miểu Tiên T.ử xoa đầu nàng:
“Đề phòng nó là đúng, chuyện gì nhất định đến tìm tổ phụ tổ mẫu."
“Vâng, tôn nữ nhớ kỹ ."
“Ừm, con về nghỉ ngơi , tổ mẫu và tổ phụ con còn việc cần sắp xếp."