“Vân Dương xong trừng lớn hai mắt, đây là chuyện quái gở gì thế , quả thực lật đổ sự tưởng tượng của , hơn nữa Vân Sở Hân ác độc như , lấy linh căn của khác, đây chẳng là đoạn tuyệt con đường tiên đồ của , việc với g-iết thì gì khác biệt.”
Hắn mất nửa ngày mới hồn, lẩm bẩm :
“Vậy ý là, Vân Dao hiện tại chính là Vân Sở Hân ?"
Vân Sở Sở gật đầu:
“Ta chắc chắn là nàng ."
Vân Dương nổi giận, hung hăng đ.ấ.m một quyền xuống đất, mặt đất lập tức nện một cái hố sâu, phẫn nộ :
“Thì là độc phụ đoạt xá Dao nhi, lấy mạng của ả!"
“Không đúng, nàng đoạt xá Dao nhi, thần hồn của nàng đổi?"
Vân Dương đột nhiên nghĩ đến vấn đề .
Vân Sở Sở lắc đầu:
“Chuyện cũng hiểu rõ, Vân Sở Hân và Vân Dao vốn là hai khác biệt, theo lý mà , khi đoạt xá, thần hồn thể nào là thần hồn của đoạt xá ."
Mà kẻ đoạt xá theo sự tăng trưởng của tu vi, còn thể chuyển hóa cơ thể của đoạt xá thành cơ thể của chính .
Vân Sở Sở , vẽ hình ảnh của Vân Sở Hân giữa trung.
“Đại ca xem, đây chính là Vân Sở Hân."
Vân Dương thấy quả nhiên là hai giống , chép hình ảnh của Vân Sở Hân, lập tức rút kết giới, chớp mắt một cái bay mất, tìm Vân Sở Hân hỏi cho lẽ xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ?
Lúc Vân Sở Hân đang ở cách nơi đây một , nàng cứ theo đội ngũ xa gần, dám tới gần.
Sau khi nhận lỡ miệng, nàng liền bỏ trốn, nhưng bao lâu trở , nàng dám rời đội ngũ quá xa, càng dám một hành động trong bí cảnh.
Nàng một chán nản mặt đất, cầm kiếm vẽ linh tinh, đột nhiên trong thần thức thấy Vân Dương đang bay tới.
Nàng vội vàng bỏ chạy, Vân Dương tìm chuyện gì , nhưng Vân Dương ở phía hét lớn:
“Vân Dao, dừng cho ."
Thực lực của Vân Dương cao hơn Vân Sở Hân, nàng rõ chạy thoát .
Vì đành dừng .
Vân Dương rơi xuống mặt nàng, giơ tay bố trí một kết giới, Vân Dương lập tức chất vấn:
“Muội tên là Vân Sở Hân?"
Vân Sở Hân thể giấu giếm nữa, dù cho nàng phủ nhận, khi trở về Vân tộc, Vân Trung Hạc cũng sẽ đối với nàng thi triển sưu hồn, kết cục vẫn là như .
Trừ khi nàng từ nay về trở về Vân tộc, nhưng Vân tộc chắc chắn sẽ phát lệnh truy sát nàng, nàng vẫn chạy thoát .
Không bằng bây giờ thừa nhận luôn, tiên giành lấy sự thương hại của Vân Dương, vốn dĩ cũng nàng cố ý đoạt xá Vân Dao.
Vì nàng gật đầu:
“Ta đúng là Vân Sở Hân, chỉ là cũng rốt cuộc xảy chuyện gì."
“Vậy rõ xem rốt cuộc là chuyện gì?
Sao ở trong cơ thể của Dao nhi?"
Vân Dương giận kìm , của a, tuy chút kiêu căng, nhưng dù cũng là ruột thịt của .
Hắn hận thể bóp ch-ết , nhưng kẻ mang xác của Dao nhi, xuống tay .
Khí tức bộc phát của Vân Dương Vân Sở Hân lùi phía , trong lòng đập thình thịch, chỉ sợ Vân Dương cứ thế mà g-iết ch-ết nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-lieu-mang-cay-cuoc-trong-gioi-tu-tien/chuong-832.html.]
Vốn định lóc om sòm một phen, giành lấy sự thương hại của Vân Dương, nhưng nàng con đường thông, đành thành thành thật thật :
“Chắc là cũng g-iết khi ở Linh giới, khi thần hồn của Minh giới, ở đó một thời gian dài, một ngày Minh giới xảy bạo loạn, đ.á.n.h vết nứt gian, một lực lượng đẩy khỏi vết nứt, ngờ xông một cơ thể, , liền xuất hiện trong cơ thể ."
Vân Dương hít sâu một , cố gắng đè nén sự thôi thúc đ.á.n.h ch-ết Vân Sở Hân, nghiến răng nghiến lợi :
“Vậy của ?"
Vân Sở Hân ngây thơ :
“Rất tiếc, khi ở trong cơ thể , thần hồn của Vân Dao vỡ nát , loại thể khôi phục .
Sau đó liền thôn phệ mảnh vỡ thần hồn của nàng, biến thành dáng vẻ của nàng."
“Phù phù phù..."
Vân Dương đau lòng đến mức thở nổi, của thực sự mất , đàn bà đáng ghét mặt đoạt xá.
“A..."
Vân Dương xuống tay g-iết , bi phẫn ngửa mặt lên trời gầm thét.
Vân Sở Hân sợ đến mức bò rạp mặt đất dám động đậy.
“Ta thật sự g-iết ngươi!"
Vân Dương trợn mắt nứt, bàn tay giơ lên cuối cùng vẫn hạ xuống.
Vân Sở Hân sợ đến run rẩy, nàng run giọng :
“Thực thần hồn của trở thành dáng vẻ của Vân Dao, cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ, lẽ là uẩn khúc gì mà chúng ."
“Ngươi cút khỏi cơ thể của Dao nhi cho ."
Vân Dương chịu nổi nữa, đàn bà đến lúc mà còn đang thoái thác sự thật là nàng thôn phệ Dao nhi.
Nếu nàng thôn phệ thần hồn của Dao nhi, thì thể từ từ dưỡng , là thể dưỡng cho .
Vân Sở Hân tim đập thình thịch, vội vàng :
“Cho dù rời khỏi cơ thể , Vân Dao cũng , thần hồn của nàng thôn phệ, tương đương với việc trở thành một phần cơ thể của .
Còn nữa, đại ca, nghĩ thử xem , tại khi thôn phệ thần hồn của Vân Dao mà là thần hồn cũ của , mà là dáng vẻ thần hồn của Vân Dao?"
Muốn bảo nàng rời khỏi cơ thể , mơ , nàng ch-ết cũng rời , rời thì nàng còn mạng nữa , cái bộ dạng giận dữ của Vân Dương hiện tại, chả nhẽ một chưởng tiễn nàng về Minh giới .
Vân Dương vung tay lên, quát lớn:
“Bớt ở đây mà ngụy biện, bảo ngươi cút thì cút ."
Vân Sở Hân cứng cổ lên:
“Dựa cái gì bảo cút ?
Đâu g-iết Vân Dao, báo thù thế nào thì tìm kẻ g-iết nàng chứ, liên quan gì đến ?
Còn nữa, nghĩ thử xem, tình trạng của hiện tại, lẽ chính là Vân Dao, Vân Dao cũng chính là ."
Vân Sở Hân cũng ngốc, khi thần hồn của nàng đổi, nàng cũng từng nghĩ đến vấn đề .
Hơn nữa cũng tra cứu qua vô ngọc giản, khả năng , nàng và Vân Dao vốn dĩ là cùng một .
Quả nhiên, Vân Dương xong, trái tim vốn đang giận dữ đột nhiên bình tĩnh , âm trầm mặt :
“Nếu như , thì theo trở về, nhưng cảnh cáo , nhất đừng giở trò quỷ gì, cũng đừng nhắm Sở Sở, nếu sẽ tự tay kết liễu ."
Vân Dương quyết định tạm thời giữ Vân Sở Hân, chờ tìm hiểu rõ ràng hãy quyết định.