“Loại đại tộc thượng cổ là coi trọng thể diện nhất.”
“Tổ phụ lo lắm, Hiên Viên tộc quá mạnh, Vân tộc chúng mặt bọn họ chẳng khác nào châu chấu đá xe, chỉ sợ bọn họ dùng sức mạnh."
Ai, Vân Trung Hạc thở dài một tiếng, cháu gái quá ưu tú cũng là nỗi sầu.
Lòng Vân Sở Sở trầm xuống:
“Tổ phụ, trong lòng cháu sớm , hơn nữa ở trong bí cảnh cháu cũng rõ với Hiên Viên Thiếu chủ , cho nên cháu với thể nào, cháu cũng thích ."
Hiên Viên Kiếm ưu tú, điều thể phủ nhận, nhưng ưu tú nghĩa là nàng nhất định thích .
Chỉ là theo lời tổ phụ , chuyện chút khó giải quyết, nếu Hiên Viên tộc thực sự dùng sức mạnh, nàng từ chối thế nào đây?
Vân Sở Sở nghĩ nghĩ, chuyện vẫn xuống tay từ Hiên Viên Kiếm, chỉ cần gật đầu, tộc trưởng Hiên Viên nhất định sẽ ép buộc nàng.
Thế là nàng :
“Tổ phụ đừng lo, lát nữa cháu tìm Hiên Viên Thiếu chủ, tin rằng sẽ lấy thế ép ."
Vân Trung Hạc lo âu gật đầu, ông cảm thấy Hiên Viên Kiếm đó nhất định sẽ khiến cháu gái thất vọng, nếu như lời cháu gái với Hiên Viên Kiếm , mà tộc trưởng Hiên Viên còn đến hỏi ông, điều chứng tỏ là ý của Hiên Viên Kiếm.
Sau khi ông cháu về, liền canh chừng ở đây chờ Vân Dương củng cố tu vi.
Mà tu sĩ của các gia tộc khác lúc đều đến từ biệt Hiên Viên tộc, họ xem xong Cửu Thiên Vũ, quan sát Vân Dương độ kiếp, đều về bế quan tham ngộ.
Sau khi tộc trưởng Hiên Viên tiễn xong , liền gọi Hiên Viên Kiếm tới, hỏi :
“Con nghĩ thế nào về cô bé nhà Vân tộc đó?"
Hiên Viên Kiếm vui mừng trong lòng, vội hỏi:
“Phụ , là Vân tộc trưởng đồng ý ?"
Tộc trưởng Hiên Viên lườm một cái:
“Con đang nghĩ cái gì thế, coi trọng con , cha chỉ hỏi ý kiến của con thôi, nếu con thích cô bé đó, cha dù cướp cũng cướp về cho con."
Hiên Viên Kiếm xong lòng trầm xuống, khiến vô cùng thất vọng.
Còn tưởng rằng...
Hiên Viên Kiếm lập tức rơi giằng xé, Vân Sở Sở đồng ý, nếu dùng thế lực của Hiên Viên tộc để ép Vân tộc, nghĩ rằng Vân tộc trưởng vì thế lực của Hiên Viên tộc nhất định sẽ đồng ý.
, hiểu của về Vân Sở Sở, dù Vân tộc đồng ý, ước chừng cũng cưới nàng.
Nàng là tiên t.ử sẽ thỏa hiệp.
Bây giờ thực lực của nàng thấp, nhưng lá bài tẩy trong tay nàng ít, cho dù ép nàng, ước chừng cũng tác dụng, còn khiến nàng càng chán ghét hơn.
... thực sự thích Vân Sở Sở.
Nếu dùng Vân tộc để đe dọa nàng, kết quả thì .
Vân Sở Sở dù cũng mới tìm , tình cảm của nàng với Vân tộc chắc chắn sâu đậm, cho dù bây giờ diệt Vân tộc, cũng khả năng đe dọa nàng.
Vậy đây?
Từ bỏ Vân Sở Sở ?
thực sự bỏ .
Hiên Viên Kiếm lập tức rơi mê mang.
“Kiếm nhi."
Nhìn thấy ánh mắt trống rỗng của Hiên Viên Kiếm, thở hỗn loạn , tộc trưởng Hiên Viên giật nảy , vội vàng đ.á.n.h một đạo tiên quyết, cất tiếng hét lớn.
Hiên Viên Kiếm tiếng hét của tộc trưởng Hiên Viên tỉnh , hồn, thở dài một , nguy thật, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, vội :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-lieu-mang-cay-cuoc-trong-gioi-tu-tien/chuong-846.html.]
“Phụ , thôi bỏ , con ép buộc nàng, nàng hiện tại ý với con, chuyện tạm thời để đó ."
Chàng quyết định tạm thời từ bỏ, hết ở bên Vân Sở Sở một thời gian tính , dùng sự chân thành của để đả động nàng, chứ dùng thế lực để ép buộc, như nàng cũng chẳng ý nghĩa gì.
Có một đơn giản, lòng một mới khó.
Đều là tu luyện, là chú trọng nhân quả.
Chàng là lý trí, mục tiêu cuối cùng của là thành thần, chứ dừng chân ở Tiên giới .
Tộc trưởng Hiên Viên hận sắt thành thép :
“Tùy con , đưa đến tận mặt mà con từ bỏ, cha vẫn là đ.á.n.h giá thấp con."
Hiên Viên Kiếm trợn mắt với ông:
“Người tưởng Vân Sở Sở đó là phụ nữ dịu dàng giống mẫu , nàng từ hạ giới từ Luyện Khí tu luyện, mười ngàn tuổi phi thăng Tiên giới, dựa cái gì?"
Tộc trưởng Hiên Viên sờ sờ mũi, năm đó ông nhất kiến chung tình với mẫu của Hiên Viên Kiếm, trực tiếp bắt về kết đạo lữ, nên ông nghĩ là nhắm trúng thì cướp về.
Dựa Hiên Viên tộc của ông, nữ tiên nào còn từ chối?
Không ngờ hôm nay ngoại lệ.
“Cha quản con nữa."
Tộc trưởng Hiên Viên vung tay, rời .
“Thiếu chủ, của Vân tộc đến từ biệt."
Đang lúc , ngoài đại điện truyền đến giọng của t.ử Hiên Viên.
“Biết , bản thiếu chủ ngay."
Hiên Viên Kiếm lập tức khỏi cung điện, quả nhiên thấy Vân Trung Hạc dẫn Vân Dương bọn họ đang cung kính chờ bên ngoài.
“Hiên Viên Thiếu chủ, chúng đến từ biệt, xin chúng cảm ơn tộc trưởng Hiên Viên, cảm ơn sự chăm sóc trong thời gian qua."
Nhìn thấy Hiên Viên Kiếm , Vân Trung Hạc lập tức với .
Hiên Viên Kiếm :
“Vậy tiễn các khỏi thành ."
“Được."
Vân Trung Hạc đồng ý ngay.
Hiên Viên Kiếm lập tức tư thế mời, đó dẫn hướng về phía cổng thành.
Vân Sở Sở cố tình cuối cùng, sóng đôi với Hiên Viên Kiếm, nàng trực tiếp truyền âm :
“Hiên Viên Thiếu chủ, chuyện tộc trưởng Hiên Viên thời gian , thực sự xin , trong lòng ."
Hiên Viên Kiếm lòng cay đắng, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, :
“Ừm, , chúng bạn nhé."
Nhóm Vân Sở Sở khỏi Hiên Viên thành, Vân Trung Hạc liền tung phi thuyền của , đó cả nhóm lên phi thuyền, nhanh liền biến mất bầu trời.
Hiên Viên Kiếm tiễn đưa họ rời , cho đến khi thấy nữa, mới trở về Hiên Viên tộc.
Mà nhóm Vân Sở Sở ở phi thuyền mười ngày, cho nên ngoài Vân Trung Hạc điều khiển phi thuyền, mấy còn đều tiến khoang thuyền bế quan đả tọa.
Bỗng nhiên, phía phi thuyền tối sầm , Vân Trung Hạc lái phi thuyền phát hiện bất thường, vội vàng gia cố phòng ngự cho phi thuyền.
Tuy nhiên phòng ngự kịp gia cố xong, chỉ thấy bàn tay khổng lồ hướng về phía phi thuyền chộp tới, lòng Vân Trung Hạc kinh hãi, dứt khoát móc một món tiên khí ném thẳng về phía bàn tay lớn.