Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 402
Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân Kiều tựa lưng giường, Dương Chu bẻ vụn màn thầu, bón cho cô từng chút một.
Nhìn bộ dạng ỉu xìu của cô, Dương Chu mấy ngày nay xuống sắc nhanh ch.óng, áp lòng bàn tay lên bụng bằng phẳng của Chân Kiều, giọng điệu chút khẩn khoản: "Cục cưng nhỏ ơi, đừng hành hạ nữa, con chỉ một thôi đấy."
Chân Kiều thành thế , chính là vì đang m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ .
Nên mới chịu tội lớn.
Dương Chu xong, nghĩ ngợi một hồi xị mặt bổ sung: "Con cũng chỉ một cha thôi!"
Anh sắp trụ nổi nữa .
Chân Kiều lời Dương Chu , cũng nổi.
Vì đúng là hành hạ.
Chân Kiều hành hạ ròng rã một tháng rưỡi, đối với Dương Chu mà , đúng là sống một ngày bằng một năm.
Thịt khó khăn lắm mới nuôi lên trận ốm , trận gầy một vòng.
Vì khó chịu, Chân Kiều bắt đầu lờ đờ, buồn ngủ.
Có khi thể ngủ cả ngày trời.
Dương Chu lo lắng vô cùng, thời gian chẳng còn mong chờ cục cưng nhỏ chào đời nữa, lúc bán hàng, chị bán xiên que cũng vẻ u sầu của .
Anh mỗi ngày đều tìm đủ cách để dỗ dành Chân Kiều vui vẻ.
Tặng hoa, tặng quà.
Thỉnh thoảng biến một món đồ trang sức.
Lúc thì là dây chuyền, lúc thì là đồ trang sức bằng vàng đáng yêu.
Nghe phụ nữ đều thích những thứ .
Đủ loại quà tặng cho bạn gái, vợ mạng, Dương Chu đều hận thể mua hết về.
Vì chuyện , còn thỉnh giáo Thôi Minh.
Thôi Minh ban đầu còn đưa ý kiến, nhưng chịu nổi việc Dương Chu cứ hỏi hết đến khác, cách một ngày bắt nghĩ một món quà.
"Ai mà tặng quà mỗi ngày chứ? Thỉnh thoảng cho vui là ?" Thôi Minh nhịn .
Dương Chu: " hy vọng ngày nào cô cũng vui."
Vợ bây giờ m.a.n.g t.h.a.i vất vả bao?
Nếu tặng một món quà thể khiến cô vui vẻ.
Anh sẵn sàng tặng mỗi ngày.
Thôi Minh nghẹn họng, chẳng gì cho .
Cách ly, cách ly cái bọn não tình .
Thôi Minh miệng thì , nhưng trong lòng vẫn khuyên nhủ Dương Chu một chút.
Anh là sinh viên năm ba, sắp nghiệp về chuẩn việc, mấy hẹn Dương Chu đều thành công, hẹn thêm nữa.
Thôi Minh: "Ăn thịt thỏ, chỗ cũ nhé."
"Được."
Lần , Dương Chu đồng ý.
Thôi Minh thở phào nhẹ nhõm, nhận điện thoại của bạn gái, nhưng dẫn cô cùng.
Anh lâu tụ tập với Dương Chu, hai chút chuyện tâm tình.
Có phụ nữ ở đó tiện.
Lần Dương Chu Chân Kiều m.a.n.g t.h.a.i , Thôi Minh giật cả .
Vốn dĩ cảm thấy phụ nữ chính là lợi dụng tình cảm để lừa tiền, m.a.n.g t.h.a.i ?
Hơn nữa còn định bỏ , tính toán thời gian, cũng mấy tháng nhỉ?
Một phụ nữ đào mỏ thông minh, thể m.a.n.g t.h.a.i sinh con với một cái lốp dự phòng, một kẻ l.i.ế.m cẩu (kẻ lụy tình quá mức) chứ?
Thôi Minh đó Dương Chu trúng điểm gì ở Chân Kiều.
Sau khi Chân Kiều mang thai, bắt đầu tò mò Chân Kiều trúng điểm gì ở Dương Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-402.html.]
Thôi Minh nhận thức rõ ràng về bản , học cao đẳng, nhưng bạn gái Triệu Mộng của là sinh viên sư phạm đại học hạng hai, nghiệp sẽ thi giáo viên, chỉ cần biên chế là bát cơm sắt ngay!
Anh cũng Triệu Mộng trúng ở điểm nào, cha đều là công chức, tuy lương cao nhưng định, tiền hưu trí.
Qua một thời gian nữa, thể đơn vị của cha việc, công việc nhàn hạ, thể định đến khi nghỉ hưu!
Hai yêu , chẳng là mỗi lấy thứ c.ầ.n s.ao?
Thôi Minh đến địa điểm hẹn để đợi Dương Chu.
Đây là một quán thịt thỏ vỉa hè, Thôi Minh đây thường cùng Dương Chu đến ăn, điều, đây gì tiền, là Dương Chu mời khách.
Tất nhiên, bây giờ cũng chẳng bao nhiêu tiền, vì vẫn .
Thôi Minh cảm thấy, chỉ cần , ngày tháng sẽ dễ chịu thôi, đến lúc đó cũng thể mời Dương Chu ăn cơm nhiều hơn, dù tiền đối phương kiếm từ sạp hàng cũng là tiền mồ hôi nước mắt.
Trong lúc đợi Dương Chu, Thôi Minh còn tiện tay gọi video cho bạn gái.
Vừa thấy bóng dáng Dương Chu, lập tức cúp điện thoại dậy.
Thôi Minh giơ tay định chào hỏi, giây tiếp theo nụ cứng đờ mặt.
Dương Chu đến thật.
lưng còn dắt theo Chân Kiều, cái điệu bộ đó, đúng là quý như vàng .
Thôi Minh cạn lời .
Bạn gái đến, đều từ chối, cái dắt theo vợ.
Thôi Minh , lý do Dương Chu sẵn sàng đến đơn giản, gần đây Chân Kiều đỡ hơn nhiều, đưa cô ngoài dạo một chút, ăn món gì ngon ngon.
Thời gian qua cô chịu khổ nhiều .
Hai tới bàn, Dương Chu kéo ghế , dắt Chân Kiều xuống: "Ngồi đây ."
Sau khi cô xuống, Dương Chu rót cho cô: "Chúng uống chút , nóng đấy, uống từ từ thôi."
"Ừm."
Thôi Minh đưa thực đơn qua: " gọi hai cân thịt thỏ , hai xem còn ăn thêm gì nữa ."
Dương Chu nhận lấy thực đơn, đặt mặt Chân Kiều: "Em xem , ăn gì thì chúng gọi món đó."
Chân Kiều chăm chú xem, gọi thêm hai món nữa.
Bây giờ cô thấy cái gì cũng ăn, thèm ăn vô cùng.
"Còn gì nữa ?" Dương Chu hỏi.
Cô lắc đầu.
Sau khi món ăn dọn lên, Dương Chu liên tục gắp thức ăn cho Chân Kiều:
"Cái ăn ?"
"Thử một miếng cái ."
"Cái ngon , nếm thử xem."
......
Thôi Minh bộ dạng chăm sóc thiếu sót chút gì của , cằm như rơi xuống đất vì kinh ngạc.
Chân Kiều ăn, Dương Chu còn đưa đến tận miệng, lời ngừng dỗ dành, hy vọng cô ăn thêm một miếng.
Thôi Minh hẹn đến để ôn chuyện cũ.
Chứ đến để ăn "cơm ch.ó" ( tình tứ)!
Cái Dương Chu tự nhiên đổi tính đổi nết thế ?
Anh đều nghi ngờ nhầm .
Chân Kiều dậy vệ sinh, Dương Chu vội vàng lên: " cùng em."
"Nhà vệ sinh ngay thôi, tự ." Chân Kiều khẽ .
Dương Chu: "Em tự cẩn thận một chút, đường nhé."
"Ừm."
Chân Kiều rời , Thôi Minh lập tức mắng: "Dương Chu, kiếp bây giờ ông 'liếm' (lụy) thế ? Có chút tiền đồ nào hả?!"