Anh nghiệp về, ở nhà đều rảnh rỗi.
Nghe Chân Kiều khi m.a.n.g t.h.a.i thích ăn đồ ngọt, bánh ngọt, tối hôm đó, liền mang theo bánh ngọt, đến phố ăn vặt.
Thôi Minh và Dương Chu đây ít đến đây, vì buổi tối ở đây là quán bar, hộp đêm, phụ cận nhiều tiệm ăn vặt.
Lúc đến, liếc mắt một cái thấy Dương Chu đang xe ba bánh.
Dương Chu mặc một chiếc tạp dề màu đen, đó mấy chữ lớn: Cơm chân giò họ Dương, ăn đều khen ngon!
Trước mặt , đặt mấy chiếc thùng sắt.
"Lấy một suất cơm chân giò ạ?" Dương Chu cầm xẻng, mở nắp , , "Hôm nay mới hầm xong, đóng hộp mang về ăn tại đây ạ?"
"Canh là canh đậu phộng đu đủ."
"Bên trong bàn ghế, xong ngay đây ạ."
......
Dương Chu hôm nay nhiều thêm một thùng cơm chân giò, bán chạy.
Lúc chuyện với khách hàng, đôi mắt cong lên rạng rỡ.
Bán thêm một thùng, kiếm thêm mấy trăm tệ, là thể cho vợ thêm một chút đảm bảo, để dành tiền nuôi cục cưng nhỏ.
Bộ dạng lọt mắt Thôi Minh, đột nhiên thấy hốc mắt cay cay.
Dương Chu sa sút đến mức bán nụ bên lề đường mới bán cơm chân giò , nhớ năm đó, bọn họ ở trường học ý khí phong phát bao.
Một lời hợp là lao đ.á.n.h .
Đánh cho lũ du côn lớp bên cạnh dám thủ.
Cái chẳng giữ thể diện chút nào.
Thôi Minh về phía , Chân Kiều đang một sạp nhỏ, cái bảng đen nhỏ đó , cô bán là thạch đen.
Lúc còn là giờ cao điểm, Chân Kiều cũng đến muộn, vì lúc chiều tối, cô giao hơn tám mươi cốc cho hai khách hàng đặt riêng.
Trước sạp của cô chỉ một vị khách.
"Một cốc thạch đen mang về ạ?" Chân Kiều đồ, còn giải thích, "Nước đường gừng hôm nay cho thêm táo đỏ."
"Cho thêm mấy quả táo đỏ nhé." Khách hàng .
"Vâng ạ." Chân Kiều xong, cầm cốc thạch đen, tới xe của khách hàng, giúp cô đặt lên xe, nhận lấy năm tệ từ tay đối phương: "Cảm ơn chị."
Lúc ít , cô đều như , khách hàng lái xe cũng tiện lắm.
Ghế của khách hàng còn một em nhỏ, Chân Kiều khen em nhỏ: "Bé đáng yêu quá mất."
Em nhỏ hì hì.
Khách hàng mấy ngày nữa định tổ chức tiệc sinh nhật cho con, hỏi cô thể giao hàng , đại khái cần hai mươi cốc.
Chân Kiều đồng ý.
Cảnh tượng lọt mắt Thôi Minh, trong lòng thầm thở dài.
Có lẽ trách lầm Chân Kiều.
Chân Kiều chẳng hề lười ham ăn chút nào.
Cô đang mang thai, buổi tối vẫn cùng Dương Chu dọn hàng, canh giữ một cái sạp, vì năm tệ bạc mà "khom lưng uốn gối" đến mức độ nào .
Ước chừng một buổi tối cũng chẳng kiếm nổi mấy chục tệ, ba ăn cơm, Chân Kiều còn thanh toán hóa đơn hơn hai trăm tệ.
Người phụ nữ đủ chăm chỉ .
Chân Kiều bộ về sạp, thấy Thôi Minh ở xa.
Thôi Minh tiếp tục lặng lẽ quan sát nữa, xách theo bánh ngọt bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-404.html.]
"Sao tới đây?" Dương Chu cũng thấy , hỏi, "Đói ? Có ăn chút cơm ?"
"Không cần , chút bánh ngọt, mang đến cho hai nếm thử." Thôi Minh nỡ ăn, bớt ăn một phần là Dương Chu thể bán thêm một phần.
Cái thứ vốn liếng cao lắm ?
Bán hết cũng lỗ.
Anh em của ngày tháng thật khó khăn.
"Đồ ngọt ?" Dương Chu thấy, vội vàng cầm lấy xem, đó liền mang cho Chân Kiều, cứ như dâng bảo bối : "Vợ ơi em nếm thử xem."
Sau khi Chân Kiều ăn uống ngon miệng trở , Dương Chu hễ thấy món gì ngon là nhét cho cô.
Đặc biệt là bánh ngọt do nhà tự , dinh dưỡng lành mạnh.
Tốt cho vợ và con của !
Chân Kiều cho Thôi Minh một cốc thạch đen.
"Cảm ơn nhé." Thôi Minh uống một ngụm, bên trong còn cho thêm đá, mát lạnh sảng khoái, uống khá ngon.
Chân Kiều sang một bên, bắt đầu ăn bánh ngọt của , khen ngợi: "Tay nghề của bác gái thật , ngon lắm ạ."
Thôi Minh: "Đây là món sở trường nhất của đấy, ngon thì cho chị nữa!"
"Thế thì ngại quá." Chân Kiều nếm thêm một miếng.
"Không gì ." Thôi Minh thấy Dương Chu cũng tới, hai vẻ tội nghiệp, nhịn : "Dương Chu, với ông chuyện ."
"Ông ." Dương Chu cầm một miếng bánh ngọt nhỏ bỏ miệng.
Anh còn chẳng nỡ ăn nhiều, để hết cho vợ con ăn.
Thôi Minh về phía Dương Chu, giả vờ thoải mái: "Đợi , xem xem thể giúp ông lo liệu một công việc , để chúng còn chơi cùng ."
Anh cũng hạng vong ân phụ nghĩa, vẫn nhớ những ngày tháng ở trường Dương Chu coi như em.
Nay đơn vị định việc, Dương Chu đang vỉa hè bán cơm chân giò.
Thật đành lòng.
"Còn thể như ?" Dương Chu thấy hứng thú: "Có khả thi ?"
"Cũng tốn chút tiền đấy, cố gắng tốn ít một chút." Thôi Minh cũng thẳng với : "Chỉ thể là nhân viên hợp đồng thôi, nhưng định, cái ông lo."
"Vợ ?" Dương Chu ghé sát gần .
Chân Kiều dừng động tác ăn bánh ngọt, đá đá Dương Chu một cái.
Cô cô từ bao giờ thế?
Thôi Minh nhất thời gì.
Mặc dù Chân Kiều cũng tệ, nhưng giúp Dương Chu hơn.
Chân Kiều cách một lớp quan hệ.
Dương Chu cảm thấy đây là một cơ hội : "Tiền tốn nhiều thêm một chút cũng , nhưng vợ sinh cục cưng nhỏ xong mới ."
Thôi Minh tâm trạng Dương Chu cho vợ một sự đảm bảo , văn phòng dù cũng hơn là bày hàng vỉa hè, cực khổ như một ngày kiếm mấy chục tệ.
Đi còn năm bảo hiểm một quỹ, về tay cũng ba ngàn tệ đấy!
"Ông về hỏi thăm hỏi thăm xem." Dương Chu dặn dò kỹ lưỡng.
"Được ."
Thôi Minh cảm thấy Chân Kiều cũng khá đáng thương, giúp gì thì giúp .
Chương 181 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (23)
Thôi Minh bao lâu, Dương Chu đưa Chân Kiều về nhà.