"Cũng mà." Chân Kiều cho rằng việc đem những kiến thức tích lũy đổi lấy thu nhập là một việc vô cùng thành tựu.
Không uổng công lúc đầu cô nỗ lực nghiên cứu tìm tòi như .
Chân Kiều xuống thưởng thức bữa sáng, hiện tại một ngày cô ăn nhiều bữa, Dương Chu thì vội vàng ăn mấy thứ cô ăn, đó vùi đầu việc.
Anh thêm một chút thì vợ sẽ bớt một chút.
Chân Kiều ăn xong bắt đầu thấy buồn ngủ.
"Đi ngủ , lát nữa gọi em dậy ăn cơm." Dương Chu .
"Ừm."
Chân Kiều chạm giường là ngủ ngay.
Khoảng mười một giờ, Dương Chu đang chuẩn nấu cơm thì vợ chồng chị bán xiên que tới.
"Tiểu Kiều ?" Chị bán xiên que hỏi.
Dương Chu: "Vừa mới ngủ."
Thực ngủ mấy tiếng .
Anh xong, đối phương lập tức hạ thấp giọng, còn cầm một xấp tiền giấy đưa qua, rạng rỡ nụ : "Sáng nay tổng cộng bán sáu trăm sáu mươi chín tệ, theo tỉ lệ thỏa thuận, đây là hai trăm sáu mươi tám tệ, đếm ."
"Bán nhiều thế ?" Dương Chu cũng kinh ngạc.
Chị bán xiên que: "Chẳng , lúc đầu chúng cũng chuẩn nhiều, hết là chợ, thấy dễ bán nên bảo cha nó về vội vàng chuẩn thêm nguyên liệu, đó đến khu gần trường học, chạy mấy chỗ liền, bán đều ."
"Nước sốt Tiểu Kiều thật sự quá ưa chuộng."
Nhà họ vốn dĩ bán xiên que, nhiều nguyên liệu đều sẵn, luộc chín là thể mang dùng.
Dương Chu chị , họ theo cách của Chân Kiều, cho ăn thử, bát nhỏ năm tệ, bát lớn tám tệ.
Bán nhiều nộm khoai tây sợi, mà chỗ khoai tây đó là mang từ quê lên, chẳng tốn bao nhiêu vốn liếng.
Chân Kiều chia hơn hai trăm tệ, bốn trăm tệ còn là của nhà họ.
Hai vợ chồng họ dọn hàng đến nửa đêm cũng chẳng kiếm nhiều như sáng nay.
Hai vợ chồng sáng nay bận đến mụ mị cả , nhưng nụ bao giờ tắt.
"Cô chính là thích nghiên cứu mấy thứ ." Dương Chu khác khen Chân Kiều, khóe miệng ngừng nhếch lên.
Chị bán xiên que : "Ngày mai thể bảo cô chuẩn thêm chút nước sốt ? thấy dễ bán lắm, chiều chúng cũng thể bán, còn mấy chỗ nữa đều thể đến."
Vợ chồng họ đều chuẩn tách để bán món nộm.
Có cơ hội kiếm tiền thì đương nhiên nắm bắt, nắm thật c.h.ặ.t.
Dương Chu: "Lát nữa sẽ với cô một tiếng."
Liên quan đến việc để Chân Kiều thêm việc, Dương Chu luôn mấy sẵn lòng.
"Được, chúng về đây."
"Đi thong thả."
Vợ chồng chị bán xiên que , Thôi Minh tới.
Anh cưỡi một chiếc xe máy điện cũ kỹ, đầu vợ chồng chị bán xiên que: "Đó là ai ?"
Những bên cạnh Dương Chu mà vẫn còn ?
"Hàng xóm bán xiên que bên cạnh, vợ cùng họ chút việc ăn nhỏ, kiếm tiền tiêu vặt." Dương Chu tiếp tục nấu cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-406.html.]
Hai ba trăm tệ so với việc một đêm mấy ngàn tệ của họ thì chẳng là tiền tiêu vặt ?
Anh thậm chí còn để Chân Kiều mệt thêm dù chỉ một chút.
"Chị đang mang thai, cũng đừng liều mạng quá." Thôi Minh thở dài, đưa món đồ tay qua: "Mẹ bảo mang cho vợ ông đấy, gà mái già nuôi quê, xử lý sạch sẽ ."
"Cảm ơn nhé, lát nữa ở ăn cơm." Dương Chu bây giờ đem hầm con gà mái đó.
Đồ tươi ngon bổ dưỡng, nhất định để vợ ăn đầu tiên.
"Được!"
Dương Chu đang nấu cơm, Thôi Minh liền quan sát cái sân .
Trước đây cũng từng đến, lúc đó nhớ cái lán luôn tạo cho cảm giác bừa bộn, tới đây thấy nhẹ cả mắt.
Đồ đạc bàn sắp xếp gọn gàng trong các hộp lưu trữ, thêm mấy cái tủ bày đồ tính thẩm mỹ khá .
Dương Chu đây chỉ dùng một sợi dây thép để phơi quần áo, bây giờ thêm giá phơi, cửa nhà thêm tủ giày, giày dép đều xếp ngay ngắn.
Ngay cả góc tường xiêu vẹo bây giờ cũng sơn màu, trông mắt.
Thôi Minh nhà vệ sinh một chuyến càng ngẩn .
Nhà vệ sinh cũ kỹ đổi diện mạo , còn mới mẻ và hiện đại hơn cả nhà , lắp cả bình nóng lạnh và bồn cầu bệt, giá để đồ còn đặt đồ trang trí, từng món đồ sắp xếp ngăn nắp.
Dương Chu thể tỉ mỉ như , Chân Kiều vẫn là một nghiêm túc tận hưởng cuộc sống nhỉ.
Thôi Minh xuống, với Dương Chu: "Chuyện công việc của vợ ông chắc là hoãn một chút , bây giờ đang là mùa nghiệp, chỉ tiêu eo hẹp, chuyện của còn đây, cơ hội nhất định sẽ giúp ông lo liệu!"
Anh thấy Chân Kiều vất vả như để kiếm tiền tiêu vặt, cũng giúp một tay.
Dương Chu: "Phiền ông ."
"Có gì ." Thôi Minh xong, video điện thoại liền reo lên.
Lúc đầu , đối phương gọi điện thoại tới, liên tục oanh tạc.
Thôi Minh Dương Chu, chỉ thể dậy xa máy.
Triệu Mộng Thôi Minh đến chỗ Dương Chu thì chút hài lòng: "Sao đến chỗ ? Ở khu ổ chuột đó hả?"
"Ừm."
Triệu Mộng: "Bánh ngọt đừng gửi đến nhà em nữa."
"Tại ?" Thôi Minh hiểu.
Triệu Mộng: "Mẹ kế em thấy ngon, là đáng tiền."
Thôi Minh nhíu mày.
"Khá là vui, tức đến mức em chẳng ăn cơm bà nấu nữa, đến đón em , em ăn lẩu." Triệu Mộng giọng điệu rầu rĩ.
"Buổi tối ?"
"Được thôi."
Triệu Mộng cúp điện thoại, ngoài thì gặp cha Triệu và Chân, cô lập tức đổi sắc mặt tươi : "Hôm nay con ăn cơm ở nhà , Thôi Minh đưa con dạo phố."
"Thôi Minh đến tìm con ?" Mẹ Chân từ trong bếp , mặt rạng rỡ nụ .
Cha Triệu thì : "Con cũng đừng vội vàng quyết định sớm quá, cứ chọn cho kỹ."
" đúng, Tiểu Mộng nhà chúng dù cũng là sinh viên đại học mà." Mẹ Chân lập tức phụ họa: "Mẹ còn bánh ngọt gửi tới, chắc chắn là cũng hài lòng với con, cưới một sinh viên đại học về."
"Con mà, chẳng qua là Thôi Minh theo đuổi sát quá, đối xử với con cũng ." Triệu Mộng gật đầu, đầy lấy lòng: "Ba , hai cũng cho con ít tiền phòng , lỡ thiếu tiền thì mất mặt lắm, tưởng nhà nghèo lắm."