Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 412
Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đó Thôi Minh cho rằng thể khiến ruột nhận thì cô gái đó chắc chắn tệ hại, vì ấn tượng của về đứa em gái của Triệu Mộng vô cùng .
Anh ngờ là Chân Kiều.
Trước đây Triệu Mộng gì, Chân Kiều đều mặc định, dù thật giả cô cũng thừa nhận phản bác, phần lớn thời gian đều cúi đầu một bên, hy vọng sớm kết thúc cuộc đối đầu.
Lần Triệu Mộng tưởng rằng Chân Kiều để mặc cho cô nhục mạ, ngờ Chân Kiều cô bằng ánh mắt như như , khẽ hừ một tiếng: "Liên quan gì đến cô? Ở nhà diễn kịch còn đủ, ngoài cô cũng giả vờ ?"
Nghe sắc mặt Triệu Mộng biến đổi dữ dội, thậm chí chút thẹn quá hóa giận: "Chân Kiều, mày đang chuyện với ai đấy?!"
Từ đến nay cô luôn bắt nạt Chân Kiều, đối phương thấy cô đều tránh , bây giờ dám cãi cô ?!
Muốn Lý Thu Hồng xé xác ?
Chân Kiều chẳng hề sợ hãi, ngược cô hai lượt từ xuống , giọng điệu nhẹ bẫng: "Ai ch.ó sủa thì với đó."
"Mày mắng ai là ch.ó?" Triệu Mộng tức đến n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nổ tung .
"Mắng cô đấy." Chân Kiều cô , rành rọt từng chữ một: "Cô tưởng còn là con nít chắc? Có thể để mặc cho cô bắt nạt? Để mặc cho cô tiếp tục ăn bậy bạ? Đảo lộn trắng đen? Cô là cái thá gì mà đến nhà gào thét?"
Dương Chu từng Chân Kiều nhắc đến chuyện gia đình, thấy lời tim đau thắt , ánh mắt về phía Triệu Mộng sắc lẹm và u ám, chất chứa nộ hỏa.
"Đi thôi, về." Thôi Minh thấy sự việc trở nên nghiêm trọng, dùng lực kéo mạnh Triệu Mộng, đưa cô rời .
Triệu Mộng tức đến mặt mũi méo mó, cô cái bụng nhô lên của Chân Kiều, cao giọng mỉa mai: " gào thét cái gì? Mày là con gái của một tên g.i.ế.c , đồ liêm sỉ để đàn ông to bụng——"
"Cô thử thêm một chữ nữa xem." Dương Chu giọng đanh thép, sắc mặt u ám cô : " quá nể mặt cô ?"
Triệu Mộng bộ dạng của dọa cho khiếp vía, đôi môi bỗng chốc trắng bệch.
Cô còn kịp hồn, một chiếc ghế sượt qua mặt cô , đập mạnh cột bên cạnh, dọa Triệu Mộng chân run lẩy bẩy, ngừng run rẩy.
Chiếc ghế đó nếu đập đầu cô , đầu cô chắc chắn sẽ nở hoa ngay tại chỗ.
Đôi mắt đen của Dương Chu đang rực lửa, giọng lạnh thấu xương với Thôi Minh: "Dẫn cô cút ."
"Đi thôi!" Thôi Minh Dương Chu nổi giận, dùng lực kéo mạnh, trực tiếp lôi Triệu Mộng , sợ xảy chuyện.
Triệu Mộng những lời đó thật quá khó .
Anh cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở .
Triệu Mộng lúc dọa đến mức cả còn chút sức lực nào, kéo một cái liền ngã nhào về phía .
Mọi : "........."
Sau khi Thôi Minh lôi Triệu Mộng , trong lán khôi phục sự yên tĩnh.
"Đói ? Chúng ăn cơm ." Dương Chu sợ Chân Kiều động thai, lời đều chút cẩn trọng, nắm lấy tay cô, bóp nhẹ lòng bàn tay cô để trấn an cô.
"Vâng."
Chân Kiều thấy bộ dạng nộ hỏa xung thiên của , hận thể xé xác Triệu Mộng, thấy buồn , trong lòng thấy chút ấm áp.
Hóa cảm giác chống lưng cho là như thế .
"Mala Tang sắp nguội . Trời đất bao la, ăn cơm là lớn nhất!" Dương Chu đưa Chân Kiều đến bàn ăn, đưa đũa cho cô, đó gắp những thứ ngon cho cô.
Anh gắp thức ăn đ.á.n.h lạc hướng, dư quang còn lén lút quan sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-412.html.]
Thấy Chân Kiều ăn ngon miệng, đang thưởng thức đồ ăn, dây thần kinh căng thẳng của Dương Chu mới dần dần thả lỏng.
Chân Kiều ăn nửa bát Mala Tang thì ăn nổi nữa, đẩy sang cho Dương Chu, đó ăn những món thích, múc cho cô nửa bát cơm: "Lót ."
"Em chỉ ăn hai miếng thôi."
"Ừ, chỗ còn đưa ."
......
Sau khi ăn no nê, Chân Kiều một chiếc ghế lười ăn hoa quả, là chiếc ghế Dương Chu đặc biệt mua mạng, mềm nhũn, thoải mái.
Dương Chu đang rửa bát dọn dẹp.
Chân Kiều cầm một quả nho đưa về phía : "Lại đây."
Dương Chu , lon ton chạy , ăn xong quả nho, việc mà còn ngân nga hát.
Mặc dù, lệch tông .
Chân Kiều mà bật .
Dương Chu bận rộn từ khi trời còn sáng, lúc đến giờ nghỉ trưa, ngủ một giấc dậy chế biến nguyên liệu, đó bày hàng.
Anh tắm một cái, ăn nốt chỗ hoa quả Chân Kiều để cho , bấy giờ mới lên giường.
Thời tiết nóng, đang bật điều hòa, Chân Kiều đắp một chiếc chăn mỏng.
Dương Chu tắt đèn, lên giường rúc trong chăn, nhất định đòi đắp chung một chiếc chăn với cô.
"Làm cái gì ——" Chân Kiều đang quấy rầy liền giãy giụa.
Cô còn vặn vẹo hai cái ôm c.h.ặ.t lòng, Dương Chu đang hôn cô, còn luôn miệng : "Ngủ thôi ngủ thôi, buổi tối còn bận rộn nữa."
Vòng tay của quá đỗi an , Chân Kiều dần dần giãy giụa nữa, rúc lòng .
Dương Chu vỗ nhẹ từng cái lưng cô, dùng cách dỗ cô ngủ.
Chân Kiều ngủ vài tiếng nên thấy buồn ngủ, cô im lặng một lúc, tưởng Dương Chu ngủ , chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt thanh khiết của đang lo lắng cô.
"Anh còn ngủ? Lát nữa lấy gì kiếm tiền cho em?" Chân Kiều .
Tiền kiếm đều đưa cho cô, chẳng là tiền của cô ?
"Không ngủ cũng kiếm , kiếm đều đưa em hết." Dương Chu , nhẹ nhàng b.úng đầu mũi cô: "Em thì đưa hết cho em."
Chân Kiều đây thấy những lời đường mật thật sến súa, nhưng cái cảm giác đặt ở tim khiến cô chìm đắm và mê mẩn.
Cô ôm Dương Chu, trong lòng chậm rãi cất tiếng: "Cô tên Triệu Mộng, là con gái của bố dượng em, lớn hơn em hai tuổi, em tên Lý Thu Hồng, bà và bố em là ngoại tình, khi ly hôn thì sinh em, bố em phạm tội tù , bà dẫn em cải giá, coi em là gánh nặng."
"Triệu Mộng từ nhỏ hợp với em, ít bắt nạt em, em cô nhắm em là vì tài nguyên trong nhà chỉ đủ cho một sống thoải mái, cô coi trọng em nhưng cần phần lương đó của em, còn em coi trọng em, cũng cần dưỡng lão cho bà ."
"Em nghiệp xong là cắt đứt quan hệ với gia đình , cứ coi như em ."
......
Chương 185 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (27)