Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:52:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giống y hệt cái lão già c.h.ế.t của Chân Kiều.

 

Loại đàn ông vô trách nhiệm vô dụng.

 

Giữ gì?

 

"Bà cái gì?" Dương Chu , trong đôi mắt đó mang theo vẻ u ám, ánh lạnh như d.a.o cạo, quát lớn: "Bà nó, bà một nữa cho ông xem!"

 

Lý Thu Hồng ban đầu chỉ chút sợ hãi, còn định gồng cãi , nhưng khi bà thấy con d.a.o phay Dương Chu đang cầm trong tay, lập tức sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, lưỡi cứng đờ.

 

Đó là con d.a.o lớn Dương Chu dùng để c.h.ặ.t móng giò, bên cạnh là một chậu móng giò c.h.ặ.t xong, còn hai chiếc nguyên c.h.ặ.t, mua đều là loại lợn lớn, trông còn to hơn bắp đùi .

 

"Mẹ nó, nó cũng ý đó——" Bố Triệu sợ đến mức răng răng đập lập cập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Cậu đừng, đừng kích động, thanh niên , ——"

 

Dương Chu chẳng những hạ d.a.o phay xuống, ngược còn giơ lên về phía hai , vẻ lưu manh bặm trợn lộ rõ, nheo mắt giận dữ quát: "Dám động đến vợ con ông, xem ông băm nát chúng mày nhân thịt !"

 

Lý Thu Hồng tức khắc sợ đến vàng cả mặt, con d.a.o lớn sắc lẹm lóe sáng, hồn phách bà như bay ngoài.

 

"Nếu họ chuyện gì, chúng mày sẽ còn mạng mà đây chuyện với ông ," Dương Chu xong giơ giơ con d.a.o lớn, mang theo vẻ tàn nhẫn: "Bây giờ ông thể băm chúng mày luôn, tin ?"

 

Vẻ liều mạng Dương Chu quá đậm đặc, như thể đang : Anh thể tiễn họ gặp t.ử thần ngay lập tức.

 

Lý Thu Hồng và bố Triệu tin, họ cuống cuồng bò dậy, chạy thục mạng.

 

Bố Triệu còn buồn hơn, run lẩy bẩy chạy về phía , vấp ngã mấy vẫn cố gắng bò dậy bò tiếp.

 

"Lão Triệu, lão Triệu——"

 

Lý Thu Hồng kéo bố Triệu giống như chạy trốn, hận thể lập tức biến mất mặt Dương Chu.

 

Kẻ điên!

 

là cái thằng điên!

 

Hai mới khó khăn chạy một đoạn đường, phía vang lên tiếng "vút", ngay đó là tiếng "bộp" một cái.

 

Con d.a.o phay tay Dương Chu cắm phập một cách vững chãi cái cây phía họ.

 

Vô cùng sắc bén, lún cây đến một phần ba.

 

Thứ nếu mà c.h.é.m từng nhát thì cũng thể băm thành thịt nát.

 

Hai chân Lý Thu Hồng và bố Triệu lập tức nhũn như b.ún, run lẩy bẩy bước nổi bước nào, ngay đó là dọa đến són cả quần.

 

Chương 186 Nữ phụ độc ác m.á.u lạnh vô tình (28)

Căn nhà cũ nát hề cách âm.

 

Chân Kiều tuy cố ý , nhưng phản ứng của Lý Thu Hồng và bố Triệu đều lọt tai rõ ràng, ước chừng là dọa cho hồn xiêu phách lạc, cô thể tưởng tượng vẻ mặt nhếch nhác đó như thế nào.

 

Kẻ ích kỷ tư lợi ắt hẳn tham sống sợ c.h.ế.t, cũng giống như Triệu Mộng, chỉ bắt nạt nhà.

 

Lý Thu Hồng và bố Triệu chỉ đến đúng một đó, đó thấy bóng dáng nữa.

 

Ước chừng cho thêm mười lá gan nữa cũng dám đến nữa.

 

Cuộc sống của Dương Chu và Chân Kiều khôi phục sự bình yên.

 

Món nộm của vợ chồng bán đồ chiên ngày càng bán nhiều, họ đón em vợ ở quê lên, đằng nào cũng tìm việc , chi bằng lập một quầy hàng khác bán nộm.

 

Cậu em vợ cũng là một sinh viên đại học.

 

Chị bán đồ chiên : "Cứ tạm gác chuyện bằng cấp sang một bên , công việc nó tìm những ít tiền mà còn nợ lương. Chắc chắn là kiếm tiền nuôi , cái bụng no chứ."

 

Khi họ chuyện thì Thôi Minh cũng ở đó, vẻ mặt chút phức tạp.

 

Thời gian qua, cũng đến giúp ở chỗ Dương Chu bày hàng vài ngày, nhóm đó luôn thiện cảm với sinh viên đại học, cảm thấy bằng cấp cao thì chí ít việc kiếm sống cũng vất vả như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-415.html.]

 

Ngược là chính , luôn sự kỳ thị bằng cấp và mang hào quang cho bằng cấp cao.

 

Ngặt nỗi bạn gái tìm còn vô tri và ngông cuồng hơn cả .

 

"Đây là tiền chia hoa hồng hôm qua, tám trăm mười bảy tệ, đếm ." Anh bán đồ chiên đưa một xấp tiền cho Dương Chu, từng tờ tiền đỏ ch.ót trông bắt mắt.

 

Dương Chu nhận lấy, nhiều mà nhét luôn túi: "Chút tiền đếm gì, chúng thiết thế còn gì."

 

Đợi hai xách thùng nước xốt , Thôi Minh tới mặt Dương Chu: "Đợi một thời gian nữa mà công việc của vẫn , cũng nhập ít hàng của bày hàng bán nộm nhé?"

 

Bây giờ chẳng còn cái hào quang bằng cấp gì nữa .

 

Công việc tìm , hằng ngày ở nhà ăn như kẻ vô tích sự.

 

Chẳng thà bày hàng, kiếm tiền mới là thể hiện năng lực.

 

Đừng là một ngày kiếm mấy trăm mấy nghìn, chỉ cần nuôi sống bản .

 

Dương Chu coi là thật: "Cậu đùa cái gì thế? Có thể trong văn phòng mà bày hàng vỉa hè?"

 

Thôi Minh: "Bày hàng thì ? Kiếm tiền mà."

 

Bây giờ ai mà coi thường dân bày hàng, sẽ liều mạng với kẻ đó!

 

"Đừng nhảm nữa." Dương Chu thấy ngáng đường liền đưa tay đẩy : "Đừng mấy lời đồng cảm với , bày hàng kiếm tiền nuôi vợ con hổ cả, quen . Đừng chắn đường."

 

Thôi Minh dở dở .

 

Anh .

 

Thực sự mà.

 

Cho bày hàng , thực sự thèm thuồng tiền kiếm đó lắm.

 

Sau khi Chân Kiều ngủ dậy, Thôi Minh thấy Dương Chu từ túi quần lấy một xấp tiền đỏ: "Nè."

 

"Nhiều thế cơ ?" Chân Kiều xấp tiền dày cộp đó.

 

Dương Chu việc: "Tám trăm tệ là tiền nộm, sáng nay còn giao một chuyến thạch và một thùng chân gà kho thu tiền về, hôm nay đưa tiền mặt, đếm."

 

Chỉ một nghìn tệ thôi, cũng nhiều, vì quá vội nên nhận xong là đút luôn túi.

 

Chân Kiều hiểu ý, cúi đầu đếm tiền, thấy Thôi Minh cũng ở đó liền với Dương Chu: "Trưa nay chúng ngoài ăn ? Thôi Minh cũng ở đây, tiện thể mang tiền gửi luôn."

 

Dương Chu: "Mấy ngày chẳng mới gửi ?"

 

"Đã một tuần mà, chẳng thu hơn mười nghìn tiền mặt ? Không gửi để đấy gì?"

 

"Được ."

 

.......

 

Cuộc đối thoại thản nhiên và hết sức bình thường của hai thành công khiến Thôi Minh nghẹn ngào thêm nữa.

 

Bày hàng vỉa hè thực sự vất vả quá.

 

Một đêm thể kiếm mấy nghìn tệ, một tuần tiền mặt thể lên đến hơn mười nghìn.

 

Khóe mắt chứa chan lệ nóng, hóa đó là những giọt nước mắt ngưỡng mộ.

 

Trước khi xuất phát, Dương Chu thấy Thôi Minh đang thẫn thờ liền thuận miệng hỏi: "Nghĩ gì thế?"

 

"Nghĩ đến việc bày hàng." Thôi Minh thốt một câu.

 

 

Loading...