Đối phương thường chút ngạc nhiên, và việc chăm chỉ hơn nhiều.
tiệm của họ quá bận rộn, cần tìm những kinh nghiệm, bắt nhịp nhanh và tay chân lanh lẹ.
Bốn dì giữ cùng, ai nấy đều siêng năng, việc mà , thao tác nhanh nhẹn.
Dương Chu vốn dĩ mỗi ngày đều bận rộn xoay như chong ch.óng, sợ Chân Kiều nhiều việc nên hận thể ôm hết . Từ khi thuê mấy dì đó, dù ăn bận rộn đến mấy cũng đến mức xoay sở kịp.
“Vợ đúng là lợi hại!” Dương Chu Chân Kiều, khen nức nở.
Bây giờ cứ mở miệng là khen Chân Kiều giỏi giang.
Hai ngày lúc Thôi ngang qua cửa hàng, khen Chân Kiều một câu, Dương Chu chẳng hề khiêm tốn chút nào, thao thao bất tuyệt khen theo , hận thể dùng hết lời hoa mỹ lên vợ .
Cái chính là Thôi chẳng thấy gì bất thường, trong mắt bà, đây Dương Chu t.h.ả.m hại bao?
Không cha , ở trong căn nhà cũ nát ở khu làng trong phố, đạp cái xe ba bánh cũ nát bày hàng vỉa hè.
Bây giờ thuê cả một tòa nhà, thuê nhân viên ông chủ quán ăn .
Mẹ Thôi thấy Chân Kiều đang m.a.n.g t.h.a.i bước , liền : “Đứa nhỏ qua thấy là phúc khí.” Bà với Dương Chu: “Vợ vượng phu đấy, đối xử với con bé .”
Dương Chu gật đầu lia lịa.
Chắc chắn !
Vận may của tuyệt đối là do vợ mang đến!
Dương Chu nghĩ thầm trong lòng thấy sướng râm ran, khuôn mặt Chân Kiều, vì tháng t.h.a.i lớn nên cô chút đẫy đà, ghé sát , hôn trộm một cái má cô: “Chụt——”
Chân Kiều bây giờ quen với việc hôn trộm.
Cô tiếp tục lật xem sổ kế toán, báo cáo với : “Tháng khi trừ tiền thuê nhà, điện nước, lương nhân viên, thu nhập của chúng tăng so với .”
“Ừm.” Dương Chu bên cạnh cô, đưa tay ôm lấy cô.
Chân Kiều thói quen ghi chép, cô tiếp tục so sánh: “Lợi nhuận bữa trưa và bữa tối hơn nhiều so với dự tính, đồ kho bán cũng nhanh, còn chân gà chân vịt nữa, doanh tăng một phần tư so với tháng , lúc nhập hàng để ý thấy ?”
“Có .” Dương Chu gật đầu, vân vê tóc cô.
Chân Kiều thấy tâm hồn treo ngược cành cây: “Anh đang em đấy?!”
“Hả? Có mà,” Dương Chu hồn, bộ đồ ngủ cô, “Vợ ơi, em mua bộ đồ ngủ từ lúc nào thế, thật đấy, chất vải sờ cũng thích nữa.”
“Chát——” Chân Kiều thấy chẳng hề chú ý, sa sầm mặt hất tay , tiện tay tặng thêm một cái tát mu bàn tay , “Tránh !”
Cái sức lực nhỏ bé đó của cô thì đ.á.n.h đau ai.
Dương Chu đ.á.n.h mà vẫn hớn hở, sấn tới ôm cô để dỗ dành.
Chân Kiều định bảo chỗ khác, kết quả quyển sổ đóng .
“Làm gì ?” Cô nhíu mày, ngày nào cũng thế, cứ việc là bám lấy cô như một đứa trẻ con.
Đàn ông cả đời lớn nổi!
“Đi ngủ thôi.” Dương Chu dứt lời, cánh tay luồn qua khoeo chân cô, bế thốc cô lên kiểu công chúa.
Chân Kiều tháng t.h.a.i lớn, thể bất tiện dám vùng vẫy, chỉ thể đưa tay vỗ vỗ : “Bỏ em xuống, đừng hở tí là bế em chạy lung tung!”
Hai việc Dương Chu thích nhất.
Hôn cô, và bế cô chạy lung tung.
Đối với việc hôn trộm, Chân Kiều quen, cô thể thản nhiên như , nhưng đối với việc Dương Chu hở là bế cô chạy, đôi khi cô cảm thấy trẻ con bá đạo.
Anh là c.o.n c.ua xào ? Động một tí là bế vợ chạy, kẻ thù nào .
Dương Chu giận mà còn đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên: “Tuân lệnh.”
Dứt lời liền nhẹ nhàng đặt cô lên giường, đó tắt đèn, tự cũng xuống, ôm cô lòng: “Ngủ thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-418.html.]
Động tác cực kỳ mượt mà.
Chân Kiều ghét ôm c.h.ặ.t, đẩy đẩy : “Nóng.”
Dương Chu những buông tay mà còn siết c.h.ặ.t hơn: “Nóng chỗ nào chứ? Điều hòa đang bật mà, em nóng , mau ngủ !”
Chân Kiều cựa quậy trong lòng một chút, cũng lười chẳng buồn để ý đến nữa.
Hôm nay cô thức dậy sớm, lúc cũng buồn ngủ.
Ngủ sớm cũng .
Chân Kiều nhắm mắt , chuẩn giấc ngủ.
Bàn tay đang ôm cô của Dương Chu bắt đầu yên phận, nhẹ nhàng vén áo ngủ của cô lên, luồn tay trong.
Chân Kiều nhíu mày.
Bàn tay to lớn của Dương Chu áp lên vùng bụng nhô cao của cô, chậm rãi xoa xoa.
“Nhóc con, bố đây.” Dương Chu hạ thấp giọng .
Chân Kiều: “......”
Cô ngay mà, Dương Chu gì chuyện ngủ sớm thế.
Anh vốn là an phận.
đang chào hỏi con, cô cũng thể ngăn cản.
Chân Kiều tiếp tục nhắm mắt ngủ.
“Chào bố một tiếng nào, cái chân nhỏ của con ở thế?” Dương Chu tiếp tục xoa, lời lẽ từ tốn dẫn dụ, giọng còn chút nũng nịu.
Chân Kiều dở dở .
Tiếc là hôm nay nhóc con nể mặt chút nào, im lìm động đậy.
Mặc kệ thế nào cũng phản hồi.
“Ngủ mau , con ngủ .” Chân Kiều nhắc nhở .
“Ờ. Được .”
Dương Chu trả lời, nhưng tay vẫn rút khỏi áo ngủ của cô.
Chân Kiều tưởng đang chờ nhóc con phản hồi nên thèm để ý, nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Cô cũng hy vọng con buổi tối quá hiếu động, như cô sẽ ngủ .
Chân Kiều sắp ngủ , trong lúc mơ màng, tay Dương Chu khẽ cử động.
Anh rút tay mà đưa lên phía .
Chân Kiều mặc áo ngủ, để ngủ cho thoải mái nên bên trong mặc gì cả, lớp mỡ tăng lên trong t.h.a.i kỳ khiến đôi gò bồng đảo vốn dĩ cao v.út nay càng thêm nảy nở, mềm mại.
Dương Chu chỉ mới chạm nhẹ một chút, m.á.u dồn hết lên não.
Cả bỗng chốc bốc hỏa.
Một bàn tay bao trọn hết.
Anh kích động đến mức căng cứng, những hình ảnh trong đầu cứ thế lướt qua như phim.
Đã lâu lắm gần gũi với cô.
Hồi mới bên , trai trẻ tuổi sung sức mới mùi đời, hận thể cô vài một ngày, khi cãi một trận thì cho chạm nữa.
Tiếp đó là mang thai.