Tiểu nãi oa thấy Chân Kiều đang đắp chăn ngủ, nhanh ch.óng bò tới, vươn tay lay lay cô.
“Ưm ——” Chân Kiều mơ mơ màng màng đáp một tiếng.
“A ——” Tiểu nãi oa nửa đè lên Chân Kiều, vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm gạt những sợi tóc mặt cô , cúi đầu hôn cô.
Còn hôn tới, nước miếng trong veo chảy ngoài.
“Bảo bảo.” Chân Kiều , đưa tay ôm lấy cô bé thơm mùi sữa.
“Khục khục khục —” Tiếng trong trẻo của tiểu nãi oa vang lên.
Dương Chu thời gian, đặt con gái sang một bên, tay kéo Chân Kiều dậy, lấy đôi dép lê đặt bên chân cô, xổm xuống xỏ chân cô : “Dậy mau thôi, một lát nữa vội vội vàng vàng.”
Chân Kiều mặc kệ loay hoay.
Tiểu nãi oa bò qua phá bĩnh, Dương Chu chỉ tay cô bé: “Ngồi yên nào.”
Anh xong, tiểu nãi oa thật sự bất động tại chỗ, hai tay chống đất, ngẩng cái đầu nhỏ lên ba , đôi mắt to tròn lúng liếng đen trắng rõ rệt, trông ngốc nghếch đáng yêu vô cùng.
Dương Chu xỏ giày xong cho Chân Kiều, dắt cô về phía phòng tắm, dư quang một bên liếc con gái, một bên đưa bàn chải điện bóp sẵn kem đ.á.n.h răng cho cô.
Chân Kiều bắt đầu vệ sinh cá nhân, Dương Chu , mở tủ quần áo, bắt đầu chọn đồ cho con gái.
Trong tủ treo một dãy là những chiếc váy công chúa xinh .
Thời gian qua Chân Kiều quá bận, đều là Dương Chu chăm con, hận thể mỗi ngày mua quần áo đồ chơi cho con, chỉ cần ngoài một chuyến là sẽ xách mấy cái túi về, trở thành khách quen của cửa hàng đồ sơ sinh gần đó.
Ông bố bỉm sữa ngày nào cũng đưa con dạo phố mua quần áo, thôi thấy hiếm .
Lại còn là một ông bố trẻ tuổi trai, bế một em bé xinh xắn như tạc từ phấn từ ngọc.
Chân Kiều nghi ngờ, là bế con gái khoe khoang thì .
Dương Chu mở tủ áo, lộ một dãy váy nhỏ hoa hòe hoa sói bên trong, mắt tiểu nãi oa lập tức trố lớn sáng rực lên, đó xòe, rướn về phía .
“Hôm nay cho cục cưng nhà mặc chiếc váy công chúa nào đây nhỉ?”
Chân Kiều vệ sinh xong , Dương Chu vẫn còn đang chọn, lấy từng chiếc một, phản ứng của tiểu nãi oa, kiên nhẫn thôi, miệng cứ lẩm bẩm liên hồi.
Bữa sáng hôm nay là mì trứng kèm theo một ly sữa.
Thường ngày Dương Chu đều sẽ ngoài mua chút đồ ăn sáng về đổi vị cho cô, gần đây kỳ thi quan trọng, chắc là cảm thấy ăn ở nhà cho an tâm.
Chân Kiều ăn sáng, Dương Chu vẫn đang giao lưu với tiểu nãi oa: “Là chiếc ? Hay là chiếc đây?”
“@#¥¥——” Tiểu nãi oa vỗ tay, bập bẹ ngẩng đầu giao lưu với , mặt đầy vẻ phấn khích.
Dương Chu: “Chiếc ?”
“#@#@¥——”
“Được . Vậy chiếc .”
Chân Kiều hai cha con giao lưu rào cản bằng "ngôn ngữ trẻ thơ", nhịn bật .
Cô uống xong sữa, chỉ ăn nửa bát mì dừng , đó dậy.
“Dù cũng ăn hết cái trứng ốp la bên trong chứ.” Dương Chu bưng bát lên gắp cho cô, đợi Chân Kiều ăn xong nửa cái trứng còn , mới ăn ngấu nghiến phần mì dư.
Còn húp mấy ngụm canh lớn.
“Mặc bộ .” Dương Chu chọn sẵn quần áo cho Chân Kiều.
Một chiếc váy cùng tông màu với con gái.
Chân Kiều cầm quần áo phòng vệ sinh , đợi đến khi , hai cha con ăn mặc chỉnh tề, đầu tiểu nãi oa còn đeo một cái kẹp tóc đáng yêu, một bông hoa dệt tay màu xanh nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-449.html.]
“Cục cưng nhà xinh quá mất.” Dương Chu khen ngợi cô bé.
Tiểu nãi oa đưa bàn tay trắng trẻo mũm mĩm bịt miệng nhỏ, mắt híp thành một đường chỉ.
Chân Kiều chọc .
Nhỏ tuổi thế là lời ý .
“Xuất phát thôi xuất phát thôi, chúng đưa thi nào.” Dương Chu cầm lấy túi đựng đồ thi của Chân Kiều, “Thẻ dự thi mang theo ? Kiểm tra nữa xem.”
“Mang .”
“Đi thôi thôi.”
.......
Chân Kiều phân điểm thi trường Trung học 1, cả nhà lên xe, thẳng đến đó.
Trên đường tuy tắc nhưng thời gian dự trù dư dả, thành vấn đề.
Đỗ xe xong, Dương Chu bế con gái, ở cổng theo Chân Kiều .
“Anh và cục cưng đợi em ở ngoài , cố lên nhé!” Dương Chu xong, còn kéo kéo tay con gái, “Hôn một cái , nhanh lên!”
Anh xong, tiểu nãi oa trong lòng rướn về phía , một cái hôn thơm phức rơi mặt Chân Kiều.
Cô bé còn công bằng, hôn xong là đầu túm lấy mặt Dương Chu, hôn ba một cái.
Dương Chu lập tức vui như nở hoa.
Chân Kiều sờ sờ tay nhỏ của con gái, đó nhanh ch.óng về phía , khi phòng thi, cô đầu chỗ lúc nãy.
Dương Chu bế con gái rời , thấy Chân Kiều đầu, liền kéo tay con gái vẫy vẫy cô, còn : “Chúng đợi em ở ngoài .”
“Vâng.”
Chân Kiều mím môi , bước trong.
Bóng dáng cô biến mất trong tầm mắt, Dương Chu mới bế con gái , cúi đầu : “Con học tập con nhiều , lý tưởng, mục tiêu, hấp thụ kiến thức!”
“Ba con còn tham gia thi đại học bao giờ, nhưng con thì tham gia , tuy kết quả thế nào, quan trọng là sự tham gia. Còn con, con ít nhất cũng thi cao học!”
“Thế hệ mạnh hơn thế hệ !”
......
Tiểu nãi oa nhảy nhót hai cái trong lòng , Dương Chu trực tiếp mặc định là con gái đồng ý với , còn kéo ngón tay nhỏ của đối phương lên: “Ngoéo tay với ba nào, tệ nhất chúng cũng đậu cao học!”
Thực tế, tiểu nãi oa là thấy đông nên phấn khích.
Vì Dương Chu thường xuyên đưa cô bé chợ.
Càng đông cô bé càng phấn khích.
Hai cha con trốn trong xe, bật điều hòa.
Đợi mãi cho đến khi Chân Kiều ngoài.
Tiểu nãi oa quấy, cứ theo ba, mệt thì sấp ba ngủ, thấy là vui mừng hoa chân múa tay.
Mấy ngày thi đại học, đều là Dương Chu đưa con gái đợi Chân Kiều ở bên ngoài.
Mỗi nộp bài xong, Dương Chu hỏi bất cứ chuyện gì liên quan đến kỳ thi, chỉ : “Cục cưng ơi, chúng cùng về nhà ăn cơm thôi.”
Tiểu nãi oa thông minh, ba đang gọi , lập tức bập bẹ đáp .