Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 453
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:00:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Biết ạ.” Chân Kiều , đó đổi chủ đề, “Em trường đại học đăng ký .”
“Trường nào ? Nghĩ kỹ học ngành gì ?” Dương Chu hỏi.
“Khoa Luật đại học Q.”
Với điểm của Chân Kiều, những trường đại học đăng ký đều là những trường danh tiếng, Dương Chu dĩ nhiên qua, chỉ điều khi thấy chuyên ngành: “Em luật sư ?”
“Vâng.”
Dương Chu : “Làm luật sư đấy, thấy em khá hợp luật sư.”
Lần , một màn thao tác tố cáo của cô mượt.
Đầu tháng, ông chủ tiệm lẩu đó còn bồi thường mấy vạn tệ, còn bắt bộ nhân viên trong tiệm đóng bù bảo hiểm xã hội.
Chỉ dựa điểm , thấy cô lợi hại .
Dương Chu càng ngày càng thấy khả thi: “Anh thấy học luật , nhà lớn mạnh, chắc chắn sẽ liên quan đến vấn đề pháp lý, em học luật, chúng sẽ dễ lừa.”
“ , ngôi trường ở thành phố nào ?”
Nhắc đến tên ngôi trường danh tiếng , ai nấy đều , nhưng tên học tra như Dương Chu, thật sự ngôi trường ở thành phố nào.
Chân Kiều: “Thành phố R.”
Thành phố siêu cấp hạng nhất phồn hoa nhất quốc, đô thị quốc tế.
Dương Chu: “Ồ ồ ồ, thì báo trường đó.”
“Em học , cách xa như , tự trông con ? Hay là em mang con cùng?” Chân Kiều thực nghĩ đến vấn đề , nếu quá bận, cô sẽ mang con theo.
Đến lúc đó thuê một căn nhà gần trường, thuê bảo mẫu chăm trẻ, tan học cô sẽ về, cũng thể chăm sóc con một chút.
Như cũng .
Chân Kiều dứt lời, Dương Chu liền hừ nhẹ một tiếng, “Em đều nghĩ đến chuyện mang con cùng, còn ? Em định để một ở cái thành phố nhỏ , còn thì thành phố lớn tín đồ thời trang ?”
Anh xong, khẽ nhéo nhéo má Chân Kiều: “Thế mà em cũng !”
Chân Kiều: “Anh chẳng còn quản xưởng ? Bao nhiêu là việc nữa.”
Dương Chu nhướng mày: “Đều quỹ đạo , tiếp theo là mở rộng thị trường, em đưa đô thị lớn mở mang tầm mắt, học tập những ý tưởng mới, cho thương hiệu của chúng ngày càng lớn mạnh ?”
“Sao nào? Chỉ nghĩ đến việc cho con gái thành phố lớn thấy đời, để ở cái xó xỉnh trâu ngựa ?”
“Nói gì chứ?!” Chân Kiều cảm thấy càng càng quá đáng, đưa tay đ.á.n.h một cái, “Đừng linh tinh!”
Dương Chu: “Em mang cùng! Gia đình chúng chỉnh tề, tuyệt đối xa !”
Chân Kiều: “Anh thể cùng bọn em là nhất .”
Nếu cô một mang theo con gái, sẽ vất vả, đó là cách bất đắc dĩ.
Nếu Dương Chu thể cùng họ, cô cũng sẽ yên tâm hơn nhiều.
Một mang theo con, còn sẽ gặp vấn đề gì, chỉ nghĩ là bước nào tính bước đó.
“Em thật sự nghĩ ?” Dương Chu ôm c.h.ặ.t cô, cúi đầu, hai ch.óp mũi chạm ch.óp mũi, hỏi với giọng trầm khàn.
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-453.html.]
“Thật ? Không dỗ đấy chứ?” Dương Chu ôm c.h.ặ.t lấy cô, đôi bàn tay luồn trong váy cô.
Chân Kiều cảm thấy ngứa, nhịn bật : “Làm gì hả?”
“Chát!” Mông cô đ.á.n.h nhẹ một cái, “Lúc chồng hỏi chuyện thì trả lời cho hẳn hoi!”
“Thật mà.” Chân Kiều .
Chân cô tách .
Chân Kiều định đưa tay ngăn cản: “Nói chuyện thì cứ hẳn hoi mà ——”
Giây tiếp theo, tay cô nhấc lên, ấn đỉnh đầu, Dương Chu thành thục nhấc chân cô lên, “Bây giờ dùng lời để giao lưu với em nữa, em hãy dùng trái tim để cảm nhận cho .”
Chương 202 Nữ phụ độc ác vô tình (44)
Chân Kiều thuận lợi đăng ký khoa Luật đại học Q, giấy báo nhập học nhanh ch.óng gửi tới.
Dương Chu hỏi cô tổ chức tiệc mừng tân sinh viên để chúc mừng .
“Thôi bỏ .” Chân Kiều từ chối.
Dương Chu cam lòng, giọng điệu còn cao lên một chút: “Nếu là nhà , đậu trường như , tiếng pháo ngoài nhà thờ tổ vang rộn , huống hồ tiệc đầy tháng của cục cưng còn tổ chức.”
Anh thể khiêm tốn , hận thể để cho tất cả , vợ siêu lợi hại, đậu khoa Luật đại học Q!
Chân Kiều: “Thôi để thôi nôi về tổ chức luôn.”
Bản cô gật đầu, Dương Chu chỉ thể bày vẽ, nhưng vẫn âm thầm tổ chức chương trình giảm giá cộng thêm tặng món ăn kèm suốt ba ngày ở ba cửa hàng.
Dương Chu chơi trò hư ảo, trực tiếp giảm giá 69% so với giá gốc, đó mỗi bàn tặng một đĩa lớn đồ chua trộn và một bình nước ngọt.
Mấy ngày đó từ sáng đến tối gần như kín chỗ, bàn đều đặt , nếu ngày hôm đến đều xếp hàng nổi.
Thôi Minh kéo cả nhà đến khổ sai, quan trọng là mỗi còn hớn hở, Thôi khi thủ tục nghỉ hưu cách đây hai tháng, càng mỗi ngày đều đến chi nhánh giúp đỡ.
Bà còn lấy tiền lương, Thôi Minh thấy vấn đề gì.
Anh là cổ phần đấy!
Từ một phương diện nhất định mà , đây chẳng là của nhà ?
Theo yêu cầu của Chân Kiều, Thôi Minh mới trả lương cho Thôi, vì bảo hiểm xã hội của Thôi đóng đủ , nên khấu trừ phần đóng bảo hiểm nữa, mỗi tháng đều thể lĩnh hơn bốn nghìn tệ, cộng thêm lương hưu, bà hài lòng lắm, còn luôn lẩm bẩm, đợi cha Thôi nghỉ hưu , cũng bảo ông đến tiếp!
Chi nhánh thứ ba mới mở lâu, nhân viên vẫn định.
Cũng là tuyển , chỉ là hiện giờ nhiều thiết của họ thiên về thông minh hóa, gọi món đều thao tác đặt hàng máy tính bảng, tuyển nhân viên trẻ tuổi, chế độ lương bổng gì để bàn, cao hơn hẳn những nơi khác, nhưng họ cảm thấy vất vả, việc tích cực lắm, hoặc là thái độ phục vụ .
Thời gian đều là những nhân viên đang trong thời gian thử việc cộng thêm ứng tuyển, Chân Kiều để kiểm soát c.h.ặ.t chẽ, mỗi ngày đều đến chi nhánh thứ ba.
Trước trung tuần tháng tám, cô định nhân sự.
Hôm nay, Dương Chu và Chân Kiều đỗ xe xong, Thôi từ xa thấy, bà đặt công việc đang xuống tới, híp mắt với tiểu nãi oa: “Tiểu bảo bối tới hả, để bà nội bế nào.”
Mẹ Thôi thấy tiểu nãi oa, đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt đều hiện hết.
Tiểu nãi oa hề kháng cự, ngoan ngoãn ở trong lòng Thôi.
Thấy Dương Chu và Chân Kiều sang một bên thảo luận, Thôi tiến lên hỏi: “Là định trang trí ?”