Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 479

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:01:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Chu kể đến khô cả họng, cuối cùng đành giả vờ ngủ.

 

Nhóc con bò tới, ông bố đang "ngủ say", còn đưa tay định m.ó.c m.ắ.t .

 

Chân Kiều vội vàng ngăn cản, nhưng Dương Chu vẫn nhóc con tát cho một cái.

 

"Bạch" một tiếng.

 

Rất giòn giã.

 

Chân Kiều thấy Dương Chu chỉ cử động lông mày một chút, tiếp tục ngủ "như c.h.ế.t".

 

Nhóc con ông bố "bất động", tự lật lật cuốn sách, bố, cuối cùng vứt sách qua một bên, bò qua kéo chăn, khó khăn vụng về đắp lên bố, cô bé đắp méo mó vẹo vọ.

 

Sau đó, chui trong chăn, ngủ trong lòng bố.

 

Chân Kiều lẳng lặng cảnh , tiện tay dùng điện thoại ghi , gửi trực tuyến cho Dương Chu.

 

Một lúc , nhóc con ngủ .

 

Dương Chu từ từ mở mắt, còn cẩn thận quan sát cô bé hồi lâu, cái chăn đắp , còn chút nỡ lật .

 

Chân Kiều trêu : "Anh cứ thế mà ngủ luôn cho ."

 

Dương Chu đáp lời, một lát, lặng lẽ ngắm khuôn mặt nhóc con, khóe miệng đong đầy ý .

 

Năm mới, đứa trẻ lớn thêm một tuổi.

 

Dương Chu lấy hai cái gối đặt bên mép giường chắn , đó lật chăn nhẹ nhàng xuống giường, gấp chăn lên, chắn phía bên , vây đứa trẻ giữa.

 

"Anh đang gì thế?" Chân Kiều thắc mắc.

 

dứt lời, Dương Chu tới, cúi đưa tay, động tác vô cùng nhanh nhẹn vác cô lên vai.

 

Cứ như thổ phỉ .

 

"Dương Chu!" Chân Kiều giật , giãy giụa đòi xuống, ngừng đưa tay đ.á.n.h .

 

"Suỵt ——" Dương Chu bế cô ngoài cửa.

 

Chân Kiều: "Bỏ em xuống! Nhanh lên!"

 

"Bạch!" Dương Chu vỗ nhẹ cặp m.ô.n.g căng tròn của cô, "Nó vất vả lắm mới ngủ , đ.á.n.h thức là mệt lắm đấy, đừng quậy."

 

Chân Kiều đ.á.n.h một cái, khuôn mặt đỏ bừng.

 

Vừa thẹn lúng túng.

 

Rốt cuộc là ai quậy đây?

 

Dương Chu bế Chân Kiều thẳng phòng ngủ phụ, đặt cô lên giường, thuận thế đè xuống.

 

Chân Kiều lập tức thể nhúc nhích.

 

Trong phòng ngủ bật đèn, chỉ một chút ánh sáng từ phòng khách hắt , Dương Chu ghé sát hôn cô, ch.óp mũi chạm , khí xung quanh trở nên mờ ám.

 

Hai trán kề trán, tay Dương Chu bắt đầu hành động.

 

Chân Kiều cảm thấy nhột, đưa tay ngăn cản.

 

"Tết mà." Dương Chu kéo dài âm điệu, giọng mang theo chút t.ì.n.h d.ụ.c.

 

Chân Kiều giả ngốc: "Tết thì nào?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-479.html.]

là một ngày lành.

 

Hơi thở ấm áp của Dương Chu phả tai cô, dấy lên từng đợt sóng lòng, thấp một tiếng : "Nổ phát s.ú.n.g đầu tiên cho năm mới, lấy cái hên."

 

"....."

 

Dương Chu và Chân Kiều dự định Tết sẽ ở đây vài ngày.

 

Từ mùng một Tết, lục tục chúc Tết khắp nơi, nơi họ thể nhiều nên đành đến nhà họ Thôi chúc Tết một chuyến.

 

Kể từ khi họ về đều bận rộn suốt, vẫn ăn với một bữa hồn, nhân dịp khéo.

 

Từ lúc Chân Kiều mang thai, Thôi lúc nào cũng chăm sóc cô chu đáo, gà quê trứng gà quê là ít .

 

Lần Chân Kiều cũng chuẩn nhiều t.h.u.ố.c bổ mang biếu Thôi.

 

Nhà họ Thôi ở trong khu tập thể cơ quan, là do đơn vị của Thôi phân cho.

 

Tuy căn nhà tuổi nhưng vị trí , cũng tiện, hơn nữa còn rộng rãi bố trí cũng hợp lý.

 

Mẹ Thôi là một siêng năng sạch sẽ, trong nhà dọn dẹp một hạt bụi.

 

Khi cả nhà ba đến, Thôi đang bận rộn trong bếp, thấy họ liền vội vàng đặt công việc trong tay xuống, tới bế nhóc con: "Cục cưng nhỏ đến ? Ôi, hôm nay mặc cái váy xinh thế ."

 

Bà khen lấy khen để.

 

Trẻ con cũng lời , chỉ thấy nhóc con hì hì trong lòng bà.

 

Dương Chu đến, Thôi Minh tìm , là vì chuyện công việc.

 

Hàng Tết bán chạy như tôm tươi, hiện giờ các xưởng đều đang bận rộn lắm.

 

Tăng ca tăng giờ việc.

 

"Bây giờ nó thành cuồng công việc ." Mẹ Thôi Thôi Minh thở dài, "Trước đây bảo nó tìm bạn gái kết hôn còn đáp vài câu, bây giờ nhắc tới là bảo ảnh hưởng đến công việc, cho nhắc tới câu thứ hai."

 

"Duyên đến thì sẽ thôi, cưỡng cầu ạ." Chân Kiều an ủi.

 

"Cũng đúng, bây giờ vội thế nữa, ai cũng vận may như Dương Chu, lấy cháu." Mẹ Thôi khen ngợi Chân Kiều.

 

Chân Kiều ái ngại: "Bác đừng trêu cháu mà."

 

"Đâu , đây là thật, lấy nhầm vợ, đừng cho gà bay ch.ó chạy, cẩn thận là còn xảy án mạng đấy!" Mẹ Thôi xong bảo, "Chắc cháu nhỉ? Đêm ba mươi Tết, nhà họ Chu xảy án mạng ! Triệu Mộng thừa lúc Chu Vĩ uống say giường, lao bếp cầm d.a.o, đ.â.m mười mấy nhát, cái ruột đó ——"

 

Chân Kiều khựng .

 

Triệu Mộng là kẻ nhiều mưu mô ích kỷ, hạng như hẳn là sợ c.h.ế.t nhất, tay g.i.ế.c ?

 

Như là cô cũng tự hủy hoại đời .

 

"Nhà họ Chu cũng chẳng gì, bây giờ họ dọn khỏi căn phòng đó, cả nhà dọn khu ổ chuột ở , mất tiền thuê, ở nhà cũ bỏ . Chu Vĩ gần đây hình như lừa một phụ nữ khác, cả nhà đều giấu Triệu Mộng, đuổi cô , nó còn xúi Chu Vĩ đ.á.n.h , ước chừng là dồn đường cùng ." Mẹ Thôi lắc đầu, "Hà tất gì chứ? Nghe lúc đưa đến bệnh viện là ngừng thở , nó ngất xỉu tại chỗ luôn."

 

Làm phát điên cho , Chu là kiểu trọng nam khinh nữ điển hình, sinh ba con gái mới sinh Chu Vĩ, đó là cục cưng của cả nhà.

 

Ba con gái đều là "bao hút m.á.u" cho Chu Vĩ, giờ đây Chu Vĩ c.h.ế.t , Chu chịu đựng nổi?

 

Lúc Chu chỉ thể trông cậy ba cô con gái, nhưng thấy bà phát điên, ba cô con gái lạnh nhạt, ngay cả tiền viện phí cũng chịu trả, thèm đoái hoài gì.

 

Ngay cả chị hai Chu vốn luôn ăn vạ ở nhà cũng mất hút luôn .

 

Cha Chu vắt óc cũng nghĩ nổi, khắp nơi nh.ụ.c m.ạ con gái, bình thường đều thể nghĩ , đối xử với con gái bằng thái độ mà còn chỉ mong hiếu kính chăm sóc là chuyện tưởng.

 

Triệu Mộng cũng bắt .

 

 

Loading...