Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 482

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:04:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

là buổi chiều tối nên cô dám quá xa. Cách khách sạn xa một tiệm Sa Huyện tiểu khiết, cô gọi một phần b.ún xào và bánh xếp đóng hộp mang về. Vì mấy ngày nay thật sự quá mệt mỏi, cô ở góc tường, đợi đợi, nhắm mắt ngủ lúc nào .

 

"Trời sắp tối , mau về nhà ngủ cháu." Bà lão lảo đảo bước .

 

Liễu Thanh Thư dụi dụi mắt, định ngẩng đầu hỏi bà chủ b.ún xào xong , thấy thứ xung quanh, cô bỗng khựng , mặt căng , cảnh giác nhanh ch.óng đầu quan sát.

 

Ánh mắt cô đờ đẫn.

 

Đây còn là tiệm Sa Huyện tiểu khiết nào nữa, lúc cô đang băng ghế dài trong công viên, phía là một con sông, thể thấy những tòa nhà cao chọc trời sừng sững ở phía đối diện.

 

Liễu Thanh Thư từng thấy nơi nào ở quê nhiều tòa nhà cao tầng san sát như . Lần duy nhất cô thấy là kỳ nghỉ hè năm ngoái, Cận Hằng để khuyến khích cô thi một trường đại học , chắt bóp chi tiêu đưa cô đến thành phố R.

 

Những tòa nhà cao tầng mà——

 

Liễu Thanh Thư kỹ những tòa nhà cao tầng đối diện sông, chỉ cảm thấy đất trời cuồng, hai mắt tối sầm trong giây lát.

 

Cô chớp mắt, chớp mắt.

 

Đợi đến khi rõ, hình cô như khúc gỗ chôn chân tại chỗ, cả cứng đờ.

 

So với quê nhà, thành phố R quá đỗi phồn hoa, cũng là xe và các trung tâm thương mại lớn, còn những tòa nhà cao đến lạ thường, gây cú sốc tâm lý nhỏ cho Liễu Thanh Thư.

 

Cô nhớ rõ, Cận Hằng từng với cô, phía đối diện con sông chính là khu CBD của thành phố R, là nơi phồn hoa nhất của thành phố .

 

Khung cảnh mắt hiện giờ thậm chí còn phồn hoa hơn những gì cô từng thấy, các tòa đại hạ trở nên nhiều hơn, cao hơn.

 

Liễu Thanh Thư rõ ràng nhớ rằng đang ở tiệm Sa Huyện tiểu khiết lầu khách sạn đợi bà chủ xào b.ún.

 

Nơi quá đỗi xa lạ.

 

Liễu Thanh Thư thời gian suy nghĩ, bà lão xa, cô dậy chạy về phía , lo lắng gọi: "Bà ơi——"

 

Bà lão thấy cô gái nãy, mỉm dừng bước, còn những lời bà cứ vang vọng bên tai Liễu Thanh Thư, khiến cô càng thêm hoảng loạn và mịt mờ:

 

"Ở đây cũng tính là thành phố R, mấy năm quy hoạch , nếu quy hoạch thì giá nhà mà tăng nhanh thế ?"

 

"Nhầm nhầm , bây giờ là ngày 13 tháng 6 năm 2022, trí nhớ của bà lắm, hề hồ đồ chút nào ."

 

"Nhà cháu ở ? Mau về ngủ ."

 

......

 

Bà lão tưởng Liễu Thanh Thư ngủ quên nên hớ, còn đưa cho cô hai miếng bánh ngọt thủ công bà mua ở đầu cầu.

 

Liễu Thanh Thư lấy, bà cứ nhét tay cô, giục cô mau về.

 

Nhìn bóng lưng bà lão xa, Liễu Thanh Thư cảnh giác quan sát xung quanh, phát hiện chỉ thỉnh thoảng vài già dạo, cô lê bước ngược băng ghế dài, chậm rãi xuống, vẻ mặt ngơ ngác.

 

Bà lão , đây chính là thành phố R.

 

Hơn nữa, năm nay là năm 2012, mà là năm 2022.

 

Liễu Thanh Thư tin lắm, ngược còn thấy đối phương nhớ nhầm. Cô vốn định mượn điện thoại gọi cho Cận Hằng, nhưng bà lão mang theo điện thoại, hỏng .

 

Đầu óc cô hỗn loạn, bụng đói kêu rồn rột, miếng bánh trong tay, tâm lý đề phòng khiến cô dám ăn một miếng nào.

 

Liễu Thanh Thư băng ghế một lúc, qua kẻ , trong lúc đó đưa tay âm thầm nhéo đùi một cái, cảm giác đau đớn khiến cô nhíu mày hít một lạnh ngay lập tức.

 

Không là mơ ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-482.html.]

Hay là bây giờ mơ cũng chân thực đến thế ?

 

"Tách——"

 

Đèn đường đầu Liễu Thanh Thư bật sáng, ánh đèn vàng vọt chiếu lên mặt cô, kéo dài bóng hình cô .

 

quanh quất, cảm thấy thật chân thực.

 

Liễu Thanh Thư theo một cặp vợ chồng trung niên về phía , cô tìm một chiếc điện thoại công cộng để gọi cho Cận Hằng, một chiếc điện thoại cũ, điện thoại cô học thuộc lòng đến mức làu làu.

 

Băng qua công viên, Liễu Thanh Thư xuất hiện một con phố ẩm thực náo nhiệt và đông đúc.

 

Lúc trời tối hẳn.

 

Hai bên đường đều là các cửa hàng, tiếng loa quảng cáo vang lên ngớt, thỉnh thoảng còn tiến lên, cầm những chiếc ly nhỏ đựng đồ uống hoặc đồ ăn vặt, nhiệt tình chào mời Liễu Thanh Thư: "Em gái, nếm thử , món mới của nhà chị đấy."

 

"Có uống thử đá bào chanh xanh mới của nhà ?"

 

"Tiệm lẩu hôm nay mới khai trương, bảy giờ giảm giá hai mươi phần trăm, ăn cơm ?"

 

......

 

Liễu Thanh Thư lắc đầu, sống lưng căng cứng, mồ hôi lạnh ngừng đổ , bước chân càng thêm nhanh hơn.

 

Cô tìm một vòng, còn đặc biệt ghé những cửa tiệm nhỏ ven đường nhưng đều thấy điện thoại công cộng.

 

Liễu Thanh Thư lịch sự hỏi một đàn ông ngang qua: "Chào , cho em hỏi điện thoại công cộng ạ?"

 

Cô nhớ rằng một con phố nhỏ, luôn một hoặc hai cửa hàng bên ngoài sẽ một chiếc điện thoại công cộng.

 

Khi tiền sinh hoạt phí còn dư, cô sẽ gọi cho Cận Hằng.

 

Anh ít nhất một tuần gọi hai để yên tâm.

 

"Thời buổi gì còn điện thoại công cộng nữa? Cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o ?" Người đàn ông cảm thấy thật kỳ quặc, thậm chí còn cô đầy cảnh giác, còn quanh quất mấy cái.

 

Đây là đang quan sát xem cô đồng bọn .

 

Những ngang qua thấy cảnh , ánh mắt dò xét ngừng quét lên Liễu Thanh Thư.

 

Liễu Thanh Thư tâm tư nhạy cảm, ánh mắt của , vội vàng giải thích: "Em kẻ l.ừ.a đ.ả.o."

 

"Ở đây là camera đấy." Người đàn ông giọng điệu , cảnh cáo xong bỏ luôn.

 

Liễu Thanh Thư ánh mắt chú ý của , cố tỏ bình tĩnh, tiếp một mạch về phía .

 

dám đến những nơi ít yên tĩnh, men theo con phố náo nhiệt mãi, từng cửa tiệm một, cô vô cùng chắc chắn rằng từng đến nơi .

 

Liễu Thanh Thư quan sát qua kẻ , cuối cùng cô dừng một cặp tình nhân, ánh mắt rơi điện thoại của cô gái: "Chị ơi, thể cho em mượn điện thoại gọi một cuộc ạ? Em liên lạc với nhà."

 

Tuổi của cô trông lớn, giống như học sinh cấp ba.

 

Học sinh cấp ba điện thoại là chuyện bình thường, cô gái mỉm đưa điện thoại qua: "Em gọi ."

 

"Em cảm ơn."

 

Liễu Thanh Thư cầm điện thoại, chỉ thấy lạ lẫm.

 

Bình thường cô chỉ tiếp xúc với chiếc Sony cũ của Cận Hằng, màn hình nhỏ, từng hàng phím bấm cũng mảnh và khó bấm, chiếc điện thoại chẳng một phím bấm nào cả.

 

 

Loading...