Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 485
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:04:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao lòng bàn tay mồ hôi thế ?" Liễu Thanh Thư luồn bàn tay nhỏ nhắn thanh mảnh của bàn tay lớn của , chạm những vết chai mỏng đầu ngón tay , chút xót xa vuốt ve.
Cô nhấc tay Cận Hằng lên, xòe lòng bàn tay , đôi lông mày thanh tú nhíu rũ mắt nghiêm túc , "Tay thô ráp hơn nhiều thế , khuân vác vật nặng ?"
Cận Hằng đỗ đại học sớm hai năm, lúc tiết học, chắc chắn là lén lút thêm, đợi đến kỳ nghỉ là về tìm cô, đưa cô chơi, cho cô đồ ăn vặt và tài liệu học tập.
còn nghiệp, thể việc gì ? Cô còn phát hiện gầy và đen nhiều.
"Không ." Cận Hằng lắc đầu, nắm ngược tay cô, cúi đầu cô, âm cuối khẽ khàng cẩn thận trưng cầu, "Anh đưa em về nhà ?"
Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, mỗi khi nghĩ đến cô ở đáy sông lạnh lẽo, Cận Hằng thở nổi.
"Hả? Nhà ở ạ?" Liễu Thanh Thư nghiêng đầu, đó đáy mắt sáng lên, giọng điệu ngạc nhiên vui sướng, "Anh thuê nhà ạ?"
Trẻ mồ côi gì nhà.
Chẳng lẽ cô mất trí nhớ ? Cô theo Cận Hằng đến thành phố R, thuê nhà thêm dịp hè?
"Ừ." Cận Hằng gật đầu.
Sau kỳ thi đại học, đúng là đưa cô đến thành phố R, thuê nhà.
Hai tàu hỏa ghế cứng đến đây, thuê một khu chung cư cũ nát, còn là ở ghép với khác, mỗi đêm động tĩnh lớn một chút là cái giường kêu ken két ngừng.
Mùa đông lạnh mùa hè nóng, cửa sổ ẩm ướt, Cận Hằng xót cô, nhưng thực sự là tiền. Anh còn việc để tích góp tiền học phí cho và cô, còn cô thì ngày nào cũng hì hì, ôm vui vẻ cuối cùng họ cũng một căn phòng của riêng .
"Vậy bây giờ chúng về thôi." Liễu Thanh Thư niềm vui bất ngờ cho choáng ngợp, gạt bỏ những nghi hoặc khác qua một bên, kéo định ngoài.
"Đi lối bên trong , đường tắt." Cận Hằng nắm tay cô, phố bộ sáng trưng mà con hẻm nhỏ tối tăm.
Anh ánh đèn, sợ cô biến mất, cũng sợ chính tỉnh .
Liễu Thanh Thư tin tưởng , gật gật đầu.
Con hẻm quá chật hẹp, gạch đá mấp mô gồ ghề, Liễu Thanh Thư khó khăn, cộng thêm mấy ngày nay vận động nhiều, chân chút bủn rủn, cô , nhịn : "Có chút khó ."
"Phía bên thuận đường, bế em." Cận Hằng dừng bước, đưa tay định bế cô.
"Được thôi." Liễu Thanh Thư cũng phối hợp, cả híp mắt sà lòng , nhấc bổng lên, hai chân dạng quấn lấy eo , biến thành tư thế bế kiểu con lười. May mà chiếc váy đủ dài, hơn nữa còn mặc quần bảo hộ.
Cận Hằng ôm c.h.ặ.t lấy thật, cảm giác chạm khiến trái tim đập mạnh hai cái, hốc mắt đột nhiên chút nóng lên, siết c.h.ặ.t t.a.y nhưng nỡ ôm quá c.h.ặ.t, tại chỗ nhấc nổi bước chân.
"A Hằng." Liễu Thanh Thư gọi một tiếng.
"Sao ?" Cận Hằng hỏi.
Liễu Thanh Thư vòng qua cổ , ghé tai , giọng điệu thẹn thùng ái ngại: "Có một chút thoải mái."
"Không thoải mái ở ?" Anh lo lắng hỏi.
Liễu Thanh Thư nữa, cái đầu nhỏ tựa vai , rúc rúc hõm cổ , "Không nữa, thôi thôi, đưa em về nhà ."
Mấy ngày nay quá nhiều , chân sắp bẻ gãy .
E là đều mài rách .
Dáng vẻ của Liễu Thanh Thư, Cận Hằng hiểu ngay lập tức, kìm khẽ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-485.html.]
Hồi con, bọn họ loạn lắm, cho dù ở nhà thuê khu phố cũ cách âm , mỗi tối vẫn sẽ quấn lấy cô, cứ thích giày vò đến mức lả , kìm mà kêu thành tiếng.
Anh say mê cô.
Đến mức chính cũng tự chủ .
Sau cô lên đại học, bèn thuê nhà ngay cạnh trường cô, còn cách nào khác, thuê phòng khách sạn quá đắt, đêm nào cũng từ trường qua, sáng sớm dậy sớm hai tiếng để bắt xe về.
Đều đặn như vắt chanh.
"Không !" Liễu Thanh Thư đỏ bừng mặt, loạn trong lòng , lí nhí lầm bầm, "Cười cái gì chứ? Không cho ngủ cùng nữa!"
Thủ phạm là ai chứ?
Còn cô.
"Không ." Cận Hằng phủ nhận, dáng vẻ kiêu ngạo trong lòng của cô, chậm, cúi đầu nhận bên tai cô, "Xin em, ? Đừng giận nữa."
"Được , tha cho đấy."
Liễu Thanh Thư cũng bộ tịch, nghiêng đầu, tiếp tục gối lên vai .
Cận Hằng nhất thời chút thẫn thờ, khẽ dùng cằm chạm đỉnh đầu cô.
Cô dễ dỗ dành mà.
tại hai vẫn trở nên như xa lạ?
Con đường , Cận Hằng bao lâu, Liễu Thanh Thư trong lòng lim dim ngủ.
"Vẫn đến ạ?" Giọng cô mơ màng, tay ôm siết một chút.
"Sắp ."
Lần đầu tiên Cận Hằng thấy ghét những con đường rộng lớn sáng sủa đến thế, mặc dù phố xá rạng sáng mấy , nhưng mãi mãi giấu cô , chỉ hai họ thôi.
Liễu Thanh Thư Cận Hằng đặt lên xe, cả mới tỉnh táo.
Cô hoảng loạn hiểu xung quanh, Cận Hằng lên xe.
Lúc nãy trong con hẻm nhỏ tối tăm, Liễu Thanh Thư chỉ là chứ rõ, mà lúc đèn trong xe bật sáng, Liễu Thanh Thư mới thực sự rõ khuôn mặt .
Nhịp tim cô tăng tốc dữ dội, chỉ Cận Hằng.
Cận Hằng chỉ ăn mặc trưởng thành, mặc vest thắt cà vạt, mà còn đeo một chiếc đồng hồ trông đắt tiền, khuôn mặt đó vẫn là khuôn mặt đó, nhưng lông mày và mắt trở nên sắc sảo, ánh mắt thâm trầm.
Khí chất giống, cả trầm , trưởng thành hơn nhiều.
Cận Hằng bỏ lỡ thần sắc của cô, vì quá thấu hiểu nên chỉ một cái là cô đang nghĩ gì, nghiêng qua thắt dây an cho cô, nhẹ giọng : "Em của tuổi mười tám và của tuổi hai mươi tám, thực mới là vặn nhất."
Cận Hằng thắt dây an cho cô xong dậy ngay mà giơ tay lên, đặt lên gò má trắng ngần như ngọc của cô, nhếch môi : "Như , em sẽ cùng chịu khổ, mà cũng vặn chút năng lực kinh tế."
Bất kể xảy chuyện gì, bao giờ thực sự trách cô.
Bởi vì những ngày tháng của hai thực sự khổ cực.
"Em.... Em đang mơ ?" Liễu Thanh Thư quanh trong xe, ngẩng đầu đối diện với , vẫn chút hồn, ngơ ngác , "Lúc nãy khi em gọi điện xong, lúc trả điện thoại , em qua ngày tháng, hình như cũng là ngày 13 tháng 6 năm 2022."