Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:05:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được , ba , con ngoan ngoãn ngủ ."

 

"Chúc ba ngủ ngon, Nhạc Nhạc ngủ ngay đây ạ."

 

......

 

Khi Liễu Thanh Thư tắm xong , Cận Hằng vặn cúp điện thoại, bỏ điện thoại túi.

 

Cô mặc áo choàng tắm, bàn chân nhỏ nhắn trắng trẻo lộ ngoài, tóc vẫn còn đang nhỏ nước.

 

Cận Hằng tới, cầm đôi dép lê đặt xuống, khi Liễu Thanh Thư xỏ , đưa cô sang một bên, dùng máy sấy tóc sấy tóc cho cô.

 

Điều hòa ở khách sạn lạnh lắm, hai vận động quá nhiều nên một ngày tắm vài , nào cô cũng gội đầu, nếu sẽ chịu nổi.

 

Cô lười đến mức chẳng để Cận Hằng sấy tóc cho, giường, gối đầu lên đùi .

 

Cận Hằng cầm máy sấy tóc bên mép giường, Liễu Thanh Thư chủ động tựa , đùi .

 

Khóe môi nhếch lên, những đầu ngón tay thon dài xuyên qua làn tóc mềm mại của cô. Anh việc thành thạo, dẫu cũng qua hàng nghìn hàng vạn . Sấy tóc xong, đầu ngón tay đặt lên thái dương cô, nhẹ nhàng xoa bóp cho cô.

 

"Thật thoải mái." Khóe môi Liễu Thanh Thư cong lên, với , "Anh còn học cả massage nữa cơ ."

 

Cận Hằng đưa tay che mắt cô : "Nhắm mắt ."

 

Thực là Liễu Thanh Thư bắt đầu học , lúc còn học đại học, Cận Hằng bắt đầu khởi nghiệp, áp lực lớn, ngủ ngon, ngày nào cô cũng massage cho .

 

Nghe dùng lược sừng chải da đầu cũng thể cải thiện giấc ngủ, cô còn mua mấy chiếc lược, ngày nào cũng chải cho một chút.

 

Mặc dù tay nghề lắm nhưng tận hưởng.

 

Liễu Thanh Thư ngoan ngoãn nhắm mắt, tâm trí đang lơ lửng, cất tiếng hỏi : "Mười năm , sống ?"

 

Cận Hằng hai mươi tám .

 

Liễu Thanh Thư ban đầu chút tin, nhưng thấy khí chất trầm lạnh lùng của Cận Hằng, cô thể tin.

 

Cận Hằng buông tay , gạt mớ tóc con của cô sang một bên, động tác nhẹ nhàng dịu dàng: "Có ."

 

Tốt thì chiếm đa .

 

Ví dụ như, kết hôn với cô, sinh Nhạc Nhạc, mang cho niềm hạnh phúc vô bờ bến.

 

Cái cũng suýt chút nữa lấy mạng .

 

Khiến như rơi hầm băng, đau đớn thấu tận tâm can.

 

"Vậy còn chúng thì ?" Liễu Thanh Thư định dậy, đây là mười năm , còn họ thì ?

 

Cận Hằng đều cô mười tám tuổi, hai mươi tám, thì loại trừ khả năng cô mất trí nhớ, khi cô ngoài thì ? Có ? Có mua b.ún xào và bánh xếp ?

 

"Bây giờ chúng đang ở bên ?" Cận Hằng cho cô dậy, cũng hề trả lời câu hỏi của cô.

 

Liễu Thanh Thư cảm thấy gì đó đúng: " mà——"

 

"Thư Thư, mười năm gì to tát cả, sẽ cùng em một nữa." Cận Hằng ngắt lời cô, ánh mắt sâu thẳm trong trẻo cô, bên trong đều là những gợn sóng mềm mại.

 

Giữa đôi lông mày đều là tình ôn nhu, âm cuối chứa đựng tình yêu thương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-487.html.]

Cận Hằng của tuổi hai mươi tám đổi nhiều, nhưng dáng vẻ là dáng vẻ Liễu Thanh Thư quen thuộc nhất.

 

Anh vẫn là .

 

Liễu Thanh Thư khỏi nghi ngờ, khi cô ngoài, biến mất ?

 

Những năm qua, đều chỉ một ?

 

Liễu Thanh Thư nghĩ ngợi, chút buồn lòng, cô giơ hai tay lên, Cận Hằng nở nụ , cúi xuống ôm lấy cô, bên tai cô: "Bất kể vì lý do gì mà em đến bên cạnh , đều mang theo niềm vui sướng khi tìm báu vật mất, vẫn là của ngày đó, sẽ bao giờ đổi."

 

Còn về những chuyện khác, Cận Hằng cho rằng đều quan trọng.

 

Lời của Cận Hằng khiến Liễu Thanh Thư cho rằng, cô thực sự biến mất đúng ?

 

Bên cạnh cô.

 

Nghĩ như , chính Liễu Thanh Thư cũng cảm thấy buồn, vì tuần nào cô cũng cố định gọi điện cho Cận Hằng mà. Hai năm nay cô mới chỉ quên một , tuần đó chỉ gọi một thôi mà từ thành phố R vội vàng chạy về .

 

Nếu cô biến mất, chắc chắn sẽ buồn.

 

Đầu óc Liễu Thanh Thư vốn rối bời, hôm nay tiêu hao ít thể lực, khi ngủ cô mơ màng với Cận Hằng: "Có lẽ là một giấc mơ thôi, nếu em tỉnh , em nhất định sẽ với rằng: Cận Hằng của mười năm giàu lắm luôn."

 

"Mua xe , mua nhà lầu to , chúng tổ ấm của riêng !"

 

Trong lời còn chút đắc ý và mừng thầm.

 

Cận Hằng hôn lên trán cô: "Là mơ cũng , hy vọng cơn mơ hãy tỉnh muộn một chút."

 

Chẳng mấy chốc, nhịp thở của Liễu Thanh Thư đều đặn.

 

Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, Cận Hằng thậm chí còn sợ chỉ cần cẩn thận một chút thôi là vẻ sẽ hóa thành bọt xà phòng.

 

Đây đầu tiên Cận Hằng thấy Liễu Thanh Thư. Nửa năm đầu khi cô gặp t.a.i n.ạ.n biến mất, thường xuyên thấy những bóng hình giống cô phố, vội vã chạy tới, cuối cùng đều là một phen mừng hụt.

 

Anh cũng thường xuyên mơ thấy cô, lẽ vì năm cuối cùng hai cãi quá dữ dội nên trong giấc mơ của là cảnh hai đối đầu gay gắt và sự chỉ trích của cô, còn cảnh con trai lóc t.h.ả.m thiết.

 

Nghĩ đến đây, cơn đau nửa đầu của Cận Hằng tái phát, đau đớn khôn nguôi.

 

Ánh trăng bạc tràn phòng, chiếu lên con gái đang ngủ say giường.

 

Cận Hằng bên mép giường, đưa tay nắm lấy tay Liễu Thanh Thư, cúi áp mặt , hòng tìm kiếm chút năng lượng. Giọng điệu chút khẩn cầu, như đang cho cô , như đang tự với chính : "Mười năm , chúng cùng một nữa, ?"

 

Đối với Liễu Thanh Thư mà , mười năm lẽ sống chút nào.

 

Sau khi nghiệp cấp ba, Cận Hằng đưa Liễu Thanh Thư đến thành phố R, sống trong căn nhà thuê cũ nát và chật chội. Ở một siêu đô thị phồn hoa quốc tế, tiền thuê nhà đầy ba trăm tệ một tháng thì thể ở căn nhà như thế nào?

 

Cô vẫn tận tâm tận lực trang trí căn phòng nhỏ đó.

 

Sau đó Liễu Thanh Thư thi đỗ Đại học R, thuê nhà ngay cạnh trường cô, là nhà dân, môi trường hơn một chút nhưng vẫn chật chội, nào cũng băng qua khu ổ chuột bẩn thỉu và một cái chợ rau.

 

Nơi họ ở suốt bốn năm đại học của cô.

 

Dưới góc của Cận Hằng ngày hôm nay, nơi họ ở chính là khu ổ chuột, bi t.h.ả.m đến mức chẳng nhớ một chút nào. Anh đối xử với cô chẳng chút nào, thậm chí những năm đầu khởi nghiệp cuộc sống khổ cực, cũng thời gian để chăm sóc cô t.ử tế.

 

Mãi mới kiếm chút tiền, hai kết hôn sinh con, lúc Liễu Thanh Thư sinh Nhạc Nhạc băng huyết, mất nửa cái mạng.

 

Cơ thể suy nhược mãi một thời gian dài mới hồi phục một chút.

 

 

Loading...