Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 494
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:05:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với Liễu Thanh Thư mà , xem phim cũng là một món đồ xa xỉ, duy nhất trong đời rạp chiếu phim cũng là đêm thi đại học kết thúc đó, Cận Hằng đưa cô .
Hai nép , mượn môi trường bóng tối mờ ảo mà ôm ôm ấp ấp, kìm nén mà ngửa đầu hôn sâu, căng thẳng kích thích, còn nhớ phim chiếu cái gì.
Phim tan, hai vội vội vàng vàng khách sạn.
Giày vò cả một đêm, vô cùng sảng khoái.
Liễu Thanh Thư tựa lưng giường, chọn bộ phim hài hôm nọ Cận Hằng gián đoạn kịp xem kỹ để xem tiếp.
Mặc dù là phim hài, nhưng tự xem một thì cũng nổi.
Xem xong một bộ phim mà cửa vẫn động tĩnh gì, Liễu Thanh Thư lăn lộn giường đầy chán nản, liên lạc với Cận Hằng nhưng liên lạc , càng thể ngoài để lo lắng.
Cô trằn trọc mãi chút buồn ngủ, dậy xuống giường xem phong cảnh bên ngoài một chút, tay đặt lên rèm cửa , nhưng nghĩ đến Cận Hằng, cuối cùng vẫn kéo tấm rèm dày nặng .
Liễu Thanh Thư cũng sợ, vạn nhất cô thực sự biến mất, Cận Hằng sẽ buồn.
Căn phòng rộng lớn mấy món đồ đạc, trông vẻ lạnh lẽo trống trải.
Liễu Thanh Thư ngó bên trái, ngó nghiêng bên , phát hiện trong tủ quần áo ngoài mấy bộ đồ của Cận Hằng thì còn gì khác, quần áo của cô cũng mới chỉ từ hai ngày nay.
Căn nhà chắc Cận Hằng ít khi ở.
Vậy bình thường ở nhỉ?
Liễu Thanh Thư nhớ đến sự hoảng hốt khi Cận Hằng điện thoại , còn ngoài lưng với cô lén lút chuyện, đột nhiên một cảm giác như giấu giếm bí mật.
Cô cái gì cũng đều cho hết cơ mà!
Liễu Thanh Thư thích những nơi ánh sáng mờ tối, cô nhớ lúc nhỏ tất cả trẻ mồ côi trong viện mồ côi đều ở chung một căn phòng, bóng đèn tuýp thường xuyên hỏng.
Mỗi khi như , cô luôn cảm thấy chút sợ hãi.
Tắt máy chiếu , Liễu Thanh Thư định đặt điều khiển trong ngăn kéo, kéo thấy bên trong mấy cái điều khiển, cô tò mò cầm xem thử.
“Sao nhiều điều khiển thế nhỉ?” Liễu Thanh Thư thấy đó cũng ghi chú gì, cô thấy một cái điều khiển trong đó, chỉ bốn nút bấm.
Cô chút tò mò nó điều khiển cái gì, liền nhấn nút “Mở”.
Liễu Thanh Thư còn ngẩng đầu điều hòa, thấy phản ứng gì, còn tưởng đó là tivi.
lúc .
Nghe thấy tiếng mở cửa truyền đến từ cửa , cô nhanh ch.óng về phía cửa.
Khi Cận Hằng bước , liền thấy Liễu Thanh Thư đang về phía , mà tấm rèm cửa phía cô đang từ từ kéo sang hai bên, từng luồng ánh sáng xuyên qua cửa kính chiếu trong.
Liễu Thanh Thư thấy sắc mặt đổi đột ngột của Cận Hằng, cũng thắc mắc đầu .
Sao rèm cửa tự mở nhỉ?
Không còn tấm rèm dày nặng che chắn, cả phòng khách chiếu sáng rực rỡ, ánh nắng gay gắt rơi Liễu Thanh Thư, như thể mạ cho cô một lớp ánh hào quang.
Cận Hằng c.h.ế.t trân tại chỗ chằm chằm Liễu Thanh Thư, khoảnh khắc đó, cảm thấy trái tim ngừng đập, dường như khí cũng ngừng lưu động, thứ đều ngưng kết .
Một giây, hai giây, ba giây ——
Liễu Thanh Thư hề biến mất, vẫn luôn tại chỗ, ánh mặt trời, mỗi một sợi lông tơ gò má trắng trẻo mịn màng của cô Cận Hằng đều thấy rõ mồn một.
“A Hằng, ?” Liễu Thanh Thư mở miệng chuyện, trong phòng khẽ vang vọng giọng trong trẻo của cô.
Cô về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-494.html.]
Cận Hằng nín thở, cô đến mặt , mới cảm thấy dần dần sống một chút, nhưng nhịp tim vẫn cách nào bình tĩnh .
Anh giọng khàn khàn tiếp lời: “Có chút việc nên ngoài một lát, em ăn sáng ?”
“Ăn ạ, còn ăn ?” Liễu Thanh Thư hỏi.
“Chưa.” Cận Hằng dỗ Lạc Lạc ăn một chút, trong lòng lo lắng cho Liễu Thanh Thư nên tâm trạng ăn uống.
Mỗi năm, mấy ngày xung quanh ngày giỗ của cô, tinh thần sẽ rối loạn, thường xuyên thấy cô xuất hiện, khi là trong mơ, khi là đường phố.
nhanh đó biến mất, cảm giác quá đỗi mãnh liệt, hy vọng cô biến mất.
Liễu Thanh Thư Cận Hằng ăn sáng, liền nắm lấy tay , đưa đến bàn ăn, mỉm với : “Em để cho một phần đấy.”
Cận Hằng cô đang nắm tay , nhiệt độ cơ thể ngừng truyền , xoay tay nắm lấy tay cô, hỏi: “Em ăn no ?”
“Chưa ạ.” Liễu Thanh Thư lắc đầu.
Cô ăn quá no, bởi vì bữa sáng bàn đều động , chắc hẳn Cận Hằng vội vàng ngoài, cô định đợi về cùng ăn thêm một chút.
Cận Hằng rõ ràng đoán , khóe môi hiện lên một tia ý.
Bữa sáng nguội , mang hâm nóng .
“Em xem bên cửa sổ một chút.” Liễu Thanh Thư chỉ chỉ về phía .
Nghe , bàn tay đang cầm xẻng nấu ăn của Cận Hằng khựng , cảm giác hoảng hốt ập đến.
ngăn cản, mà cứ thế chằm chằm cô, bên tai chỉ còn nhịp tim của chính .
Liễu Thanh Thư chậm rãi về phía cửa sổ.
Ban ngày những tòa nhà cao tầng chọc trời vẫn là một cảnh tượng đẽ, cô xuống , những con phố lớn nhỏ càng giống như bàn cờ đan xen dọc ngang .
Những chiếc xe ô tô đang chạy trông giống như những món đồ chơi nhỏ.
“Oa ——” Cô áp mặt kính, mở to mắt ngừng xa.
Cận Hằng căng cứng sống lưng, động tác cứng đờ cô, hề rời mắt lấy một khắc.
Anh sợ chỉ cần chớp mắt một cái là cô sẽ thấy nữa.
Liễu Thanh Thư một lúc, chủ động ngược trở , xuống bên cạnh hỏi: “Em thể ngoài dạo một chút ? Em sắp ngột ngạt c.h.ế.t !”
Cho dù nhà rộng, thì cũng chỉ là một gian nhỏ hẹp.
Cô ở đây hai ngày , cứ thấy ngột ngạt đó.
Cận Hằng ánh nắng ch.ói chang bên ngoài, cô, lập tức trả lời.
Anh đưa cô ngoài.
Không để bất cứ ai thấy cô.
Cứ như phát điên , giấu cô , cho dù chỉ giấu thêm một giây, cũng ở bên cạnh cô.
Chỉ hai họ, ở bên thật .
“Em cứ ở mãi trong ?” Liễu Thanh Thư chọc chọc quả trứng trong bát, đôi mày thanh tú nhíu : “Như khó chịu lắm, em thấy vui.”
Cứ cảm giác mất tự do, cả tự nhiên.