Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 507
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:09:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân vật chính là con trai của Lâm Hạnh Ngữ và Trịnh Lập Thịnh - Trịnh Duệ, và một nữ minh tinh tên Đường Nhã, hai yêu hận tình thù, trải qua bao hợp tan, cuối cùng mới hóa giải hiểu lầm ngọt ngào ở bên .
Mà trong đó, ngoài việc hiểu lầm , hiểu lầm , còn một trở ngại lớn, đó chính là Cận Nhất Dương, nam phụ ngoại hình xuất chúng nhưng cuồng vọng và cô độc .
Cận Nhất Dương còn một cha là thiên tài kinh doanh, vô cùng dung túng cho là Cận Hằng.
Quan hệ của hai cha con tính là thiết, nhưng ảnh hưởng đến việc mỗi Cận Hằng đều dọn dẹp đống hỗn độn cho con trai, và sẽ bày mưu tính kế cho con, đặc biệt là trong việc chèn ép Trịnh gia, luôn đặc biệt tăng cường lực độ.
Cận Hằng góa vợ từ sớm, một nuôi con khôn lớn, còn Cận Nhất Dương từ nhỏ cô lập và bắt nạt nên tính tình tuyệt tình lạnh lùng, lớn lên thậm chí còn thích cưỡng đoạt, xử lý vấn đề một cách dã man.
Đường Nhã cảm xúc với Cận Nhất Dương, nhưng khi tổn thương ở chỗ Trịnh Duệ, là mấy xuất hiện giúp cô giải quyết khó khăn và chữa lành vết thương.
Nói một cách đơn giản, chính là một nam phụ lốp dự phòng.
Nhìn từ văn, Cận Nhất Dương là một kẻ lụy tình cuối cùng cực kỳ thiếu thốn tình yêu, yêu khác thế nào. Thủ đoạn của bá đạo âm hiểm, nhưng chung tình.
Cận Hằng từ sớm tạo dựng cho Cận Nhất Dương một đế chế thương mại hề thua kém tập đoàn Trịnh gia, nghiệp vụ phủ khắp cầu, còn Cận Nhất Dương thích mạo hiểm, chạm những vùng xám.
Nói là ngang cả hai giới đen trắng cũng quá lời.
Cao trào của cả cuốn sách là Cận Nhất Dương cư nhiên giam giữ Đường Nhã, xây nhà vàng giấu , kết cục của nam phụ đương nhiên là tù, sự chạy vọt cực lực của cha , vẫn nhận án t.ử hình.
Cận Hằng vì chịu nổi cú sốc, tập đoàn cũng vì sai lầm trong quyết sách trọng đại mà thanh lý phá sản, kết cục của là nhảy vực tự sát.
Kết cục của hai cha con vô cùng thê t.h.ả.m.
Dựa theo những lời giới thiệu ngắn ngủi trong sách, vợ c.h.ế.t sớm của Cận Hằng là “Liễu Thanh Thư” cũng chút quan hệ với Trịnh gia, dù thì đời kết oán .
Từ thủ đoạn chèn ép Trịnh gia của Cận Hằng thể thấy, là kiểu tự hại một nghìn để hạ thủ nặng tay với đối phương.
Cận Hằng và Cận Nhất Dương chính là những nhân vật phản diện lớn nhất trong bộ cuốn sách.
Liễu Thanh Thư thấy hiện trường xử t.ử Cận Nhất Dương, cô quen bé, chỉ cảm thấy thật giống Cận Hằng, nhưng lạnh lùng ngạo nghễ hơn Cận Hằng thời trẻ.
Khi họng s.ú.n.g nhắm thẳng Cận Nhất Dương, vẻ mặt bình thản, đến mí mắt cũng thèm chớp lấy một cái, Liễu Thanh Thư kinh hãi muôn phần, rụng rời, như rơi hầm băng.
Ngay cả trong mơ, cô cũng thể cảm nhận nỗi đau thấu xương như , như vạn tiễn xuyên tâm, khiến cô thể chịu đựng nổi.
“Không, ——”
Giây phút Cận Nhất Dương ngã xuống, Liễu Thanh Thư cảm thấy thế giới của một tầng mây đen bao phủ, u ám chút ánh sáng.
Chưa đợi Liễu Thanh Thư kịp trấn tĩnh , cô thấy Cận Hằng về phía vách đá. Sau khi con trai b.ắ.n c.h.ế.t, bạc đầu một đêm, khi về phía vách đá, từng bước từng bước một, bước chân hề dừng .
Đến bên bờ vực, hề do dự chút nào, khóe miệng dường như còn mang theo nụ giải thoát, nhảy xuống.
“Đừng mà——”
Liễu Thanh Thư co quắp , bịt c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c , nỗi bi thương thể kháng cự giống như bóp nát tâm can cô.
Ngay khi cô cảm thấy sắp nghẹt thở, đỉnh đầu ai đó nhẹ nhàng xoa xoa, đối phương xoa nhẹ, còn chút vụng về.
Liễu Thanh Thư mở mắt , thấy tiểu Nhạc Nhạc tỉnh từ lúc nào, bé đang đưa bàn tay nhỏ bé đặt lên đỉnh đầu cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-507.html.]
Thấy cô tỉnh , tiểu Nhạc Nhạc nhanh ch.óng thu bàn tay múp míp của , rúc trong chăn, một lúc lâu , giọng non nớt của thằng bé truyền đến: “Khó chịu là tiêm đó!”
Giống như bé .
Liễu Thanh Thư khuôn mặt mềm mại của tiểu Nhạc Nhạc, nỗi đau đớn trong lòng dần dần dịu , cô nhếch môi khẽ : “Không , chỉ là gặp ác mộng thôi.”
lý trí mách bảo cô, đó là mơ.
Bởi vì nó quá đỗi chân thực.
Hơn nữa, cô thể xuất hiện ở đây, chứng tỏ chuyện thể dùng lẽ thường để suy xét, chuyện gì cũng thể xảy .
“Ba , giấc mơ đều là giả hết, mới cần sợ.” Tiểu Nhạc Nhạc bĩu môi, kiêu ngạo .
Liễu Thanh Thư lời an ủi chút ngượng ngập của thằng bé, cô đưa tay sờ sờ vầng trán nhỏ của bé, xem trạng thái tinh thần của thằng bé: “Tiểu Nhạc Nhạc hiện tại chắc là đ.á.n.h bại quái vật , giỏi quá !”
Lúc là nửa đêm, để thức giấc Cận Hằng, Liễu Thanh Thư khẽ, gần như là ghé sát tai tiểu Nhạc Nhạc mà .
Trên cô mang theo hương thơm thanh khiết thoang thoảng, còn ôm nửa tiểu Nhạc Nhạc, những lời khen ngợi bé.
Tiểu Nhạc Nhạc đột nhiên cảm thấy, hình như cô giáo Đào là thơm nhất nữa .
bé đáp lời, bé mới là đứa trẻ con chỉ cần khen một chút là sẽ vui .
Cô cũng đừng hòng bé!
Liễu Thanh Thư nhớ tới cái tên con trai Cận Hằng trong mơ, hỏi tiểu Nhạc Nhạc: “Tên của con, là Cận Nhất Dương ?”
“Sao cô ?” Tiểu Nhạc Nhạc nhíu đôi lông mày đẽ , “Ai cho cô ?”
“ đoán đấy.” Liễu Thanh Thư thằng bé, thế nào cũng thể liên tưởng bé kháu khỉnh mắt với nhân vật phản diện lớn lạnh lùng cô độc trong mơ .
Cứ nghĩ đến cảnh thằng bé phán t.ử hình, giống như một bàn tay đang siết c.h.ặ.t lấy trái tim Liễu Thanh Thư mà kéo giật, khiến cô thở nổi.
Tiểu Nhạc Nhạc lừa: “Cô mới đoán .”
“ đúng là đoán mà.” Liễu Thanh Thư kìm lòng , ôm thằng bé lòng, nhẹ nhàng vỗ về: “Tên của con thật .”
Tiểu Nhạc Nhạc cựa quậy hai cái, nhưng thoát khỏi vòng ôm của cô.
Cậu bé cảm nhận sự dỗ dành nhẹ nhàng rơi , đôi mắt nhỏ lộ vẻ mịt mờ và khao khát.
Ba sẽ dỗ dành như , dì Lý cũng , cô giáo Đào thỉnh thoảng sẽ vỗ về vài cái như để ngoan ngoãn ngủ trưa.
trường mẫu giáo nhiều bạn nhỏ, cô giáo Đào mới chỉ dỗ dành một .
Mang Quả , bạn mỗi tối đều dỗ bạn ngủ như .
“Ngoan ngoãn ngủ nào.” Tay Liễu Thanh Thư vỗ về tiểu Nhạc Nhạc hề dừng , vẫn luôn ôm lấy thằng bé.
Tiểu Nhạc Nhạc ngủ , còn Liễu Thanh Thư thì còn tâm trí để ngủ nữa.