Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 515
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:09:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Nhạc Nhạc bộ quần áo tay, vụng về giơ lên lau trán, lau xong, bé Liễu Thanh Thư, thấy cô đang hớn hở, còn giơ ngón tay cái lên.
Từ khuôn mặt của cô, Tiểu Nhạc Nhạc mơ hồ ba chữ: Siêu giỏi luôn!
Trên khuôn mặt phúng phính của bé hiện lên những nếp nhăn vì .
Rất vui.
Lúc tan học buổi chiều, khá nhiều phụ vây quanh cổng trường.
Mọi khi Tiểu Nhạc Nhạc chỉ thể đợi dì Lý đến đón, bé thể ngoài nhanh nhất, còn ba bế nữa!
"Chào Nhạc Nhạc nhé!" Cô giáo Đào vẫy vẫy tay với bé.
Những bạn nhỏ khác đang xếp hàng chờ đợi cũng lượt : "Chào Nhạc Nhạc.", "Tạm biệt Nhạc Nhạc."...
Cậu bé tóc nấm còn hét lớn về phía Liễu Thanh Thư: "Chào Nhạc Nhạc ạ!"
Tại gọi như ?
Bởi vì Nhạc Nhạc siêu !
Cậu bé dẫn đầu, các bạn nhỏ khác cũng bắt chước theo: "Chào Nhạc Nhạc, tạm biệt Nhạc Nhạc!"
Liễu Thanh Thư cầm cặp sách của Tiểu Nhạc Nhạc, đám nhóc tì đáng yêu, kìm mà hạ giọng nhẹ nhàng: "Tạm biệt các con nhé~~~"
"Tạm biệt cô ạ!" Bọn trẻ đồng thanh hô thật to.
Tiểu Nhạc Nhạc đám "nịnh bợ" , đầu ôm c.h.ặ.t lấy Cận Hằng, khuôn mặt nhỏ sa sầm xuống hừ lạnh một tiếng, còn bĩu cái môi nhỏ nữa.
Cận Hằng con trai đang nghĩ gì, chẳng cũng giống như lúc thấy một đám đàn ông vây quanh Liễu Thanh Thư ?
Khó chịu, ghen tị!
Anh bế Tiểu Nhạc Nhạc về phía , hiếm khi lên tiếng an ủi: "Mẹ đến nhà trẻ là để ở bên con, khác cướp ."
Tiểu Nhạc Nhạc gục đầu lên vai cử động, cũng lên tiếng, nhưng hề phản bác lời Cận Hằng , càng hề tức giận.
Mẹ đối với bé mà là một xa lạ, nhưng ít nhất hiện tại hề phản cảm.
Cận Hằng nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con trai, thêm gì nữa.
Những ngày đó.
Ngày nào Liễu Thanh Thư cũng cùng Tiểu Nhạc Nhạc đến nhà trẻ, ở đó cả ngày trời.
Công việc của Cận Hằng dường như bận rộn hơn, ngoài ngày đầu tiên cùng, buổi sáng vội vàng ngay, buổi tối về đến tận nửa đêm vẫn còn trong thư phòng họp.
Ban đầu Liễu Thanh Thư cảm thấy quá bỏ bê Tiểu Nhạc Nhạc, nên chút ý kiến về cách giáo d.ụ.c của , nhưng thấy bận như , trong lòng thấy dễ chịu chút nào.
Cô sợ Tiểu Nhạc Nhạc thành kiến với Cận Hằng, hôm nay lúc đưa bé học, cô còn ôm nhóc tì lòng, : "Ba con bận quá nên mới thời gian ở bên con, ba nỗ lực kiếm tiền thì Nhạc Nhạc mới học ở ngôi trường thế , mới nhiều đồ chơi như chứ."
Kiếm tiền vất vả, Liễu Thanh Thư vẫn luôn điều đó.
Nghe mấy năm khi công ty mới phát triển, Cận Hằng còn bận hơn, công tác khắp nơi, thời gian ở bên Tiểu Nhạc Nhạc ít, cô nên gì, nhưng những thành tựu ngày hôm nay quả thực là do liều mạng mà .
Những lời , Tiểu Nhạc Nhạc chỉ dì Lý một , nào đối phương cũng an ủi như .
Cậu bé cúi đầu im lặng.
Ngay lúc Liễu Thanh Thư tưởng bé giận , thì cái đầu nhỏ của Tiểu Nhạc Nhạc khẽ gật gật, đáp một tiếng cực nhỏ: "Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-515.html.]
"Nhạc Nhạc của chúng ngoan quá ." Liễu Thanh Thư cảm thấy bé thực sự quá hiểu chuyện, càng thấy thương xót hơn, thế là , "Hôm nay lúc tan học, chúng mua đồ ngon nhé."
"Đồ ngon gì ạ?" Tiểu Nhạc Nhạc thu hút sự chú ý, ngẩng đầu cô.
Mấy ngày nay Liễu Thanh Thư quan sát thấy, thời gian của Tiểu Nhạc Nhạc đều sắp đặt sẵn, ở nhà xong là đưa đến trường, tan học về nhà, ngay cả lúc khu vui chơi trẻ em cũng là do dì Lý cùng.
Chẳng cơ hội nào để ăn đồ ăn vặt cả.
Liễu Thanh Thư ghé sát tai bé, nhỏ: " thể mời Nhạc Nhạc ăn que cay đấy."
Mắt Tiểu Nhạc Nhạc lóe lên, rõ ràng là động lòng .
Cậu bé các bạn nhỏ khác kể về que cay, nhưng bao giờ ăn.
Vì món que cay, Tiểu Nhạc Nhạc bỗng thấy mong chờ ngày hôm nay một cách đặc biệt.
Lúc lên lớp, bé cứ đếm thời gian trôi qua, thỉnh thoảng còn tìm kiếm bóng dáng của Liễu Thanh Thư vì sợ cô lén chạy mất, thực hiện lời hứa.
Tiếng chuông tan học vang lên, Tiểu Nhạc Nhạc đeo cặp sách, chạy lạch bạch về phía Liễu Thanh Thư.
Liễu Thanh Thư dắt đôi bàn tay nhỏ của bé, hai cổng.
Tiểu Nhạc Nhạc thấy xe của tài xế, theo bản năng sang Liễu Thanh Thư, nhưng gì, trong mắt lộ rõ vẻ thất vọng.
Làm gì que cay nào chứ, đón về nhà .
"Lên xe thôi." Liễu Thanh Thư với .
Tiểu Nhạc Nhạc dừng bước, đôi lông mày nhỏ nhíu , chằm chằm mũi chân .
Liễu Thanh Thư khom lưng bé, Tiểu Nhạc Nhạc xoay lưng , cho cô xem cái gáy, tính khí cũng trò đấy.
Cô cũng giận mà tới bế lên: "Sao vui ? Chúng còn ăn que cay nữa mà."
Tiểu Nhạc Nhạc nghĩ cô chắc chắn đang dối, sẽ chẳng que cay nào , nhưng vùng vẫy, im lặng để Liễu Thanh Thư bế lên xe.
Tài xế mở cửa xe, hai lên xe, vách ngăn ở ghế từ từ nâng lên.
Xe chầm chậm lăn bánh, Tiểu Nhạc Nhạc lên xe là vùi đầu , thèm Liễu Thanh Thư.
Đồ tồi, lừa !
Tiểu Nhạc Nhạc đang giận dỗi thì đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm, vả còn ngày càng gần, lén lút đầu , he hé mắt thì thấy mặt xuất hiện một cái túi bao bì, bên trong đựng những sợi đồ ăn vặt dính đầy dầu.
"Là que cay ạ?" Mắt Tiểu Nhạc Nhạc lập tức trợn tròn Liễu Thanh Thư, giọng vô cùng kinh ngạc và vui mừng.
" ." Liễu Thanh Thư lấy một sợi, Tiểu Nhạc Nhạc lập tức há miệng định ăn, cô dám cho ăn nhiều, "Hơi cay đấy nhé."
Cô khẽ chấm nhẹ cái lưỡi nhỏ của bé: "Cay ?"
Tiểu Nhạc Nhạc nghiêm túc nếm thử vài giây: "Thơm quá."
Liễu Thanh Thư bật , đưa que cay đến bên miệng bé: "Chỉ c.ắ.n một xíu thôi nhé, là cay lắm đấy."
Tiểu Nhạc Nhạc lời, cái cổ nhỏ vươn về phía , quả thực chỉ dùng răng c.ắ.n một chút xíu, đó vẻ mặt nghiêm túc nhai nhai cái mẩu que cay tí tẹo trong miệng.
"Con đúng là ngoan quá ." Liễu Thanh Thư thấy tim như tan chảy, đút cho Tiểu Nhạc Nhạc ăn một chút, còn lấy từ phía bên một chai sữa chua: "Uống một tí , là cay lắm đấy."
Sau khi Tiểu Nhạc Nhạc nuốt que cay xuống mới uống sữa chua, chút chột : "Không cho ba ạ."