Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 520
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:09:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cận Hằng và Liễu Thanh Thư đưa Tiểu Nhạc Nhạc xa.
Tiểu Nhạc Nhạc nghịch cuộn dây diều, thực là tâm trí đặt ở đó, thỉnh thoảng Liễu Thanh Thư như để xác nhận điều gì đó.
Đừng còn nhỏ, thông minh sớm lắm đấy.
Kết hôn là ba cùng sinh , ly hôn là chia tay , trong nhà trẻ ba bạn An An ly hôn là bạn luôn.
Vừa đàn bà xa ba ly hôn, cần , nhưng ly hôn, nên cô là ?
Cận Hằng thấy Liễu Thanh Thư đầy tâm sự liền chủ động khơi mào chủ đề: "Lần thấy cái màn hình huỳnh quang đầu cô ?"
"Có chứ!" Liễu Thanh Thư sụ mặt xuống, "Cô chuyện với cái màn hình đó !"
"Đã những gì?"
Liễu Thanh Thư vẻ mặt ngập ngừng: "Cô , là cản trở nhiệm vụ hai, ngăn cản Tiểu Nhạc Nhạc hắc hóa? Muốn cho 'bay màu'?"
Cô hiểu cho lắm.
Nghe xong, sắc mặt Cận Hằng đột nhiên biến đổi.
Liễu Thanh Thư: "Có là định đưa về ?"
Chương 229 Nữ phụ cho "bay màu" nay "sống " (18)
Cận Hằng đưa Tiểu Nhạc Nhạc thả diều.
Anh luôn nhiều cách, chẳng mấy chốc con diều thả lên cao.
Tiểu Nhạc Nhạc cầm cuộn dây diều, con diều bầu trời, quả nhiên trông giống hệt một chiếc máy bay cực ngầu, mặt nở nụ rạng rỡ, vô cùng vui sướng.
"Ba ơi, ba ơi." Tiểu Nhạc Nhạc đầu Cận Hằng, hét lớn, "Cho nó bay cao nữa , thật cao ạ."
Máy bay là càng bay càng cao mà!
Cận Hằng Liễu Thanh Thư đang tấm t.h.ả.m dã ngoại với tâm trí lơ lửng, với con trai: "Cứ để nó định một chút , lát nữa hãy thả cao thêm."
Tiểu Nhạc Nhạc dễ dàng lừa: "Vâng ạ~~"
Cậu bé tiếp tục ngắm chiếc "máy bay" của .
Cận Hằng về phía Liễu Thanh Thư, còn kịp lời an ủi thì cô mỉm dậy: "Sao giúp con thả diều cao thêm chút nữa?"
Cô đột ngột xuất hiện ở đây, một ngày nào đó lẽ cũng sẽ đột ngột rời .
Liễu Thanh Thư đang nghĩ, lúc cô đến còn mang theo đồ đạc , lúc liệu thể mang đồ theo ?
Cô cũng khá là luyến tiếc Tiểu Nhạc Nhạc.
Vừa nghĩ đến đây, Liễu Thanh Thư liền lấy điện thoại chụp ảnh và phim Tiểu Nhạc Nhạc.
Cô ghi thật nhiều kỷ niệm.
Cận Hằng hành động của Liễu Thanh Thư liền cô đang nghĩ gì, trong mắt dần phủ một lớp băng giá, thần sắc lạnh lẽo.
"Anh mau đến giúp con mà." Liễu Thanh Thư chạy đến bên cạnh Tiểu Nhạc Nhạc, giục Cận Hằng.
Cận Hằng đến, Tiểu Nhạc Nhạc liền đưa cuộn dây diều cho , con diều ngày càng bay cao, miệng bé ngừng thốt lên những tiếng kinh ngạc, đôi mắt nhỏ trợn tròn xoe, còn vui sướng đến mức múa may cuồng.
Liễu Thanh Thư cũng hớn hở, cô cầm điện thoại nhắm thẳng Tiểu Nhạc Nhạc, hận thể ghi từng khoảnh khắc một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-520.html.]
Chơi mệt , Cận Hằng bế Tiểu Nhạc Nhạc, Liễu Thanh Thư dắt con diều về phía "căn cứ".
Liễu Thanh Thư buộc dây diều cái cây bên cạnh, lấy khăn giấy khử trùng , kéo bàn tay nhỏ của Tiểu Nhạc Nhạc lau sạch cho .
Sau khi lau chùi cẩn thận, cô cúi đầu ngửi ngửi, giọng trong trẻo: "Bàn tay nhỏ của con thơm quá ——"
Tiểu Nhạc Nhạc đỏ mặt, lộ một hàm răng trắng nhỏ đều tăm tắp.
"Được , ăn một miếng lê nào." Liễu Thanh Thư đặt một miếng lê cắt sẵn tay .
Tiểu Nhạc Nhạc há to miệng c.ắ.n một miếng, nước lê thanh ngọt tràn ngập trong khoang miệng, mãn nguyện mỉm , đôi mắt híp tịt cả .
"Ngọt chứ?" Liễu Thanh Thư , đưa một miếng cho Cận Hằng.
Cận Hằng định đưa tay nhận thì cô thu tay về, đưa cho một tờ khăn giấy khử trùng: "Lau tay mới cầm."
Nhìn tờ khăn giấy khử trùng , Cận Hằng mãi vẫn đưa tay nhận.
Dựa cái gì mà tự lau chứ?
Liễu Thanh Thư thấy nhận liền nhướng mày.
Hai hổ là cùng lớn lên, Cận Hằng đủ hiểu cô, cô đương nhiên cũng đủ rõ .
Bao nhiêu thế , giữa thanh thiên bạch nhật, hai mươi tám tuổi chẳng lẽ còn cô lau giúp ?
Cận Hằng cứ thế nhúc nhích.
Tiểu Nhạc Nhạc thấy liền tống hết phần lê còn miệng, đón lấy tờ khăn giấy khử trùng, giọng ngọng nghịu: "Để con lau giúp ba cho!"
Liễu Thanh Thư thấy vẻ hăng hái, tự nguyện như liền : "Vậy con lau ."
"Yê ——" Tiểu Nhạc Nhạc vui vẻ, cầm tờ khăn giấy khử trùng kéo bàn tay to của Cận Hằng : "Con lau đấy!"
Cận Hằng định từ chối nhưng khi thấy đôi bàn tay mũm mĩm mềm mại của chạm thì khựng động tác phản kháng.
"Chỗ lau , chỗ cũng lau, chỗ nữa ——" Tiểu Nhạc Nhạc xoay xở với bàn tay to của Cận Hằng, thấy những vết chai mỏng trong lòng bàn tay , còn lau thêm vài , nhíu mày xót xa : "Ba ơi, chỗ sưng lên , đau ạ?"
Giọng trẻ con mềm mại, khuôn mặt đầy rẫy sự lo lắng khiến Cận Hằng sững sờ hết đến khác.
Từ sâu thẳm trong lòng khẽ run rẩy, dư chấn nhanh ch.óng lan tỏa khắp tứ chi bách骸, khuôn mặt nhỏ nhắn , tâm trí cuồn cuộn thôi.
Khoảnh khắc , dường như hiểu điều Liễu Thanh Thư từng , để thế giới một dòng m.á.u của họ, là sự tiếp nối sự sống của họ.
Con trai của họ khi mới sinh nhỏ bé như , đang lớn lên từng ngày.
"Đấy là sưng ." Liễu Thanh Thư sang giải thích, "Là vì ba con việc quá vất vả nên tay mới dần mọc lên một lớp da dày, trở nên thô ráp đấy."
Tiểu Nhạc Nhạc nửa hiểu nửa , tiếp tục cúi đầu, ngón tay nhỏ sờ sờ những vết chai trong lòng bàn tay Cận Hằng, tiếp tục lau: "Đợi con lớn lên, ba sẽ vất vả như nữa."
"Nhạc Nhạc cứ từ từ lớn thôi, ." Liễu Thanh Thư .
"Cao thế cơ ạ." Tiểu Nhạc Nhạc giơ tay lên quá đầu.
Hành động của chút buồn khiến đều bật theo.
Khóe miệng Cận Hằng nhếch lên, trong lòng chút xốn xang, định đưa tay xoa đầu bé.
"Ba ơi!" Tiểu Nhạc Nhạc khom cái vèo tránh , "Tay ba mới lau sạch xong, sờ lung tung ."
Cậu hét lớn xong liền tiếp tục lau tay cho Cận Hằng, vô cùng chăm chú và cẩn thận.