Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 546
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:13:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Nhạc Nhạc đang ngủ bên cạnh cô, đang ôm lấy cô. Thấy cô tỉnh dậy, đôi mắt đen láy rõ ràng đang cô, khuôn mặt ngây thơ còn mang theo sự mong chờ.
Trái tim Liễu Thanh Thư như tan chảy. Cô đưa tay lên, vô cùng âu yếm xoa đầu nhỏ của thằng bé, giọng chứa chan sự dịu dàng vỡ vụn: "Bé con ——"
Cô gọi là Nhạc Nhạc, mà gọi là bé con.
Là bé con của cô.
Tiểu Nhạc Nhạc bắt đầu rơm rớm nước mắt, chực oa một tiếng lớn. Cận Hằng lên tiếng: "Con cùng ăn chút gì , dậy nào."
"Dạ." Tiểu Nhạc Nhạc nén nước mắt , xoa xoa cái bụng nhỏ của .
Thực thằng bé đói , nhưng vì tỉnh nên nó cứ nhịn, cứ ôm lấy .
Sợ rằng buông tay rời , sẽ biến mất.
Cận Hằng tưởng Liễu Thanh Thư ngủ một lát sẽ tỉnh nên sợ cô đói, từ sớm bảo mang đồ ăn đến. Thấy cô mãi tỉnh, đồ ăn nguội lạnh, đây là phần thứ hai gửi tới.
Liễu Thanh Thư tỉnh nên thể ăn đồ dầu mỡ, vì bộ đều là những món thanh đạm.
Tấm ván giường hạ xuống, cả gia đình ba vây quanh. Cận Hằng một bên, Tiểu Nhạc Nhạc ở trong lòng Liễu Thanh Thư, cô ôm lấy thằng bé.
Tiểu Nhạc Nhạc thỉnh thoảng ngẩng đầu Liễu Thanh Thư, cô sẽ mỉm nhẹ nhàng, đưa tay lên xoa đầu nhỏ của nó.
"Mẹ ơi ——"
"Ơi?"
"Ăn cơm." Tiểu Nhạc Nhạc chỉ bàn ăn, "Có sủi cảo và bánh bao nhỏ, còn canh nữa."
Liễu Thanh Thư mỉm .
Hôm nay Cận Hằng chê con trai lắm chuyện trẻ con, còn gắp một cái sủi cảo đưa cho nó, còn dặn dò: "Nhai kỹ một chút, ăn từ từ thôi."
Tiểu Nhạc Nhạc đưa tay nhận lấy sủi cảo, cầm giơ tay đưa đến bên miệng Liễu Thanh Thư: "Lúc Nhạc Nhạc ốm cũng ăn sủi cảo."
Thằng bé còn nhớ nó sốt viện, Cận Hằng mua sủi cảo lớn.
"Mẹ , cái là của con." Cận Hằng nhắc nhở.
Tiểu Nhạc Nhạc bướng bỉnh đưa sủi cảo trong tay đến bên miệng Liễu Thanh Thư. Sau khi cô c.ắ.n một miếng, Tiểu Nhạc Nhạc vẫn tiếp tục đút cho cô.
Trong mắt thằng bé, lâu ăn gì, bụng sẽ đói lắm.
Khi dì Lý mang quần áo cho Tiểu Nhạc Nhạc đến, thấy cảnh tượng , bà khỏi chút kinh ngạc.
Mấy ngày nay, bà chỉ Liễu Thanh Thư viện, tại , dù sắc mặt Cận Hằng luôn u ám nên bà dám gần. Tiểu Nhạc Nhạc cũng ở nhà mà cứ túc trực ở bệnh viện.
Lúc ba họ vây quanh ăn cơm, trông thật giống một gia đình ba , một sự mật nên lời.
Sau khi dì Lý dọn dẹp xong, Liễu Thanh Thư bà : "Cảm ơn dì, phiền dì quá."
Ba năm qua, đều là dì Lý ở bên cạnh Tiểu Nhạc Nhạc, đối phương đủ , cho đứa trẻ nhiều sự quan tâm.
Dì Lý khựng , theo bản năng đáp: "Đó đều là việc nên ."
Bà luôn cảm thấy Liễu Thanh Thư đổi, nhưng rõ là ở điểm nào.
Tiểu Nhạc Nhạc vẫn rúc trong lòng Liễu Thanh Thư, thằng bé giơ sủi cảo trong tay lên: "Mẹ ăn ."
Liễu Thanh Thư mỉm ôm lấy nó, cúi đầu : "Bụng con đói ?"
Tiểu Nhạc Nhạc dĩ nhiên là đói, nhưng thằng bé vẫn tiếp tục đút cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-546.html.]
Liễu Thanh Thư nhanh ch.óng ăn hết sủi cảo trong tay nó, đó chọn một cái sủi cảo đút cho nó.
Tiểu Nhạc Nhạc cố gắng há to cái miệng nhỏ , ăn một miếng thật lớn!
Tiểu Nhạc Nhạc: "Bên trong ngô."
Liễu Thanh Thư: "Sủi cảo nhân thịt heo ngô."
Tiểu Nhạc Nhạc gật đầu nhỏ, ăn sủi cảo mơ hồ lặp một : "Mẹ ơi, là sủi cảo nhân thịt heo ngô!"
" , đây là sủi cảo nhân thịt tôm tươi."
"Tôm ở hả ——"
......
Hai con ăn cơm chuyện ngớt. Tiểu Nhạc Nhạc gọi liên tục, tiếng gọi giòn giã, chỉ hận thể dính c.h.ặ.t lấy Liễu Thanh Thư mãi rời.
Dì Lý mà càng thêm kinh ngạc. Tiểu Nhạc Nhạc đây cũng tò mò về , khi hỏi bà xong thì bao giờ nhắc đến hai chữ nữa.
Bà rõ, đứa trẻ thông minh, trong lòng cái gì cũng hiểu.
Nay thấy Tiểu Nhạc Nhạc gọi Liễu Thanh Thư là một cách tự nhiên như , dì Lý ngoài kinh ngạc vẫn là kinh ngạc. Bà dám tò mò nhiều, xong việc của liền rời .
Đang đóng cửa phòng bệnh, dì Lý vẫn còn thấy Cận Hằng nhẹ nhàng nhắc nhở: "Ăn cơm cho hẳn hoi, đừng quấy ."
"Là của con mà!" Giọng Tiểu Nhạc Nhạc cao hơn, xoay ôm lấy Liễu Thanh Thư.
Liễu Thanh Thư cúi đầu gì với nó, tiếng của hai con truyền ngoài, vô cùng ấm áp.
Dì Lý suýt chút nữa tưởng rằng đây vốn dĩ là một gia đình.
Một bữa cơm ăn mất gần hai tiếng đồng hồ.
Liễu Thanh Thư và Tiểu Nhạc Nhạc cứ chuyện mãi, Cận Hằng cũng ngăn cản, thỉnh thoảng còn gắp thêm thức ăn cho hai , nhưng để họ ăn quá nhiều.
Chỉ ăn no bảy phần.
Anh bế Tiểu Nhạc Nhạc rửa tay, khi ngoài, nhóc con leo lên giường bệnh.
Đợi Cận Hằng dọn dẹp xong xuôi, Tiểu Nhạc Nhạc rúc lòng Liễu Thanh Thư nhõng nhẽo, dáng vẻ dính , một giây cũng rời xa .
Liễu Thanh Thư đang dịu dàng vỗ về lưng thằng bé, đáp từng tiếng mà nó thỉnh thoảng gọi.
Đối với mỗi tiếng gọi, cô đều tiếp lời một cách nghiêm túc và kịp thời.
Hai con quấn quýt hồi lâu, nhưng sức lực của trẻ con hạn, cuối cùng cũng ngủ .
Liễu Thanh Thư sang Cận Hằng ở cách đó xa. Những ngày qua, chắc hẳn kịp chăm sóc bản , mắt là quầng thâm đen sì, râu quai nón cũng mọc mà cạo.
Phòng bệnh phòng phụ, nhưng Cận Hằng ban đêm thích ngủ ở ghế sofa, như chỉ cần mở mắt là thể thấy cô đầu tiên, bản cũng sẽ yên tâm hơn.
Trên chiếc bàn bên cạnh ghế sofa chất đầy tài liệu, thể thấy khối lượng công việc của Cận Hằng những ngày hề giảm bớt.
Một mặt lo lắng cho Liễu Thanh Thư, một mặt lo công việc còn lo cho con trai, trong lòng Liễu Thanh Thư cảm thấy dễ chịu chút nào. Cô ôm con, dịch phía trong một chút, vị trí trống bên cạnh, gọi Cận Hằng một tiếng: "A Hằng?"
Cận Hằng cô.
Liễu Thanh Thư vỗ vỗ vị trí bên cạnh, mỉm với .
Đôi mắt Cận Hằng chỉ lóe lên một chút, hề do dự giây lát nào, dậy bước về phía giường bệnh.