Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 556

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:14:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phiên tòa phúc thẩm vẫn duy trì bản án sơ thẩm.

 

Lâm Tân Ngữ thể chấp nhận , cô bức tường cao v.út và buồng giam, cả cuồng loạn ngừng hét lên: " về, về! kết thúc nhiệm vụ!"

 

Hệ thống tơ hào chút động tĩnh, hơn nữa vẫn nhắc nhở, nhiệm vụ đang tiến hành.

 

Lâm Tân Ngữ tâm như tro tàn.

 

Sau khi Liễu Thanh Thư dọn về phòng ngủ chính, Tiểu Nhạc Nhạc cũng thường xuyên đến phòng ngủ chính bám lấy cô, khi Cận Hằng mặt, thằng bé còn chút e dè, một khi Cận Hằng buổi trưa về, Tiểu Nhạc Nhạc thể vui mừng đến lật trời.

 

Thằng bé sẽ len lén với Liễu Thanh Thư: "Mẹ ơi, với con nhất thiên hạ đấy nhé!"

 

"Ừ, nhất thiên hạ." Liễu Thanh Thư mỉm gật đầu.

 

Thằng bé thấy, vui sướng múa tay múa chân.

 

Dì Lý bên cạnh thấy, đều nhịn , bà Liễu Thanh Thư : "Nhạc Nhạc trở nên vui vẻ hơn nhiều , càng ngày càng giống một đứa trẻ."

 

Để một đứa trẻ vài tuổi quá mức hiểu chuyện, thực là một sự tàn nhẫn, thằng bé quấy, đem chuyện giấu kín trong lòng, khiến thấy mà xót xa.

 

Liễu Thanh Thư hiện giờ cũng sống ở đây, những tới lui đều gọi cô là Cận phu nhân, Tiểu Nhạc Nhạc cũng gọi cô là , dì Lý thấy sự yêu thương cô dành cho Tiểu Nhạc Nhạc, hy vọng thể mãi mãi như .

 

Liễu Thanh Thư hiểu ý tứ tiềm ẩn của dì Lý, cô dịu dàng tiếp lời: "Trẻ con thì nên dáng vẻ của trẻ con, cần cưỡng ép trưởng thành."

 

"Mẹ ơi ——" Tiểu Nhạc Nhạc nhào lòng cô, ôm lấy cô, "Ba con là một tiểu nam t.ử hán."

 

"Tiểu nam t.ử hán chính là trẻ con đấy, là em bé dũng cảm thông minh." Liễu Thanh Thư giơ một ngón tay lên, "Con là đứa trẻ dũng cảm thông minh nhất thế giới ."

 

"Chỉ một thôi ạ?"

 

"Ừ, trong lòng , chỉ một thôi."

 

......

 

Tiểu Nhạc Nhạc trong lòng cô đến mức đôi vai nhỏ run run, tơ hào che giấu sự đắc ý của .

 

Đợi khi đến trường mầm non, thằng bé nhất định cho tất cả các bạn nhỏ , là em bé dũng cảm thông minh nhất thế giới, hừ hừ hừ!

 

Cậu cũng là bảo bối duy nhất của ! Mẹ và nhất thiên hạ!

 

Dì Lý thấy sự kiên nhẫn của Liễu Thanh Thư dành cho Tiểu Nhạc Nhạc, bà cảm thấy Tiểu Nhạc Nhạc thật sự may mắn khi một " kế " như , mặc dù tuổi tác lớn, nhưng hiện tại thương yêu thằng bé.

 

Sau khi Liễu Thanh Thư dọn về phòng ngủ chính, trong nhà cũng còn khu vực cấm nào nữa, dì Lý đoán, những dấu vết mà " " để đó, chắc là Cận Hằng quên .

 

Cho nên bọn họ thể dọn dẹp thu xếp.

 

Ngay cả thư phòng của Cận Hằng, lúc Tiểu Nhạc Nhạc và Liễu Thanh Thư thỉnh thoảng ở bên trong sách, cũng sẽ để bọn họ bên trong dọn dẹp.

 

Hôm nay, dì Vương bên trong dọn dẹp xong, len lén kéo dì Lý sang một bên: "Liễu tiểu thư đó, dường như chính là ruột của Nhạc Nhạc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-556.html.]

"Làm thể chứ!" Dì Lý cảm thấy bà đang đùa.

 

Dì Vương nháy mắt : "Sao thể? Cô còn đang kể với Tiểu Nhạc Nhạc chuyện cô và Cận hồi đại học kìa, là hai nghiệp kết hôn sinh con , bàn của Cận đặt bức ảnh của Nhạc Nhạc lúc mới sinh, cả gia đình ba , đều thấy ."

 

Dì Lý vẫn tin.

 

Chẳng lẽ, Liễu Thanh Thư chị gái? Đây là dì út đến tiếp quản ?

 

Chuyện cũng quá là bát quái hào môn gây sốc .

 

Hay là Cận lừa gạt Tiểu Nhạc Nhạc nên mới cố ý thêu dệt một câu chuyện? Tiểu Nhạc Nhạc thông minh, ngộ nhỡ phát hiện thì bây giờ?

 

Ngày hôm , dì Lý cũng ở trong thư phòng thấy bức ảnh mà dì Vương , nó bày ngay bàn chính của Cận Hằng, Liễu Thanh Thư đang cầm khăn giấy, từ từ lau chùi.

 

Trong ảnh, "Liễu Thanh Thư" đang bế Tiểu Nhạc Nhạc mới chào đời lâu, từ diện mạo thể thấy, đứa trẻ sinh xinh .

 

Cận Hằng ôm lấy con "bọn họ", ống kính dịu dàng.

 

Dì Lý cứ chằm chằm bức ảnh, chút thất thần, Liễu Thanh Thư nghĩ đến hành động của đối phương trong thời gian , cầm lấy bức ảnh liền : "Đây là lúc Nhạc Nhạc sinh một tháng, chúng chụp đấy, chớp mắt gần bốn năm ."

 

"Đã bốn năm ?" Dì Lý Liễu Thanh Thư, nhếch khóe miệng cứng ngắc.

 

Trong lòng bà tự nhiên là tin, Liễu Thanh Thư quá mức non nớt, hơn nữa, nếu Tiểu Nhạc Nhạc ruột, tại ở bên cạnh thằng bé, mà biến mất mấy năm?

 

Câu tiếp theo của Liễu Thanh Thư trả lời cho câu hỏi của bà: "Bấy lâu nay, vô cùng cảm ơn bà chăm sóc Nhạc Nhạc, mấy năm gặp một vụ t.a.i n.ạ.n xe khá nghiêm trọng, cơ thể vẫn luôn tĩnh dưỡng, cũng coi như nhặt một mạng, mấy năm bỏ lỡ , thấy với thằng bé, nhưng bà chăm sóc thằng bé ."

 

Dì Lý kinh ngạc chi dư, nhanh ch.óng phản ứng : "Đừng như , đều là việc nên thôi, Cận trả lương cho cao, còn giúp cháu trai sắp xếp việc học hành, ngài là một ."

 

Hóa là gặp t.a.i n.ạ.n xe .

 

Cần tĩnh dưỡng đến mấy năm trời, chắc chắn là sinh t.ử rõ, chẳng trách mà, chẳng trách mà.

 

Dì Lý kết quả , trái vui mừng thôi, tuy bà thấy Liễu Thanh Thư đối với Tiểu Nhạc Nhạc, còn hơn cả ruột, nhưng chung quy vẫn sự khác biệt, bà càng sợ đối phương sinh con, địa vị của Tiểu Nhạc Nhạc sẽ khó xử.

 

Hóa con ruột, chẳng trách mà, chẳng trách mà.

 

Trẻ con là dối nhất, Tiểu Nhạc Nhạc tự hào tuyên bố mặt bà rằng yêu nhất, dì Lý đều chút lo lắng.

 

Hiện giờ xem , chuyện đều viên mãn.

 

Sau đó, Tiểu Nhạc Nhạc liền phát hiện , dì Lý đây từng nhắc đến mặt , giờ cũng mở miệng ngậm miệng đều là cháu.

 

Cậu bé cũng sẽ nhỏ giọng : "Ba gặp t.a.i n.ạ.n xe , thương nặng, về tìm Nhạc Nhạc vô cùng vô cùng dễ dàng, con tơ hào trách ở bên cạnh con lâu như , cố gắng để yêu con ."

 

Dì Lý xong, hốc mắt đều chút ướt át, bà thương xót xoa đầu Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc quả nhiên là tiểu nam t.ử hán thông minh và tuyệt vời nhất thế giới ."

 

Tiểu Nhạc Nhạc: "Mẹ cũng như ạ!"

 

Liễu Thanh Thư vẫn luôn là một cô gái yêu cái , đây tiền, khi cấp ba, cô hầu như chỉ đồng phục trường, đó lên đại học, Cận Hằng thêm một chút, sẽ thường xuyên mua quần áo cho cô.

 

 

Loading...