Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 558
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:14:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trẻ con mà chịu sự cám dỗ, chạy nhanh đến xem, đưa tay định lấy: "Nhạc Nhạc ăn cái ."
Cận Hằng liếc một cái, thằng bé yếu ớt rụt tay .
"Sắp ăn cơm ." Cận Hằng thản nhiên .
" ăn cái cũng ăn cơm mà." Tiểu Nhạc Nhạc thử cầm lấy một cái khác.
Cận Hằng vô cảm, gì, ánh mắt vẫn cứ chằm chằm thằng bé.
Cuối cùng Tiểu Nhạc Nhạc vẫn cầm lên , mặt đầy thất vọng rời , bé chỉ thể phòng khách chơi xếp hình.
Một lúc , Tiểu Nhạc Nhạc thấy ba đưa cho dì Vương mới tan một túi kem, sự uất ức trong lòng rốt cuộc kìm nén nữa.
Ba quả nhiên là yêu !
Lúc Liễu Thanh Thư xuống lầu, bé nhỏm dậy, chạy thật nhanh tới, vì dạo béo , những thớ thịt má rung rinh rung rinh, bé ôm lấy đùi , nghẹn ngào : "Không yêu ba nữa, con cần ba nữa ."
"Làm con?" Liễu Thanh Thư xổm xuống dỗ dành thằng bé.
Tiểu Nhạc Nhạc dùng cánh tay mập mạp lau nước mắt, tủi : "Con với ba, thế bất lưỡng lập!"
Đây là thành ngữ mới nhất mà bé học .
Còn hét thật to lên nữa, như mới khí thế.
Liễu Thanh Thư: "......."
Cận Hằng vặn thấy, nguy hiểm nheo mắt , ánh sắc bén quét qua.
"Oa oa ——" Tiểu Nhạc Nhạc ánh mắt uy h.i.ế.p nên to hơn, càng ôm c.h.ặ.t lấy hơn.
Chương 246 Ngoại truyện một
Mười sáu năm .
So với nhiều năm , thời gian tơ hào để quá nhiều dấu vết khuôn mặt Liễu Thanh Thư, cô mặc một chiếc váy dài chiết eo họa tiết hoa nhí cổ chữ V, tóc b.úi nhẹ, trông ôn nhu nhã nhặn.
Lúc , Liễu Thanh Thư đang bận rộn trong bếp, eo còn thắt một chiếc tạp dề đáng yêu. Cận Hằng tan về, cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, một bên giúp cô một tay.
Anh đống nguyên liệu chuẩn sẵn ở bên cạnh: "Cần nhiều thế ?"
"Đều là món và Nhạc Nhạc thích ăn mà." Liễu Thanh Thư mỉm trả lời.
Khóe môi Cận Hằng nhếch lên, thấy cô định rửa nồi, liền bước tới đón lấy: "Để rửa cho."
Hai vui vẻ, trong ánh mắt Cận Hằng đều là sự dịu dàng triền miên, dù trôi qua bao nhiêu năm, tình yêu dành cho cô những giảm mà còn tăng thêm.
Liễu Thanh Thư mới cho thức ăn nồi, đang bắt đầu đảo, ngoài cửa liền truyền đến một giọng : "Mẹ ơi!"
Vừa thấy giọng , Cận Hằng nhíu mày, Liễu Thanh Thư thì lông mày cong cong, đưa xẻng cho Cận Hằng, rảo bước ngoài: "Mẹ đây."
"Mẹ ơi ——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-558.html.]
Một trai khôi ngô, cao một mét tám lăm, mặc bộ đồ thể thao, ánh nắng rạng rỡ bước , một vai đeo ba lô, khi thấy Liễu Thanh Thư, liền nhoẻn miệng tươi: "Con về đây!"
"Có mệt ?" Liễu Thanh Thư đưa tay định lấy ba lô của , Cận Nhất Dương buông tay, tự xách sang một bên: "Nặng c.h.ế.t , là sách thôi."
Liễu Thanh Thư rót cho một ly nước trái cây, thuận tiện đưa cho mấy tờ khăn giấy: "Lau mồ hôi , xem con nóng đến mức nào kìa."
Cận Nhất Dương đón lấy ly nước trái cây, uống cạn một , coi như giải cơn khát, lau mồ hôi, về phía bếp, hỏi tiếp: "Mẹ ơi, tối nay ăn gì ạ?"
"Bò bít tết bàn gang, cá hấp hành, sườn kho tàu, súp lơ xanh xào tôm, canh cá diếc củ cải trắng ——" Liễu Thanh Thư một tràng dài.
"Oa ——" Cận Nhất Dương mặt đầy nụ , "Toàn là món con thích ăn thôi."
Liễu Thanh Thư : "Khó khăn lắm con mới về, đương nhiên là thật nhiều món con thích ăn ."
Cận Nhất Dương đỗ đại học từ bốn năm , tuy cũng ở trong tỉnh, nhưng cách xa, thể ngày nào cũng về .
Cộng thêm việc học bận rộn, thông thường mỗi tuần về một , gặp lúc vé hoặc việc về , Liễu Thanh Thư và Cận Hằng sẽ lái xe tìm , ở bên con hai ngày, mới về.
"Hôm nay tàu cao tốc lúc về, con gặp chuyện thú vị lắm, con nhất định kể với ——" Cận Nhất Dương bắt đầu lải nhải.
Ở trường là hoàng t.ử nhỏ ánh nắng trai, chỉ cần về đến bên cạnh Liễu Thanh Thư, lập tức biến thành trẻ con, cái miệng liến thoắng ngừng, ngày nào cũng sẽ gọi điện thoại cho Liễu Thanh Thư để tâm sự một chút.
Liễu Thanh Thư vẫn luôn cảm thấy mắc nợ con, cho nên cô đều cố gắng hết sức để ở bên cạnh , từ lúc mẫu giáo bắt đầu, mỗi ngày lúc đón đều sẽ mang cho một ít điểm tâm nhỏ.
Cuối tuần đưa khắp nơi đạp thanh dạo chơi, kỳ nghỉ chính là bay khắp nơi.
Ký ức thuộc về gia đình ba bọn họ, cũng như của hai con bọn họ quá nhiều quá nhiều, dù cho Tiểu Nhạc Nhạc lớn khôn hơn nữa, quan hệ với Liễu Thanh Thư vẫn , đương nhiên, lúc Liễu Thanh Thư mặt, quan hệ giữa và Cận Hằng cũng tệ.
Liễu Thanh Thư những năm lựa chọn công việc văn phòng, đại học cô học chuyên ngành phiên dịch, ở nhà cũng thể nhận bản thảo, thời gian tự do, qua nhiều năm tích lũy, cô cũng chút danh tiếng trong giới.
Liễu Thanh Thư rửa cho Cận Nhất Dương một ít trái cây, đó hai bếp.
Cận Hằng mới xong một đĩa sườn kho tàu, Cận Nhất Dương bốc lấy một miếng, vì quá nóng nên còn ngừng tung hứng tay.
"Cẩn thận chút." Cận Hằng con trai, đôi mày kiếm nhíu .
Đều là lớn thế , còn ngốc nghếch như .
Cận Nhất Dương c.ắ.n một miếng, giơ ngón tay cái với Cận Hằng: "Ba, tiến bộ đấy, tệ tệ, xem thời gian ít theo tu nghiệp ."
Lúc nhỏ, hai cha con đấu trí đấu dũng, Cận Nhất Dương là đối thủ của Cận Hằng, cộng thêm Liễu Thanh Thư cũng dám tham gia việc Cận Hằng giáo d.ụ.c con, sợ đứa trẻ sẽ cảm thấy giúp đỡ.
Bọn họ chỉ một đứa con trai , là kế thừa gia nghiệp, Cận Hằng tự nhiên rõ hơn cô thế nào để nuôi dạy một kế thừa đủ tiêu chuẩn.
Cho nên, cô chỉ dám ở lưng bàn bạc với Cận Hằng, chứ dám đối đầu trực diện một cách công khai.
Cãi thì cãi, náo thì náo, Cận Nhất Dương đối với cha Cận Hằng vô cùng kính trọng, cảm thấy ba chính là một vị thần, một thiên tài kinh doanh, xuất từ tầng lớp thấp kém, một vượt qua muôn vàn khó khăn, biến Cận thị từ một công ty khởi nghiệp nhỏ bé thành một doanh nghiệp niêm yết nổi tiếng cả nước.
Chỉ riêng điểm thôi, Cận Nhất Dương sùng bái thôi .
Mỗi kỳ nghỉ, Cận Hằng sẽ ném Cận Nhất Dương xưởng sản xuất của công ty nhà để rèn luyện, Cận Nhất Dương tuy phàn nàn với Liễu Thanh Thư đôi câu, nhưng việc bao giờ cẩu thả, cũng từng từ chối sự sắp xếp của Cận Hằng.
Hơn nữa, để tránh cho Liễu Thanh Thư lo lắng, Cận Nhất Dương cũng sẽ nhắc đến việc vất vả thế nào, theo thấy, đó đều là chuyện nhỏ.