Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 570

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:20:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Manh Manh nhỏ hơn Cận Nhất Dương một chút, nên đều coi cô như em gái.

 

Tuy nhiên, khi lên cấp hai, Hứa Diệp nước ngoài xử lý việc kinh doanh, Hứa Manh Manh cũng theo, hai chỉ còn liên lạc qua mạng, mỗi năm gặp một hai dịp Tết.

 

Hàn Vũ Tuyền mỗi về nước đều đến tìm Liễu Thanh Thư, Hứa Manh Manh đều theo.

 

"Sáu giờ năm phút sáng nay máy bay hạ cánh." Hứa Manh Manh uống nước , "Tớ nghỉ ngơi mà đến tìm luôn, chỉ là đường xa quá, núi mất tận hai ba tiếng đồng hồ."

 

"Dì Hàn và chú Hứa về ?" Cận Nhất Dương hỏi.

 

Hứa Manh Manh gì, cô đưa cốc nước cho : "Tớ uống thêm nước, nước ở đây ngọt thật đấy, ở đây chắc là thấy thoải mái lắm nhỉ? Sơn thủy hữu tình."

 

Cận Nhất Dương cái là đoán ngay, rót cho cô ly nước, đó lấy điện thoại : "Tớ gọi điện cho dì Hàn."

 

"Ê ê ê ——" Hứa Manh Manh nước cũng thèm uống nữa, vội vàng tiến lên cướp điện thoại của .

 

Cận Nhất Dương giơ tay lên cao, Hứa Manh Manh với tới, nhảy lên cũng tới, chỉ đành đe dọa : "Không gọi, thì tớ thèm chơi với nữa!"

 

Câu từ nhỏ đến lớn chính là câu cửa miệng của Hứa Manh Manh.

 

Lúc cô còn là một cục bột nhỏ, hai thường xuyên chơi đồ chơi cùng , là những bạn nhất của .

 

Hứa Manh Manh là bé gái, là công chúa nhỏ của nhà họ Hứa, vẫn chút tính khí và sự bá đạo nhỏ, hễ gặp lúc Cận Nhất Dương thuận theo gào lên thèm chơi với .

 

Mà Cận Nhất Dương thấy cô em gái đáng yêu xinh xắn, thích chơi cùng cô, luôn nhường nhịn, lâu dần cũng quen với việc nhường cô.

 

"Cậu một đến đây, an ?" Cận Nhất Dương bất lực.

 

Hứa Manh Manh: "Cậu đến thì tớ đến ? Hồi tớ ở nước ngoài, chỗ nào mà tớ qua?"

 

"Cái đó giống ."

 

"Giống mà!"

 

......

 

Cận Nhất Dương tranh luận cô, vô cùng bất lực.

 

Thấy mặt trời lặn, hôm nay chắc chắn là về , Cận Nhất Dương chỉ đành sắp xếp cho cô ở . Hiện tại phòng ốc của trường học thiếu thốn, mười mấy học sinh đều chen chúc trong một căn phòng, ngủ giường sạp lớn.

 

Điều kiện ở của Cận Nhất Dương hơn một chút, nhưng cũng là một căn nhà cũ, vốn là phòng ở dành cho giáo viên tình nguyện dọn , tạm gọi là gian riêng tư.

 

"Cậu ngủ giường, tớ trải đệm đất." Cận Nhất Dương .

 

Trong căn phòng nhỏ xíu chỉ một chiếc bàn học và giường gỗ, nhưng Hứa Manh Manh hề chê bai, trái còn hớn hở mô tả phong cảnh và những đổi dọc đường cho .

 

Đây đều là những phong cảnh thể thấy ở thành phố lớn.

 

Trong núi, cơm nước tự nhiên thể , càng liên quan gì đến sự tinh tế.

 

Cận Nhất Dương để Hứa Manh Manh tạm bợ cho qua chuyện, cô mà chịu nổi thì cũng thể về nhanh hơn.

 

"Ngon mà, ngon hơn salad ở nước ngoài nhiều." Hứa Manh Manh cảm thấy , còn ăn sạch cả bát cơm.

 

Ngược Cận Nhất Dương thấy cô ăn uống đạm bạc quá, khi về phòng, lấy chiếc nồi điện nhỏ nấu cho cô một bát mì tôm, còn thêm trứng và xúc xích.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-570.html.]

"Cảm ơn Nhạc Nhạc." Hứa Manh Manh vui, đó bày tỏ, " mà tớ đang giảm cân, thể ăn quá nhiều, cũng ăn một nửa ?"

 

"Giảm cân gì chứ?" Cận Nhất Dương hiểu nổi tại con gái hở là đòi giảm cân, "Như thế chẳng vặn ?"

 

Hứa Manh Manh hồi nhỏ xinh , làn da trắng hồng như công chúa trong phim hoạt hình.

 

Khi lớn lên, khuôn mặt của cô thực đổi nhiều, trông thiên về kiểu đáng yêu ngây ngô, là gương mặt b.úp bê, đôi mắt lớn và sáng, trông cực kỳ ngọt ngào.

 

"Mặt thịt thôi, tớ ăn nhiều nữa." Hứa Manh Manh lắc đầu, còn đưa tay nhéo nhéo mặt , chia cho Cận Nhất Dương một nửa bát mì.

 

Cận Nhất Dương ăn cùng cô, gắp xúc xích và trứng trong bát cho cô.

 

"Ngon quá." Hứa Manh Manh ăn gắp cho một miếng, "Cậu cũng ăn chứ, cho tớ hết thế."

 

Cận Nhất Dương ăn xong thì rửa bát, còn cho cô một bộ vỏ chăn mới, đó để bộ vỏ chăn một bên lát nữa dùng.

 

"Ngủ sớm ." Cận Nhất Dương vốn dĩ định khuyên nhủ cô.

 

Cậu đến đây để chịu khổ, cứ cách một thời gian là đưa vật tư đến, nhưng đồ đạc thiếu thốn quá nhiều, nghĩ Hứa Manh Manh thể trụ , sáng mai chắc cô sẽ đòi về thôi.

 

Cận Nhất Dương vẫn yên tâm, cầm điện thoại ngoài.

 

Ngày nào cũng gọi điện về nhà, và cũng chuyện với Liễu Thanh Thư.

 

Liễu Thanh Thư giật , lo lắng : "Cái con bé , chạy đến đó ?"

 

"Sáng mai cô về ." Cận Nhất Dương trấn an , "Sáng sớm con sẽ đưa cô thị trấn."

 

Nghe , Liễu Thanh Thư mới yên tâm.

 

Cận Nhất Dương cầm điện thoại từ ngoài , Hứa Manh Manh giường hờn dỗi : "Có gọi điện cho dì Ôn (Liễu) ?"

 

"Ngày nào tớ cũng gọi điện cho tớ." Cận Nhất Dương .

 

Hứa Manh Manh ngẩng đầu: "Tớ là, báo cho dì là tớ ở đây!"

 

Cận Nhất Dương im lặng, phủ nhận: "Cậu một đến đây nguy hiểm, an ."

 

"Chẳng cũng ở đây ?"

 

"Con trai và con gái giống ."

 

"Có gì mà giống? Tớ còn khá thích chỗ đấy."

 

Cận Nhất Dương thở dài, đẩy chiếc bàn góc, đó trải một lớp chiếu xuống đất, bắt đầu lót ổ.

 

Hứa Manh Manh giường , cô đưa tay gãi gãi cánh tay: "Nhạc Nhạc, muỗi đốt ngứa quá."

 

Cận Nhất Dương ngẩng đầu, thấy cô bắt đầu gãi chân, đó muỗi đốt thành từng nốt đỏ, làn da trắng nõn nà trông cực kỳ nghiêm trọng.

 

"Hỏng , quên thắp hương muỗi." Cận Nhất Dương vội vàng dừng động tác tay , giọng hối , "Thật xin , tớ quên mất chuyện ."

 

Bởi vì ở trong núi, nhiều nhất chính là côn trùng muỗi mòng, đến tối là cứ chực chờ mà đốt, khi ngứa đến mấy ngày.

 

"Không mà." Hứa Manh Manh nở nụ , tay vô thức tiếp tục gãi, còn bấm bấm nốt muỗi đốt sưng lên.

 

 

Loading...