Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 584
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:20:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu khách hàng còn đắn đo, Diệp Doanh bèn chỉ hai chiếc bàn phía : "Họ mới mua xong đấy ạ, chị lúc nãy còn đóng gói hai con mang về nữa cơ, thực sự là đặc biệt ngon, gạch đầy ắp luôn, em ăn thực thà lắm, lừa ai ."
Cuối cùng, Diệp Doanh dứt khoát chọn một con nhỏ hơn một chút, trực tiếp bóc mai cua đặt sang một bên để trưng bày, đừng nhé, hiệu quả khá đấy.
Về cơ bản cô hấp năm sáu con là chẳng mấy chốc bán hết sạch.
Tuy nhiên, lưu lượng của quảng trường cũng chỉ tập trung mấy tiếng đồng hồ đó thôi, đợi mười giờ các phụ sẽ đưa con nhỏ về nhà, chợ đêm náo nhiệt dần dần còn lưu lượng nữa.
Ngoại trừ một cặp đôi và mấy cô gái nhỏ đến mua đồ ăn thì chẳng còn mấy nữa.
Diệp Doanh mỗi chỉ hấp ba c.o.n c.ua lông thôi, đợi bán hết mới hấp tiếp.
Hà Minh Sâm đến lúc mười giờ rưỡi, tay còn xách theo một phần bánh cuốn, tới hỏi Diệp Doanh: "Bán chác thế nào ?"
"Cũng ạ, cua lông còn thừa mấy con." Diệp Doanh .
"Không c.h.ế.t , mai bán tiếp." Hà Minh Sâm đưa phần bánh cuốn trong tay cho cô: " mua lầu trung tâm thương mại đấy, vị cũng khá ngon, mua một phần, tiện thể mua cho cô luôn một phần."
"Cảm ơn ."
Hà Minh Sâm: "Cô nghỉ ngơi một lát , để bán cho."
Diệp Doanh lụng suốt mấy tiếng đồng hồ quả thực mệt , cô lấy ghế đẩu xuống, bắt đầu ăn bánh cuốn ngon lành.
"Cô ăn cơm tối ?" Hà Minh Sâm hỏi.
Diệp Doanh sực nhớ : "Quên mất ."
Cô thực sự là quên mất vì sợ bận xuể, tại sợ bận xuể chứ?
Thực kể từ khi Hà Minh Sâm xuất hiện, cô đổi nguyên liệu thành hải sản tươi sống, việc kinh doanh hơn , nhưng đó cô mẩy, lúc thì mải yêu đương nghỉ ngơi mở hàng, lúc thì lười chẳng buồn lấy hàng lúc nửa đêm, cộng thêm việc Hà Minh Sâm giúp đỡ nên lấy nhiều hàng , dần dần việc kinh doanh còn nữa.
Tiền thuê quầy cộng tiền thuê nhà, áp lực lớn, Diệp Doanh bôn ba khắp nơi, chung là tiền chẳng kiếm , sự nghiệp tình yêu cùng chuyện gia đình dồn dập kéo đến, chẳng còn gì cả.
Sau Diệp mẫu sinh bệnh, cô quá thiếu tiền, cuối cùng vẫn gom đủ tiền phẫu thuật cho Diệp mẫu.
Trọng sinh một , Diệp Doanh bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền, cô tiết kiệm tiền, tiền thì đợi đến lúc bố sinh bệnh, cô ngoài việc bất lực chẳng còn cách nào khác.
Nghe , Hà Minh Sâm khẽ cau mày, chút lo lắng cho cô nhưng miệng chỉ thể : "Vẫn nhớ ăn cơm đấy."
"Hải sản ngâm tương bán thế nào ?" Có khách hàng tới hỏi.
Hà Minh Sâm định ba mươi một cân, Diệp Doanh dậy leo : "Bây giờ muộn , bán rẻ ạ, chỉ cần hai mươi lăm nửa cân, bốn mươi tám một cân thôi."
Khách hàng dừng bước , Diệp Doanh lập tức đưa hộp cho đối phương: "Vừa nãy còn bán năm mươi tám một cân đấy ạ, bây giờ sắp dọn hàng , lát nữa nửa đêm còn chợ lấy hàng, muộn là hải sản tươi ạ."
Đối phương vốn dĩ chỉ mua nửa cân, cô đều là hàng tươi sống nên cuối cùng mua năm mươi tệ, đầy một hộp.
Hà Minh Sâm cô bận rộn xuôi ngược, ánh mắt âm thầm quan sát, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cực kỳ nhạt.
Diệp Doanh ăn cái bánh cuốn cũng yên tâm, thấy đến là lập tức dậy hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-584.html.]
"Ăn hải sản ngâm tương ạ? Bán rẻ đây ạ, chỉ cần hai mươi lăm một cân thôi."
"Nếm thử ạ? Không mua cũng ."
"Cua lông ạ? Vừa mới hấp xong đấy, vốn bán 18 giờ 15 một con thôi, cực kỳ ngon luôn, béo ngậy đầy gạch ạ!"
......
Hà Minh Sâm một bên chẳng giúp gì nhiều, bưng những chiếc đĩa và khay thủy tinh bán hết qua, đổ bỏ nước dùng, tới bồn nước bên cạnh lẳng lặng rửa.
Qua tiếng rao bán, Diệp Doanh bán thêm hai c.o.n c.ua lông nữa.
Trong chậu chỉ còn lác đác một chút xíu hải sản thôi, Diệp Doanh về phía Hà Minh Sâm, ngáp một cái: "Chúng dọn hàng về thôi nhỉ? Chỗ hải sản ăn hết ? Không thì lãng phí quá."
Cô thực sự là nỡ thấy một chút hải sản lãng phí, lúc đầu còn chẳng dám nhiều.
Phải rằng nhà của họ ở huyện nghèo, bình thường chẳng bao giờ ăn thủy sản, hoặc là chỉ ăn cá rô phi nuôi công nghiệp thôi, đào hải sản mà ăn.
Theo thói quen sẽ thấy đây là thứ đắt đỏ.
"Ừ, chút nữa ăn, để trả tiền cho cô." Hà Minh Sâm .
Diệp Doanh: "Trả tiền cái gì chứ? bán cho , giữa chúng mà còn khách sáo thế ? Còn bạn bè nữa hả?"
Hà Minh Sâm dường như mỉm : "Cảm ơn nhé."
" còn cảm ơn đấy, sáng sớm giúp lấy hải sản, còn đưa bữa sáng bánh cuốn cho nữa, là lợi nhuận bán cũng chia cho một ít nhé, thì ngại quá." Diệp Doanh .
Hà Minh Sâm: "Chuyện nhỏ thôi, cần ."
Diệp Doanh vớt hết hải sản còn trong khay đặt hộp, Hà Minh Sâm nếm thử một miếng râu mực, giòn sần sật, thanh mát, gật đầu: "Nguyên liệu quả nhiên quan trọng."
"Chẳng là công lao của ." Diệp Doanh lấy từ chiếc nồi nhỏ một c.o.n c.ua lông đặt mặt , "Con là đặc biệt để dành cho đấy."
"Không cần ." Hà Minh Sâm theo thói quen từ chối, thậm chí chút ưu ái mà lo sợ.
Một c.o.n c.ua lông thể bán hơn mười tệ, đây đại khái là dấu ấn tư tưởng của những đứa trẻ sinh trong gia đình nghèo khó, họ nỡ ăn chứ? Phản ứng đầu tiên của là để cô giữ mà bán.
"Không nể mặt ." Sắc mặt Diệp Doanh chút vui.
"Không , cô giữ mà ăn , thích ăn cua lắm." Anh .
Diệp Doanh chỉ c.o.n c.ua nhỏ dùng để trưng bày lúc nãy: " ăn con đó mà, cùng ăn ."
Hà Minh Sâm cuối cùng ăn con nhỏ đó, để con to cho Diệp Doanh.
Tuy nhiên, đúng là chút ăn nhưng để lãng phí, vô cùng vất vả để bóc vỏ, thực Diệp Doanh cũng thành thạo, đây nếu cuối cùng thực sự bán cô cũng sẽ bán với giá rẻ nhất chứ chẳng giữ cho ăn.
Cô tiết kiệm hết tiền , sẽ cảm thấy xứng đáng ăn thứ đắt đỏ như .
Diệp Doanh dáng vẻ chút vụng về của Hà Minh Sâm, "Phì" một tiếng bật .
Anh chút bối rối ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy một khuôn mặt tươi như hoa, khoảnh khắc đó tim đập như sấm, căng thẳng vô cùng.