Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 592

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bé gật đầu, xách thùng khó nhọc bước tiếp.

 

Diệp Doanh theo bóng lưng cô bé. Nhìn tuổi tác, chắc bé chỉ tầm mười tuổi thôi. Nếu kiếm thêm chút tiền đỡ đần gia đình, một đứa trẻ nhỏ như thể ở ngoài đường muộn thế , mà gia đình thể yên tâm chứ?

 

“Tặng .” Diệp Doanh đưa một trong hai bông hoa hồng cho Hà Minh Sâm, “Mỗi một bông, về tìm cái lọ mà cắm, chơi mấy ngày đấy, ngắm hoa tâm trạng cũng hơn.”

 

Mua hoa, đối với cô mà cũng là một sự xa xỉ .

 

Cô nghĩ, Hà Minh Sâm tặng cô móc khóa gấu trúc, cô chia cho một bông hoa mua, coi như qua .

 

Hà Minh Sâm bông hoa hồng đỏ thắm, tươi tắn mọng nước , đồng t.ử co rút , l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng đập thình thình mấy nhịp, tâm trí chút rối bời.

 

Khá là lúng túng.

 

“Cầm lấy chứ.” Diệp Doanh nhét bông hoa tay , “Em bảo , hôm nay em kiếm thêm hơn hai trăm tệ đấy, nên mới xa xỉ thế . Anh một bông, em một bông, cả hai cùng , bao, lãng phí.”

 

Lúc cầm bông hoa hồng, thở của Hà Minh Sâm khựng một nhịp.

 

Tâm trạng hôm nay của Diệp Doanh quả thực . Cô hề nhận sự bất thường của Hà Minh Sâm, vì bình thường cũng ít .

 

Cô tính toán chi li lợi nhuận, bảo ngày mai sẽ lấy thêm một ít hàng nữa. Đơn hàng online tăng lên ít, hy vọng ngày mai thể tiếp tục giữ vững doanh như .

 

Sau khi đưa cô về nhà, Hà Minh Sâm rời . Diệp Doanh mệt mỏi cả ngày, cô vội vàng tắm rửa, nửa tiếng mới lên giường.

 

Trước khi ngủ, Diệp Doanh tranh thủ lướt điện thoại một chút.

 

Đôi mắt sắp nhắm nghiền của cô bỗng tỉnh táo hẳn khi thấy một loạt bài đăng khoe tình cảm ngày Thất tịch vòng bạn bè.

 

Thất tịch?

 

Cô chợt nhớ tối nay mua hoa phố quả thực đông hơn hẳn, hóa là ngày Thất tịch.

 

Công việc bận rộn quá, chỉ kiếm tiền nên chẳng nhớ nổi ngày Thất tịch là ngày nào.

 

Vậy là cô tặng Hà Minh Sâm một bông hồng đỏ, liệu ?

 

Chắc là nhỉ? Cô mua cũng là để giúp cô bé thôi mà, cũng thấy đấy.

 

Diệp Doanh mệt quá , cô từ từ nhắm mắt .

 

Ở một nơi khác.

 

Hà Minh Sâm theo chỉ dẫn mạng mua nước Sprite về để cắm hoa, hoa sẽ tươi lâu hơn một chút. Từ lúc về đến lúc xuống, tư thế của từng đổi, đôi mắt sâu thẳm sáng rực cứ chằm chằm bông hoa hồng đó, đến mức mòn cả mắt.

 

Chương 262 Nữ phụ giàu nhờ thực lực (7)

 

Ngày hôm .

 

Diệp Doanh vẫn dậy lúc bốn giờ sáng để cùng Hà Minh Sâm chợ lấy hàng.

 

Thấy cô lấy nhiều hàng hơn mấy ngày , Hà Minh Sâm hỏi: “Lấy thế nhiều quá em?”

 

Hải sản nếu bán hết thì sang ngày hôm chắc chắn bán nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-592.html.]

“Không , cùng lắm thì em sớm một chút, về muộn một chút.” Diệp Doanh tràn đầy tự tin, “Dạo đang kỳ nghỉ lễ, gần đây hình như còn triển lãm xe nữa, lượng qua khá đông, thể kiếm thêm chút đỉnh.”

 

Hà Minh Sâm chỉ thấy cô vốn vất vả , nếu thể bán xong sớm về nhà nghỉ ngơi thì hơn.

 

Diệp Doanh chẳng nghĩ đến vấn đề đó, cô vẫn đang lên kế hoạch: “Đơn hàng online cũng ngày càng nhiều, nếu cứ tăng lên mãi thì quá, vất vả mấy cũng đáng!”

 

Nghe , Hà Minh Sâm nghiêng đầu cô: “Em thiếu tiền lắm ?”

 

Lời dứt, Diệp Doanh liền gật đầu: “Đương nhiên là em thiếu tiền .”

 

Hà Minh Sâm định gì đó nhưng cô tiếp: “Em thiếu nhiều nhiều tiền. Chỉ khi thật nhiều tiền, em mới thể khiến cha sống hơn, khiến bản sống hơn.”

 

Những lời của cô chặn lời định của Hà Minh Sâm. Xem điều thể giúp cô cũng chẳng bao nhiêu.

 

Lúc hai kéo xe về, Diệp Doanh với : “Mấy ngày nay em cách lấy hàng , nhưng vẫn phiền với họ một tiếng. Như cần lặn lội cùng em đây nữa, dù ban ngày còn nghỉ ngơi.”

 

Hà Minh Sâm trời sáng cùng cô lấy hàng, tối đến giúp cô dọn quầy.

 

Diệp Doanh thực sự thấy ngại.

 

Người nghĩa vụ giúp , phần lớn thời gian cô nên học cách tự cáng đáng, dù quá trình đó khó khăn hơn.

 

“Không , mấy ngày tới nghỉ bốn ngày.” Hà Minh Sâm tự tìm cho một lý do hảo, “Dù cũng chẳng yên , theo em học hỏi chút, việc đó nữa thì cũng cái nghề để bày cái quầy nhỏ.”

 

Lời của khiến Diệp Doanh chẳng phản bác thế nào nữa.

 

Thấy cô gì, Hà Minh Sâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Lần đưa Diệp Doanh về đến nhà, đến một ngụm nước cũng uống, lấy cớ trung tâm thương mại còn việc luôn.

 

Chỉ sợ cô thêm mấy câu khách sáo.

 

Diệp Doanh thì tâm trí mà nghĩ nhiều. Hôm nay lấy nhiều hàng hơn đồng nghĩa với việc sẽ bận rộn hơn, nhiều việc cần xử lý hơn. Vừa về đến nhà là cô bắt đầu bận túi bụi.

 

Luộc hải sản, ngâm nước đá, chuẩn nguyên liệu, rửa ráy dọn dẹp...

 

Gần trưa, Hà Minh Sâm đến.

 

Anh mang theo một phần cơm hộp đưa cho Diệp Doanh, nghỉ sofa. Hai chẳng ai với ai câu nào, bởi lẽ thời gian nghỉ trưa đối với họ đều vô cùng quý giá.

 

Hôm nay dường như là một điềm báo lành. Diệp Doanh còn dọn hàng, vị khách hôm qua vòng bạn bè bắt đầu đặt mua một cân. Cô nhanh ch.óng cân hàng xong liền liên lạc với shipper hôm qua, bảo đến đầu hẻm lấy đồ giao.

 

Lúc Hà Minh Sâm giúp Diệp Doanh kéo xe ngoài, đôi mày cô rạng rỡ: “Em bảo mà, ăn bắt đầu hồng phát . Đợi em vững chân kiếm tiền, cũng thể mở một cái quầy !”

 

“Được, cứ theo em học kỹ thuật .” Hà Minh Sâm một cách nghiêm túc, “Dù cũng là một cái nghề mà.”

 

Thấy , Diệp Doanh cũng chẳng lời là thật giả, nhưng cô bật .

 

Có tiền kiếm đương nhiên là vui , cô thực sự quá khao khát kiếm tiền.

 

Hôm nay cô vẫn là đến quầy sớm nhất, tiếp tục công việc khử trùng dọn dẹp. Đơn hàng hôm nay còn bùng nổ hơn cả hôm qua, đăng vòng bạn bè xong một vị khách khác đặt hàng.

 

Người với vị khách sáng nay còn quen nữa, hai trò chuyện ngay bài đăng của cô, đó vị khách cũng đặt mua một cân.

 

Lúc nhận một đơn hàng online, đợi shipper đến là thể tiện đường giao luôn một thể.

 

Cua lông hôm nay vẻ cũng khá dễ bán. Trên mạng bán một con , đó vị khách quen tên là “Người yêu hải sản” đặt luôn một lúc ba con.

Loading...