Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 593
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Doanh bắt đầu đóng gói hải sản, hấp cua.
Vừa bận rộn xong mấy đơn , một nam một nữ đang về phía , ngừng quanh quất.
Người đàn ông: "Em chắc chắn là ở đây ? Chỗ buổi tối mới mở cửa chứ?"
Cô gái tóc ngắn: "Trên chẳng là đang mở cửa ?"
Người đàn ông: "Tìm xem nào."
......
Người đàn ông dứt lời, cô gái tóc ngắn thấy Diệp Doanh, vẻ mặt vui mừng giơ tay chỉ về phía cô: "Ở đằng , đang mở cửa kìa!"
Hai nhanh ch.óng tới, Diệp Doanh cũng nhiệt tình: "Hai vị ăn chút hải sản sốt thái nhé? Vừa mới xong ạ."
Cô gái tóc ngắn : "Chúng đặc biệt qua đây mua đấy, chính là ăn hải sản sốt thái."
Cô cảm thấy thứ đồ chỉ cần sạch sẽ một chút là sẽ đau bụng ngay, nên vẫn cần thận trọng một chút thì hơn, ai đồ giao tận nơi trong môi trường thế nào? Tự thấy mới yên tâm.
"Ăn thử ạ." Diệp Doanh gắp một ít hải sản bán chạy cho hai nếm thử.
Người đàn ông ăn, cô gái tóc ngắn nếm quan sát môi trường xung quanh.
Trong tủ lạnh sạch sạch sẽ sẽ, đĩa đựng hải sản cũng một chút vết dầu mỡ nào tràn ngoài, xếp đặt ngay ngắn chỉnh tề, trong gian hàng đồ đạc bày biện đấy, Diệp Doanh buộc tóc đuôi ngựa cao, luôn đeo khẩu trang, da dẻ trắng trẻo, tuy ăn diện nhưng qua là kỹ tính.
Khiến ấn tượng .
Cô gái tóc ngắn ăn vài miếng, ngừng gật đầu, đó đón lấy chiếc hộp Diệp Doanh đưa qua, cô thấy cua sống bên cạnh: "Có bán cả cua lông nữa ?"
"18 tệ một con, đều là cua cái." Diệp Doanh nhanh ch.óng bê chậu lên, cho cô xem cua lông trong túi lưới.
Đều còn sống cả.
" lấy 10 con thể rẻ hơn chút ?" Cô gái tóc ngắn đột nhiên hỏi.
"Nhiều ?" Diệp Doanh nghĩ ngợi, "Vậy thì 15 tệ một con nhé? Được ạ? Chúng cũng là kinh doanh nhỏ, lời lãi bao nhiêu."
Cô gái tóc ngắn: "Được! Lát nữa chúng ăn cơm ở nhà bạn, tầm năm rưỡi, cô thể giao qua đó ?"
Diệp Doanh lập tức đáp: "Đến lúc đó sẽ bảo giao hàng đưa qua."
Cô gái tóc ngắn chọn một ít hải sản sốt thái, cô chọn cho nửa cân, bảo Diệp Doanh rưới nước sốt luôn bây giờ, còn một phần một cân thì lát nữa giao qua cùng với cua lông.
Cô để điện thoại và địa chỉ, đàn ông thanh toán tiền, đó hai xách nửa cân hải sản sốt thái rời .
Tổng cộng giao dịch hơn hai trăm tệ, Diệp Doanh vui mừng khôn xiết, đây là đơn hàng lớn nhất kể từ khi cô bày hàng đến nay, cô kìm chụp ảnh , gửi cho Hà Minh Sâm.
Cái cảm giác tìm chia sẻ niềm vui ngay lập tức bùng nổ.
Hôm nay thật sự là một ngày may mắn!
Sau khi Diệp Doanh gửi cũng để ý nữa, cô đoán Hà Minh Sâm đang , cũng thời gian để ý tới cô.
Anh giống kiểu sẽ lén chơi điện thoại khi đang việc.
Không ngờ, cô gửi lâu, bên trả lời tin nhắn: 【Nhiều thế ? Giỏi quá !】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-593.html.]
Lời khen của chút cứng nhắc, nhưng Diệp Doanh cảm thấy mãn nguyện , cô gửi ảnh chụp màn hình nhận tiền qua, còn kể cho bán mấy đơn !
Bây giờ mới ba rưỡi chiều thôi.
Hà Minh Sâm: 【Xem em chuẩn nhiều thêm là đúng .】
Sau khi gửi tin nhắn , Hà Minh Sâm thể tưởng tượng vẻ mặt tươi rạng rỡ của Diệp Doanh, cô nhất định là đang vui.
Nghĩ , cũng thấy vui lây.
Diệp Doanh: 【Không nữa nhé, mạng thêm một đơn nữa !!! Lát nữa tan qua đây ? mời ăn mì hầm!】
Hà Minh Sâm: 【Được.】
......
Mọi khi buổi chiều, Diệp Doanh đều cảm thấy khá khó khăn, vì mấy khách, mong trời mau tối để quảng trường khách qua thì mới bán đồ ăn.
Hôm nay Diệp Doanh bận, liên tục đơn hàng trực tuyến ngắt quãng, lúc bốn giờ, vòng bạn bè nhận một đơn, tiếp đó là đơn trực tuyến, đến hơn bốn giờ một chút, hấp 10 c.o.n c.ua , chia hai mẻ để hấp, chờ giao hàng đến lấy.
Thời gian cứ thế trôi qua lúc nào .
Đợi đến khi Hà Minh Sâm tan tới, thấy hải sản sốt thái trong tủ lạnh còn ít hơn hôm qua, mà lượng chuẩn hôm nay nhiều hơn, chứng tỏ bán chạy.
Diệp Doanh mặt mày rạng rỡ, thấy đến liền nhanh ch.óng chạy tới gian hàng cách đó xa, hào phóng gọi hai bát mì hầm thịt bò, còn dặn thêm mỗi bát một quả trứng.
Như thì nước dùng sẽ thơm mùi trứng đậm đà hơn.
Cô thấy Hà Minh Sâm xách một chiếc túi giấy, tò mò vài cái, nhưng mở miệng hỏi, ngược là chủ động đưa chiếc túi cho cô.
"Cái gì ?" Cô hỏi.
"Bánh ngọt, phúc lợi nhỏ của trung tâm thương mại tặng." Hà Minh Sâm giỏi dối, lúc lời , ánh mắt dời chỗ khác, vẻ mặt lúng túng.
Thấy , Diệp Doanh đoán ngay, cô mỉm nhận lấy mở xem, bên trong là một chiếc bánh kem khoai môn nhỏ xinh xắn, còn một hộp bánh tuyết đại phúc (mochi).
"Đồ nhà đắt lắm, phúc lợi trung tâm thương mại các thế ?" Mắt Diệp Doanh cong cong, mỉm .
Hà Minh Sâm cảm giác dường như cô phát hiện, chỉ đành cứng đầu: "Cũng tàm tạm, dù cũng thích ăn đồ ngọt kiểu ."
"Cảm ơn nhé." Diệp Doanh truy hỏi đến cùng, cô xách bánh ngọt, gian hàng : "Một cái bánh tuyết nhà họ tận mười hai tệ, là thì mua , mặc dù cũng từng ăn bánh tuyết bao giờ."
Câu cô chẳng sai chút nào, trong lời còn mang theo chút vui vẻ nho nhỏ.
"Ngon thì mua là ." Hà Minh Sâm dứt lời, Diệp Doanh đúng lúc , liền đổi giọng, "Năm nào chúng cũng một chiếc thẻ phúc lợi, năm nay cũng sắp phát , thể chọn mua trong trung tâm thương mại, đổi hết cho em thành cái ."
Anh xong còn bổ sung: " dùng đến."
Diệp Doanh: "Thế thì ngại quá."
"Em đừng ngại là ." Hà Minh Sâm xong kiểu đàn ông thẳng tính, thấy chủ hàng mì hầm xong , liền tới bưng.
Anh lấy điện thoại định tính tiền, ông chủ : "Người nhà trả ."
Ba chữ " nhà " khiến chân mày Hà Minh Sâm giãn , nhưng giả vờ bình tĩnh.
Anh bưng mì hầm , Diệp Doanh rót một ly thảo mộc mang tới, là cô đặc biệt nấu hôm nay, còn về chiếc cốc mới đựng , cô mỉm : "Anh đoán xem chiếc cốc từ ?"