Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 597

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lên tàu cao tốc, hai cạnh , Diệp Doanh mang theo hai chai thảo mộc đựng trong bình, đưa một chai cho Hà Minh Sâm, vẫn còn ấm.

 

Anh đón lấy, nắm trong lòng bàn tay, đầu óc chút trì trệ.

 

Chủ đề nghĩ cả đêm qua, giờ nhất thời chẳng nhớ cái nào.

 

Diệp Doanh thì bên cửa sổ, cô đang phong cảnh ngoài cửa sổ.

 

Tàu cao tốc chạy êm ru, tốc độ nhanh.

 

Hà Minh Sâm góc nghiêng trắng trẻo tì vết của Diệp Doanh, vẫn đang nghĩ đợi cô đầu thì hai nên chuyện gì, kết quả đợi mãi, đợi mãi, đầu cô tựa cửa sổ xe, ngủ mất .

 

Cô ngủ yên tĩnh, hai tay còn ôm c.h.ặ.t lấy chiếc túi của , vì nãy máy ATM, cô rút một ít tiền mặt.

 

Hà Minh Sâm ngắm gương mặt khi ngủ của cô rời mắt, khi hai tình cờ gặp , thực lâu thấy cô , dáng vẻ so với trong ký ức của cũng khác biệt là mấy.

 

Diệp Doanh lúc nào cũng dáng thanh mảnh, da trắng, thích buộc tóc đuôi ngựa, .

 

Nhìn thấy cô , thế giới của dường như bỗng nhiên một tia nắng chiếu , trở nên vô cùng rạng rỡ, vì thế luôn tự chủ , khống chế nổi bản gần gũi cô.

 

Diệp Doanh đột nhiên động đậy, thở Hà Minh Sâm dồn dập, theo bản năng dời tầm mắt chỗ khác.

 

Lát , vai trĩu xuống, ngay khoảnh khắc , sống lưng căng cứng, lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi mỏng, trong mũi còn như như ngửi thấy một mùi hương thanh khiết.

 

Khiến tâm thần xao động.

 

Đầu Diệp Doanh cứ thế tựa lên vai Hà Minh Sâm, thời gian qua cô mệt quá nên ngủ cực kỳ sâu.

 

Cô ngủ bao lâu thì giữ nguyên tư thế bấy lâu.

 

Việc vốn dĩ đối với Hà Minh Sâm mà chẳng là gì cả, những buổi huấn luyện trong quân đội còn khắc nghiệt hơn thế nhiều, nhưng đây là đầu tiên cảm thấy thời gian thật khó trôi.

 

Đầu óc rối bời, nhịp thở đều, lúc thì mong thời gian trôi nhanh chút, lúc mong trôi chậm , nghĩ thầm lúc cô tỉnh dậy giả vờ như chuyện gì thế nào, nếu cô thấy ngại thì đối phó .

 

Giữa chừng Diệp Doanh hề tỉnh , trong lúc đó đầu cô liên tục trượt xuống, mắt thấy sắp rơi khỏi vai, Hà Minh Sâm đưa tay đỡ lấy.

 

Làn da thô ráp của chạm làn da mịn màng mềm mại của cô, lập tức giống như điện giật, cả đờ một giây, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch.

 

Hà Minh Sâm bao giờ lúc nào chân tay luống cuống như , căng thẳng đến mức toát mồ hôi hột.

 

Diệp Doanh tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng bởi tiếng loa phát thanh, cô ngẩng đầu lên, đầu sang phía bên ngủ tiếp một lát, đến khi tỉnh hẳn thì đối với chuyện nãy ấn tượng gì.

 

Cô nheo mắt, gọi Hà Minh Sâm.

 

"Ừm." Anh đáp.

 

Diệp Doanh kéo dài giọng, thanh âm mềm mại: "Đến nơi ?"

 

"Sắp , chúng thể xuống xe muộn một chút."

 

"Ồ." Cô dụi dụi mắt, đúng lúc để tỉnh táo một chút.

 

Hà Minh Sâm dùng ánh mắt liếc cô, thấy cô hề phản ứng gì, trong lòng thở phào nhẹ nhõm nhưng phần nhiều là sự hụt hẫng.

 

Xuống tàu, Hà Minh Sâm giúp Diệp Doanh xách túi, hai bắt cùng một chuyến xe để về huyện lỵ.

 

Đến huyện , khi xuống xe, hai sẽ bắt các chuyến xe khác để về nhà .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-597.html.]

Diệp Doanh đưa một túi quà cho Hà Minh Sâm: "Cái cho ."

 

" lấy ." Hà Minh Sâm bản năng từ chối.

 

Diệp Doanh: "Cầm lấy , đồ cho lớn mà, mua dư một phần nên đưa cho , lát nữa còn bộ một đoạn đường, một xách nặng lắm."

 

Thực là cô đặc biệt mua thêm một phần dành riêng cho .

 

Hà Minh Sâm còn kịp nhận lấy, Diệp Doanh thấy xe tới, cô vội vàng ấn túi quà tay Hà Minh Sâm: "Xe tới , về đây."

 

Diệp Doanh nhanh ch.óng lên xe, bỏ một tệ thùng tiền, đó bên cửa sổ, vẫy tay với : "Tạm biệt——"

 

"Tạm biệt."

 

Đợi xe xa, Hà Minh Sâm mới túi quà trong tay, bên trong là một gói ngũ cốc và một gói cà phê, còn một túi sữa bột cho già.

 

đồ chuẩn cho lớn.

 

Mười phút , Diệp Doanh xuống xe, men theo con đường nhỏ bộ về nhà.

 

Vẫn là dáng vẻ trong ký ức.

 

Dọc đường thỉnh thoảng còn gặp vài dân đang cày cấy, thấy về còn tò mò vài cái, thấy là Diệp Doanh thì xì xào bàn tán.

 

Phải là cái cô Diệp Doanh xinh thật, chẳng giống ai nữa.

 

Người trong thôn còn đồn đại, căn bản chẳng con của bố Diệp.

 

Bởi vì bố Diệp đen gầy, nhà nghèo, mãi chẳng cưới nổi vợ, kết quả giới thiệu cho quen Diệp, đám cưới còn tổ chức mà Diệp cứ thế về đây .

 

Sau đó sinh Diệp Doanh, đứa nhỏ từ bé xinh , chẳng giống bố Diệp chút nào, sinh Diệp Kiệt cũng cao ráo trai, điểm duy nhất gọi là giống chính là tính tình nội tâm trầm mặc y hệt bố Diệp.

 

Nhà họ Diệp là một trong vài hộ nghèo nhất thôn , bà nội Diệp thiên vị nhà bác cả Diệp, chẳng chia cho bố Diệp cái gì cả, Diệp gả qua đây còn trả nợ, hai vợ chồng đây ở trong nhà tranh vách đất, khổ cực vô cùng.

 

Mẹ Diệp hồi trẻ trông cũng , nếu m.a.n.g t.h.a.i giống của khác thì gả cho bố Diệp?

 

Người trong thôn thấy Diệp Doanh tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ trở về, khó tránh khỏi suy đoán:

 

"Chẳng ở bên ngoài kiếm tiền kiểu gì, đấy, là kiếm tiền từ đàn ông cũng nên."

 

"Chứ còn gì nữa, mang cái bộ mặt đó, lúc trẻ thì ăn bát cơm , vài năm nữa là khổ ngay thôi."

 

"Nhà nghèo thế, theo lý thì nên nhân lúc còn chút nhan sắc mà mau ch.óng tìm đại một mà gả , còn thể gả chỗ một chút."

 

" đấy, ngoài lộ mặt gì? Sau ai thèm lấy?"

 

.......

 

Diệp Doanh hề những lời tiếng của trong thôn, cô thẳng tới một căn nhà hai tầng vẫn xây xong, tầng lầu vẫn còn lộ gạch đỏ, cửa sổ cũng lắp, chỉ căng vài tấm bạt quảng cáo nhặt để che chắn.

 

căn nhà , khỏi thấy xót xa.

 

Hồi nhỏ nhà nghèo chỉ thể ở nhà tranh, căn nhà là bố cô tích cóp từng chút tiền một để xây lên, vì nhà tiền nên xây mất bao nhiêu năm .

 

Vẫn xây xong.

 

Bố Diệp Diệp đều kết hôn sinh con muộn, bao nhiêu năm nay luôn khổ cực, thật thà, chỉ ruộng thuê kiếm tiền, dù vất vả nỗ lực nhưng như cũng chẳng kiếm bao nhiêu tiền.

 

 

Loading...