Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 599
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện nay cuộc sống của khá hơn một chút , cũng sẽ vì một ngụm cà phê mà chạy sang nhà họ nữa, nhưng trong mắt bác dâu cả Diệp, bố Diệp vẫn nghèo như cũ, từng ăn món gì ngon.
Mẹ Diệp hai gói cà phê , vẻ mặt chút khó xử nhưng vẫn đưa tay nhận: "Thay cảm ơn Thu Hà nhé."
"Trên đó tiếng Anh đấy, đều là hàng nước ngoài, lắm." Bác dâu cả Diệp vẻ vô cùng ưu việt, thấy Diệp nhận lấy thì càng tươi hơn.
"Mẹ, đưa con xem là của nước nào ạ?" Diệp Doanh cầm lấy hai gói cà phê từ tay Diệp, cô sờ nắn một chút, "Ơ, bác dâu cả, mấy gói vón cục hết ạ?"
Lần nào bác dâu cả mang đồ sang, chảy thì cũng là vón cục hết hạn, rõ ràng là coi thường nhà họ, coi họ là những kẻ nghèo hèn.
Thậm chí còn cảm thấy cho họ những thứ là họ mang ơn đội nghĩa lắm .
"Làm gì ? mới xem xong, vẫn hết hạn ." Bác dâu cả ngờ Diệp Doanh thẳng thừng như mặt , thấy trong thôn ngang qua, vội vàng , "Bố cháu thích uống mà, pha là thơm ngay."
Nghèo thế thì thế nào là cà phê nhập khẩu ?
Nếu bà cho thì bố Diệp chắc cả đời cũng cà phê mùi vị thế nào nhỉ?
Diệp Doanh kỹ một chút: "Cái còn nửa tháng nữa là hết hạn , vón cục thế thì pha nữa , bác dâu cả, trong nhà bác còn thừa gói nào thì cũng mau vứt thôi, pha ạ."
"Làm gì chuyện đó? Cháu nhầm !" Bác dâu cả thấy bà nhì Lý tới, bà là mồm mép nhất, thể để bà .
"Thật mà, pha nữa ." Diệp Doanh kỹ thêm một nữa, "Ơ, loại cà phê hình như công ty chúng cháu cũng phát cho một túi to đùng."
Bác dâu cả lập tức : "Làm thể? Đây đều là gửi từ nước ngoài về, trong nước gì ."
"Bác dâu cả, bây giờ trong thành phố là siêu thị nước ngoài thôi, mua là hết, thì mạng cũng bán, tiện lắm ạ." Diệp Doanh nhà, lấy túi cà phê mang về , cô xé bao bì so sánh, "Bác xem, y hệt ạ?"
Bà nhì Lý cũng tới: "Diệp Doanh về ? Mua gì cho đấy?"
Ai chẳng nhà họ Diệp nghèo nhất, mua gì cho bố chứ? Cả một túi cà phê to thế , còn tiếng Anh, chắc là Diệp Thu Hà gửi từ nước ngoài về nhỉ?
"Mua cà phê ạ, phúc lợi công ty phát." Diệp Doanh thấy bà tới, bốc lấy bảy tám gói cà phê đưa qua, "Nghe cà phê thơm lắm, bà mang về mà uống ạ."
Thấy đồ mang về, bà nhì Lý lập tức đổi sắc mặt, híp mắt: "Nhiều thế ? Công ty gì mà phát cả cà phê nhập khẩu thế ?"
Bà thấy là đồ nhập khẩu sáng mắt lên.
Trước đây chỉ sang nhà bác cả Diệp mới uống vài ngụm, Diệp Doanh một lúc cho nhiều thế .
"Chỉ là công ty bình thường thôi ạ, bây giờ siêu thị trong thành phố đều bán loại cà phê nhập khẩu , rẻ lắm ạ, mấy chục tệ một túi, tính một gói đến một tệ." Diệp Doanh mở gói ngũ cốc, còn lấy thêm một ít bánh quy, "Mấy thứ biếu bà cả ạ, mang về nếm thử cho ."
"Ôi chao ôi chao." Bà nhì Lý ngại quá cơ.
Diệp Doanh đưa cho bác dâu cả một phần, đồng thời : "Cà phê chị cả gửi về chắc chắn uống nữa ạ, vón cục hết , chắc là bác để quên lâu quá, bác uống loại , cháu xem ngày , mới sản xuất xong đấy ạ."
Sắc mặt bác dâu cả Diệp lúc xanh lúc trắng trông cực kỳ đặc sắc, mà bà nhì Lý là hạng tinh ranh, đôi mắt đục ngầu nheo , hai gói cà phê nhăn nhúm vẻ vón cục tay bác dâu cả, so với mấy gói mới tinh tay thì đúng là một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-599.html.]
Đây đến nhà ông hai Diệp tìm cảm giác tồn tại .
là——
Bà nhì Lý nhận lợi lộc của Diệp Doanh, đương nhiên vài câu , bà : "Cà phê Thu Hà gửi về bà tiếc nỡ uống ? Để đến mức vón cục hết hạn kìa."
Nghe Diệp Doanh , bây giờ siêu thị trong thành phố đầy rẫy , một tệ một gói thôi, bác dâu cả Diệp mà cũng mặt dày mang hai gói sang nhà ông hai Diệp, chẳng là quá đáng quá ?
Hai gói cà phê nhăn nhúm đến cả Diệp Doanh còn chẳng bằng.
"Chưa hết hạn, chỉ là để quên thôi." Sắc mặt bác dâu cả chút khó coi, gượng gạo biện minh, "Đồ nước ngoài với đồ trong nước chắc chắn là giống ."
"Chẳng giống hệt ?" Bà nhì Lý mang cà phê Diệp Doanh cho so sánh với của bác dâu cả, tay bà còn nắn nắn, "Vón cục hết thế mà bà sờ ?"
"Vón cục chỗ nào?" Bác dâu cả cố chấp phủ nhận.
"Vón thành thế còn gì?" Bà nhì Lý nắn thêm hai cái, bà còn vẫy tay gọi một bà lão tám chuyện khác trong thôn , bảo đối phương sờ thử xem vón cục .
Bà nhì Lý còn lẩm bẩm: "Cà phê Thu Hà gửi về bảo bà tiếc nỡ uống mà, để vón cục hết hạn còn tin, uống đau bụng thì thế nào?"
Bà xong tiếp: "Mấy cái cà phê là Diệp Doanh mua về đấy, bảo là phúc lợi công ty, bây giờ đất nước phát triển thật, siêu thị trong thành phố cả cà phê nhập khẩu ."
Diệp Doanh cũng đưa một phần cho bà lão .
Đối phương vui mừng, liên tục cảm ơn, luôn miệng khen Diệp cần vất vả nữa, thể hưởng phúc .
Trên gương mặt Diệp hiếm khi lộ nụ an lòng.
Sắc mặt bác dâu cả , khi bà rời , bà nhì Lý còn bồi thêm một nhát: "Thu Hà nhà bà gả từ bấy đến giờ về nào nhỉ? Cũng nên về thăm một chuyến ."
"Con gái vẫn cứ là gả gần thì hơn, chứ thì chẳng mấy khi gặp mặt."
.......
Ba , Diệp Doanh chẳng cần nghĩ cũng , trong ngày hôm nay trong thôn sẽ truyền tin đồn, ít nhất thì cũng là nhà họ nhận bao nhiêu bao nhiêu lợi lộc từ nhà bác cả Diệp.
Lại mang sang cho nhà họ cái gì cái gì.
Thứ đó nhà họ mua nổi.
Mẹ Diệp đống cà phê và bánh quy vơi một ít, tuy chút xót của nhưng phần nhiều là vui mừng, bà cất đồ đạc , hai gói cà phê vón cục bàn, thở dài tiếng: "Tháng bác dâu cả mang sang một miếng cá, bốc mùi hết cả ."
"Bố ăn ?" Diệp Doanh lo lắng hỏi.
"Ăn thế nào ? Ăn đau bụng tốn tiền tiêm t.h.u.ố.c uống t.h.u.ố.c, lén đem đổ ." Mẹ Diệp dường như quá quen với những chuyện như , bà chú trọng sức khỏe, thà rằng bữa nào cũng ăn dưa muối chứ bao giờ ăn đồ hỏng, chủ yếu là sợ tốn tiền tiêm t.h.u.ố.c uống t.h.u.ố.c.