Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 600

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:21:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ví dụ như bác dâu cả Diệp sẽ cho bánh trung tú hết hạn, trứng muối thối, bánh quy chảy nước......

 

Diệp Doanh bĩu môi: "Cho bố xong là bà rêu rao khắp thôn ngay."

 

Lợi lộc thì chẳng mấy mà cứ như thể nhà họ cứu tế nhiều lắm, mang ơn đội nghĩa bằng.

 

"Đừng quản những chuyện đó." Mẹ Diệp xưa nay tính toán, bà đống cà phê ngũ cốc mỉm Diệp Doanh.

 

Mặc dù bà nhưng Diệp Doanh Diệp cảm thấy khổ tận cam lai, cho rằng hôm nay cô đặc biệt bà mát mặt, họ bao giờ cần dựa sự bố thí những thứ đồ hết hạn của khác nữa.

 

"Mẹ, bây giờ con đang nỗ lực việc, tiền kiếm sẽ ngày càng nhiều hơn, cuộc sống của nhà sẽ ngày càng hơn." Diệp Doanh lấy tiền mặt trong túi , cô để một ít tiền phòng , lấy năm nghìn tệ đưa cho Diệp.

 

Mẹ Diệp thấy sấp tiền dày như , lập tức hoảng hốt né tránh: "Con đưa nhiều tiền thế gì? Con cứ tự giữ lấy, con kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì."

 

Bà và bố Diệp chỉ dựa ruộng, bình thường lương thực trồng thì nhà ăn, núi trồng ít nông sản đợi khi giá mới kiếm chút tiền, khi gặp năm mất mùa vất vả cả năm mà chẳng đồng nào.

 

Năm nghìn tệ đối với họ thể là thu nhập của cả một năm .

 

"Mẹ cứ cầm lấy ạ." Diệp Doanh ấn tiền tay bà, "Để con nhỡ tiêu pha linh tinh hết, nếu thiếu tiền con tìm lấy."

 

như Diệp mới chịu nhận: "Vậy sẽ giữ hộ con, khi nào con cần thì tìm lấy."

 

"Vâng ạ." Diệp Doanh gật đầu.

 

Mẹ Diệp mang tiền trong nhà, cất giấu cẩn thận xong mới tiếp tục gà, bà Diệp Doanh với vẻ đầy tự hào: "Con thực sự lớn , đều để dành nhiều tiền thế , giỏi quá."

 

Diệp Doanh khen cũng vui nhưng cô còn nhiều việc , cô cần kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền.

 

Một lát bố Diệp về.

 

Ông mặc đôi ủng dính đầy bùn đất, đầu đội một chiếc nón lá, ông quẩy đôi quang gánh, những năm tháng lao động vất vả khiến lưng ông còng xuống, cả trông già hơn so với tuổi thật vài tuổi.

 

"Về lúc nào thế?" Bố Diệp thấy Diệp Doanh, gương mặt thật thà nở một nụ .

 

"Vừa mới về ạ." Mẹ Diệp đáp lời, giọng điệu đầy tự hào : "Bây giờ nó kiếm tiền , còn đưa cho năm nghìn tệ để dành, công ty còn phát bao nhiêu ngũ cốc với cà phê, cả bánh quy hạt dẻ cho nó mang về nữa."

 

Vẻ mặt bố Diệp biến đổi một chút, tiếp đó lộ một nụ đôn hậu, con cái tiền đồ chính là niềm an ủi duy nhất trong cuộc đời nghèo khó của họ.

 

Tiếp theo Diệp Doanh phàn nàn chuyện bác dâu cả đem cà phê vón cục sang cho nhà , cô chính là cố ý đưa cà phê cho bà nhì Lý hai họ đấy, còn đưa nhiều một chút.

 

Mấy thứ đó đáng bao nhiêu tiền chứ? Chính là để vỗ mặt bác dâu cả Diệp, ai tặng đồ cho là đồ biến chất hết hạn ? Chẳng là sỉ nhục ?

 

Bố Diệp thì chút lo lắng: "Làm ? Tiểu Kiệt vẫn đang học việc ở chỗ Diệp Lan, dù cũng là giúp đỡ nhà ."

 

Con gái thứ hai của bác dâu cả là Diệp Lan gả cho một đàn ông mở quán ăn nhỏ ở trấn, Diệp Kiệt khi nghiệp cấp hai vì tuổi còn quá nhỏ cũng chẳng việc gì, vốn dĩ học sửa xe nhưng một năm cửa hàng đóng cửa, chẳng việc, cứ tìm chỗ chỗ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-600.html.]

Sau đó Diệp Lan chủ động để Diệp Kiệt đến nhà chị học việc, coi như học một cái nghề, thể tự mở cửa hàng.

 

Năm ngoái qua đó , ở đó một năm .

 

Mẹ Diệp cũng thoáng chút lo lắng.

 

"Em trai cũng học lâu như , ngày mai con lên trấn, đúng lúc thể thăm nó, nếu thực sự học thành nghề thì con tìm việc ở thành phố cho nó, ở gần con hơn một chút, hai chị em cũng chăm sóc ." Diệp Doanh như .

 

Nghe bố Diệp Diệp cũng thấy .

 

Mẹ Diệp gà, xào thêm hai món rau, cả nhà ba quây quần ăn cơm.

 

"Ăn nhiều ." Mẹ Diệp gắp chiếc cánh gà Diệp Doanh thích ăn nhất bát cho cô, hai ông bà hiếm khi lộ nụ , cả nhà sum họp vui vẻ.

 

Diệp Doanh : "Em trai chắc cũng lâu về, đợi ngày mai con xem nó nghỉ , cũng về nhà cả nhà cùng ăn bữa cơm."

 

"Được, ngày mai thịt thêm con gà nữa." Mẹ Diệp .

 

Cả nhà ăn cơm xong bác dâu cả Diệp tới.

 

Diệp Doanh thấy bà chẳng chuyện gì , nhưng bác dâu cả dường như quên sạch chuyện nãy, với Diệp Doanh: "Diệp Doanh , vẫn yêu đương gì chứ?"

 

Nghe Diệp Doanh càng thấy chẳng chuyện gì .

 

Cô còn trả lời bác dâu cả tiếp: "Cháu cũng đến tuổi lấy chồng , bác dâu cả ở đây một đối tượng cực kỳ , hai chị cháu đều gả , đầu tiên bác nghĩ đến chính là cháu đấy!"

 

Diệp Doanh căn bản chẳng , bác dâu cả kéo tay Diệp: "Chàng trai đó chắc cũng trạc tuổi Diệp Doanh, chỉ là trong nhà chỉ còn một ông nội thôi, nhưng mà là lính giải ngũ về đấy, nên cũng xây nhà hai tầng ở nhà , hiện giờ cũng đang thuê ở thành phố, một tháng cũng mấy nghìn tệ, cực kỳ định."

 

"Người cao ráo, vả ông nội thỉnh thoảng còn bán rau trấn, trong nhà chẳng gánh nặng gì."

 

......

 

Trong mắt những bậc cha truyền thống, con gái vẫn là lấy chồng sinh con, nên bắt đầu lưu tâm , vì thế bố Diệp Diệp chăm chú, nhà họ cũng chẳng gia đình giàu gì, đối phương nhà cửa sẵn, công việc định, chừng cũng .

 

Diệp Doanh trực tiếp từ chối: "Hiện giờ cháu vẫn ý định yêu đương."

 

Vốn dĩ cô định yêu để chặn miệng đối phương nhưng nghĩ nghĩ thấy cũng chẳng ích gì, trong mắt họ chỉ cần đính hôn thì đều tính, còn bàn tán hỏng danh tiếng.

 

"Con gái quan trọng nhất là lấy chồng! Bác dâu cả hại cháu ?" Bác dâu cả xong sang Diệp, "Được cứ gặp mặt một cái chứ nhỉ? Gặp một cái xem thế nào."

 

Bà mối là một cái nghề, chỉ cần cô gái đồng ý gặp mặt, bất kể thành đều tiền giới thiệu.

 

Mẹ Diệp cũng thấy lý, chỉ là gặp mặt thôi mà, vẫn xem duyên .

 

Diệp Doanh: "Điều kiện phù hợp, cháu gặp."

 

"Cháu điều kiện thế nào?" Bác dâu cả thấy hy vọng.

Loading...