Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 604
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:32:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cứ mơ !” Điền Uy thấy một vạn tám, trực tiếp nhổ một ngụm nước bọt sang bên cạnh, định tiến lên đẩy Diệp Doanh ngoài.
Diệp Doanh Diệp Kiệt: “Tiểu Kiệt, gọi điện báo cảnh sát.”
Câu thành công khiến Điền Uy dừng bước.
Diệp Kiệt còn chút do dự, Diệp Doanh : “Sợ cái gì? Gọi ! Cứ em lừa gạt ép buộc việc, còn hạn chế tự do cá nhân.”
Diệp Lan biến sắc: “Em... em đừng bậy bạ!”
Cô cũng chỉ học sự đanh đá của bác gái Diệp, loạn ăn vạ thì , chứ đụng đến cảnh sát thật là chân bủn rủn ngay.
Diệp Kiệt Diệp Doanh, thật sự gọi điện.
Diệp Lan ngay cả cơ hội xuống nước cũng .
Cảnh sát nhanh ch.óng đến nơi.
Lúc đúng là lúc buổi sáng náo nhiệt, thấy cảnh sát đến, các cụ ông cụ bà chợ lập tức kéo đến xem náo nhiệt, từng vươn dài cổ .
Cảnh sát đến, Diệp Lan và Điền Uy đều ngoan ngoãn, cái bộ dạng hùng hổ nãy giờ chính cũng thấy chột .
Để một đứa trẻ mười tám tuổi, chỉ dọn dẹp vệ sinh, nấu cơm, rửa rau, xào rau, còn cái gì mà học việc, một tháng đưa ba trăm tệ.
Tuy nhiên, loại thuộc về vụ án dân sự, hai bên hòa giải.
Diệp Kiệt thấy chuyện rùm beng lên như , sợ Diệp Doanh liên lụy, mà Diệp Doanh hề nhường nhịn chút nào, mồm mép linh hoạt tranh luận với Điền Uy và Diệp Lan, cuối cùng ấn định mức bồi thường là ba nghìn năm trăm tệ.
Lấy ba nghìn năm , chuyện coi như xong.
Điền Uy nghiện rượu, tiệm cơm nhỏ nếu ăn thì cũng chỉ mỗi Diệp Kiệt việc, ba nghìn năm cũng lấy mất nửa cái mạng của đôi vợ chồng đó.
Sau khi rời khỏi tiệm cơm, Diệp Doanh đưa tiền cho Diệp Kiệt.
“Chị, em lấy .” Diệp Kiệt từ chối.
Diệp Doanh đứa em trai cao hơn cả cái đầu , từ tốn : “Đây là tiền em kiếm bằng chính sức lao động của , tại lấy? Chúng thể bắt nạt khác, nhưng cũng thể để khác bắt nạt, nếu tưởng chúng dễ xơi.”
Diệp Kiệt cầm lấy tiền đó: “Phía bố giải thích thế nào ạ? Lại ở trong thôn, bác gái vạn nhất tìm đến tận cửa——”
“Họ chuyện như , họ còn chẳng sợ mất mặt, chúng còn sợ gì chứ?” Diệp Doanh hiểu suy nghĩ của , đây lẽ là một loại bất lực khác của những đứa trẻ nhà nghèo, sợ bố mất mặt, gây thêm rắc rối.
Diệp Doanh : “Em tưởng tại chị bắt họ bồi thường tiền ? Họ đuối lý em ? Sau khi chuyện lan khắp thị trấn, mười dặm tám xã và trong thôn đều họ đuối lý, chuyện con , mặt mũi mất sạch đến tận Thái Bình Dương ! Họ tìm đến cửa chúng còn sợ ? Xem chị thu thập bọn họ thế nào!”
Nghe , sắc mặt Diệp Kiệt hơn nhiều, Diệp Doanh năng sắc sảo, chỉ thấy chị đổi nhiều.
“Chị nghỉ việc từ lâu , đây bày sạp khắp nơi, giờ thuê một sạp nhỏ ở chợ đêm, gặp qua quá nhiều , da mặt cũng dày lên .” Diệp Doanh xong liền bảo , “Chị em ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, em đến đây để vợ chồng họ bóc lột ? Em một ngày chị kiếm bao nhiêu tiền ?”
Diệp Kiệt vẻ mặt chút đắc ý của cô, phối hợp hỏi: “...... Bao nhiêu ạ?”
“Một nghìn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-604.html.]
Diệp Kiệt thật sự dọa cho sợ: “Chị, một ngày ạ?”
“ thế, một ngày chị kiếm một nghìn.” Diệp Doanh gần , “Chị còn bận xuể đây , em còn sợ việc ? Đến lúc đó em đến giúp chị một tay, chúng cùng gom chút tiền, nhất là khi ăn Tết thể trang trí xong ngôi nhà, nếu mùa đông lạnh lắm, đúng ?”
Những lời của cô khiến những lo lắng của Diệp Kiệt tan biến , lập tức : “Chị, em giúp chị! Việc gì em cũng ! Em lấy tiền !”
Chuyện lớn đến cũng quan trọng bằng việc sửa nhà.
Bố họ vất vả cả đời, mệt c.h.ế.t mệt sống mà nhà vẫn xây xong, Diệp Kiệt mơ cũng nhanh ch.óng trưởng thành, kiếm tiền về xây nhà.
Như thì bố thể cần vất vả như thế nữa.
Hai chị em thì thầm, ngừng trò chuyện.
Hà Minh Sâm ở cách đó xa thấy cảnh , yên tại chỗ nhúc nhích, bóng lưng đàn ông đó, chằm chằm, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Diệp Doanh và Diệp Kiệt còn về đến nhà, chuyện xảy thị trấn truyền về từ lâu .
Tin tức gọi là nhanh như chớp.
Đến cả bố Diệp Diệp cũng Diệp Doanh đến tiệm cãi với Diệp Lan, còn báo cảnh sát, hai vợ chồng dọa đến bủn rủn chân tay, vội vàng về nhà, liên tục gọi điện cho Diệp Doanh.
Diệp Doanh nhận điện thoại nhiều, chỉ bảo sắp về đến nhà .
Cô và Diệp Kiệt cùng một chiếc xe mô tô về, tay hai còn xách túi lớn túi nhỏ, trông vẻ gì là vui, cô còn tươi với Diệp: “Mẹ, cần thịt gà , con mua đồ nướng với thịt ngỗng , xào thêm mấy món nữa là ạ.”
Diệp Doanh để thức ăn bếp, đó mở những túi còn : “Con mua ít bánh ngọt, với đồ ăn vặt, còn chút hoa quả nữa.”
“Tiêu tiền những thứ đó gì?” Mẹ Diệp xót tiền.
Diệp Doanh: “Con và Tiểu Kiệt ăn mà.”
Nghe thấy là con cái ăn, Diệp lên tiếng nữa, bà lo lắng Diệp Doanh: “Nghe , con và Diệp Lan cãi ? Có chuyện gì thế? Sao gọi cả cảnh sát đến?”
“Vâng, còn bồi thường tiền nữa.” Diệp Doanh một chút cũng giấu giếm, còn đầy vẻ phẫn nộ, “Họ để em trai đầu bếp chính, việc bẩn việc nặng, chẳng cái gì để học cả, chính là dắt để sai bảo, bóc lột! Con liền báo cảnh sát, đây là l.ừ.a đ.ả.o ? Chị tự chột , vốn dĩ bồi thường một vạn tám, kết quả đưa ba nghìn năm.”
Diệp Doanh về Diệp Lan và Điền Uy một tràng xối xả, mắng đến mức bố Diệp Diệp mà ngẩn .
Hai thật thà chất phác sinh một đứa con khác loài.
dù hai ông bà thật thà đến , liên quan đến con cái là tức giận khôn nguôi.
Trùng hợp , còn đ.â.m đầu họng s.ú.n.g, bác gái Diệp từ chỗ Diệp Lan thấy phong thanh liền chạy tới, ở cửa chống nạnh mắng to:
“Quá đáng, quá đáng quá !”
“Diệp Doanh mày tâm địa gì thế? Mày đến tiệm Diệp Lan đại náo, mày còn báo cảnh sát, bắt nó nộp tiền, nhà tao giúp chúng mày như thế, mày báo đáp như ?”
“Nếu nể tình Diệp Kiệt việc , nể tình họ hàng chúng cho nó miếng cơm ăn, tao thấy nó đến cơm cũng chẳng mà ăn !”