Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 639
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:47:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người dân làng đó xong còn bồi thêm một câu: “Ông chú hai với bà thím tha hồ mà hưởng phúc nhé, con trai con gái giỏi giang quá chừng!”
“Nghe bảo rể nhà họ còn bảo họ mang bao nhiêu hải sản về, định nấu lẩu hải sản, cá biển to thôi, lát nữa cũng sang đó ăn cơm đây.”
Hắn hỏi bác dâu cả: “ , bao giờ nhà mới tổ chức?”
Chương 286 Nữ phụ giàu nhờ chính (31)
Bác dâu cả đương nhiên sẽ sang nhà họ Diệp.
Hôm qua Diệp Lan mới bảo sang đó xin ăn, bà mà sang nữa chẳng thành trò ?
Câu đó cũng gây phẫn nộ trong lòng dân làng.
Trong thôn ít lời đồn thổi về bà .
Diệp Thu Hà cứ ngỡ mấy ngày về nhà sẽ nhộn nhịp lắm, còn khoe khoang sự ưu việt, nhưng ngờ chẳng một bóng , kể từ hôm qua đến giờ ai đến cả.
Ngay cả mấy bà nội trợ ngày thường qua với bác dâu cả cũng chẳng thấy .
Không những đến mà họ còn sang hết nhà họ Diệp .
Trong thôn cũng chỉ bấy nhiêu chỗ, nhà họ Diệp lúc đang cực kỳ náo nhiệt.
Diệp Doanh lái xe đón ông cụ Hà sang , tuy ông cụ ngoài miệng cứ bảo đừng phiền phức thế, ông ở nhà một qua loa cho xong cũng quen .
khi Diệp Doanh đến đón, ông cụ khép miệng.
Dân làng ngang qua thấy Diệp Doanh xinh hào phóng lái một chiếc Mercedes cũng thi dừng chân xem, ông cụ Hà quản ngại phiền hà giải thích: “Đây là bạn gái Minh Sâm, Minh Sâm tăng ca về ăn Tết , con bé bảo ở nhà một lạnh lẽo nên đón sang nhà nó ăn cơm.”
“ bảo thôi mà nó cứ nhất quyết đòi đón bằng .”
Ông cụ Hà tuy nhưng vẻ mặt thì rạng rỡ hẳn lên.
Ông cũng là khổ mệnh, vì sinh khó mà mất, mồ côi cha từ nhỏ, ăn cơm cả trăm nhà mà lớn lên, khi lấy vợ thì đến tuổi trung niên mất vợ, tuổi già mất cả con trai lẫn con dâu.
Người trong thôn đều bảo ông là mệnh khắc , một gà trống nuôi con lôi kéo Hà Minh Sâm khôn lớn, ai cũng nghĩ gia đình như thế nghèo khổ lắm, gì cô gái nào thèm để mắt tới?
Ông cụ Hà chịu thương chịu khó, đây việc chân tay, công trường chê ông già nhận nữa, ông liền về quê một trồng rau bán rau, suốt ngày bận rộn ngoài đồng, trời sáng gánh rau lên trấn bán.
Thế mà cũng xây căn lầu hai tầng.
Không ít trong thôn còn chẳng giỏi bằng ông.
vẫn nghĩ ông cụ Hà chẳng giúp đỡ gì nhiều cho Hà Minh Sâm, ai gả con gái cũng cân nhắc kỹ lưỡng.
Lần , đột nhiên một cô gái xinh đến nhà họ Hà, lái cả xe Mercedes, còn bảo là bạn gái Hà Minh Sâm, dân làng ngắm mãi, mặt khỏi lộ vẻ ngưỡng mộ: “Đang Tết nhất thế , sang đó chung vui cho náo nhiệt là .”
Cô gái trẻ đến tận nơi đón ông cụ sang nhà , chứng tỏ hôn sự gia đình đằng gái chắc chắn là ưng thuận lắm, còn lái cả xe sang nữa.
Không ngờ thằng nhóc Hà Minh Sâm may mắn đến thế.
Lúc ông cụ Hà tới, Diệp Doanh còn mở cửa xe cho ông, lên tiếng nhắc nhở: “Ông cụ chậm thôi ạ.”
Bên Diệp Doanh đón ông cụ Hà , tin tức lan truyền khắp thôn.
Nghe bảo Hà Minh Sâm một cô bạn gái giàu , cô gái đó xinh lắm, còn lái một chiếc Mercedes mấy trăm nghìn tệ, đón ông cụ Hà sang nhà cô ăn Tết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-639.html.]
Trông vẻ hiếu thảo và ôn hòa.
Mọi thi cảm thán, Hà Minh Sâm thằng nhóc đỏ thật, ông cụ Hà cũng coi như khổ tận cam lai .
Thôn Diệp gia.
Khi Diệp Doanh đón ông cụ Hà về, trong sân nhà họ Diệp bày sẵn mấy chiếc bàn.
Bố Diệp vốn dĩ sống chắt bóp, hai ông bà hiền lành, giỏi giao thiệp, nhà cửa lấy lúc nào náo nhiệt thế .
Có thể trong nửa đời qua của họ, hôm nay là ngày náo nhiệt nhất trong nhà.
Bố Diệp và Diệp đều bộ quần áo mới mà Diệp Doanh mua cho.
Bố Diệp còn mặc áo khoác da và giày thể thao mới tinh, Diệp thì mặc áo khoác và ủng, hai thời gian qua sắc mặt hồng nhuận hẳn lên, trông ai cũng trẻ mấy tuổi.
Trong nhà nhộn nhịp, họ cũng vui lây, nụ mặt từng tắt.
Nhìn qua một cái, hai so với nửa năm khác biệt, đổi lớn đến mức nhiều còn nhận nữa.
Diệp Doanh đưa ông cụ Hà về, Diệp đón.
“Làm phiền quá.” Ông cụ Hà cứ thấy áy náy mãi.
Họ vẫn tính là thông gia, Hà Minh Sâm chỉ là đang yêu đương với Diệp Doanh, theo tập tục ở đây thì ngay cả lễ dạm ngõ cũng , nhà bình thường nếu đưa tiền sính lễ thì gì dám để ông đến cửa.
Mẹ Diệp vội : “Có gì mà phiền ạ, lúc viện là Tiểu Hà tìm bác sĩ cho , mang cơm cho hai vợ chồng , nó là một đứa trẻ ngoan, chỉ là bận quá nên về ăn Tết thôi.”
Diệp Doanh đề nghị đón ông cụ Hà sang ăn Tết, Diệp đồng ý ngay, nghĩ đến việc già răng yếu nên còn đặc biệt chuẩn nhiều món hầm mềm nhừ.
Hàng xóm láng giềng xung quanh cũng sang nhà họ Diệp góp vui, hai con ngỗng, mấy con gà vịt, cộng thêm cá biển to mà Hà Minh Sâm bảo họ mang về, sự giúp đỡ của , mấy bàn thức ăn thịnh soạn dọn .
Diệp Doanh bảo Diệp Kiệt mua ít nước ngọt và bia.
Bố Diệp là mấy khi uống rượu cũng bồi ông cụ Hà uống vài ngụm, bàn một câu một câu, vô cùng náo nhiệt.
Mọi trò chuyện hồi lâu nhắc đến chuyện Điền Uy - chồng của Diệp Lan.
Chuyện Điền Uy nợ tiền thì đều cả , hai vợ chồng đóng cửa quán ăn xong cũng chẳng trốn , bao nhiêu chủ nợ tìm chẳng thấy chỗ.
Đồn thổi như thì Diệp Lan về nhà ngoại.
Mọi đang chuyện thì thấy một cặp vợ chồng xe điện, dắt theo hai đứa con nhỏ đến hỏi đường: “Đây nhà ngoại của Diệp Lan ạ?”
“Diệp Lan ?”
Người phụ nữ đó gật đầu: “ đúng đúng, chồng cô là Điền Uy, đây mở quán cơm ở trấn.”
“Là cô đấy, nhà cô là căn đó.” Người dân làng tay bưng chén rượu, lên phía mấy bước, chỉ tay về phía căn nhà cấp bốn phía .
Diệp Lan đang bế đứa con trai nhỏ về phía nhà họ Diệp, thấy chỉ về phía thì sắc mặt tối sầm .
Có cái gì mà ghê gớm chứ?