Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 644

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:57:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ khi hai liên lạc , tiếp xúc thường xuyên, cũng chỉ về quê là hai xa hai ngày, khi trở , ngày nào cũng gặp mặt.

 

Sau khi bên , dù bận rộn hơn , nhưng việc gặp mặt từng gián đoạn một ngày nào.

 

bận đến mấy, ngay cả khi tan lúc nửa đêm, Chân Kiều vẫn mơ mơ màng màng tỉnh dậy, hai ngoài ngõ gặp một lát để vơi nỗi nhớ.

 

Vì thường xuyên gặp mặt nên tự nhiên cảm thấy gì, Cận Hằng cũng tính kỹ , bận xong việc mới về.

 

Anh ngờ nhớ cô đến thế.

 

Nỗi nhớ thể kìm nén, điên cuồng trào dâng.

 

Khoảnh khắc thấy Chân Kiều, những bực bội vô cớ trong mấy ngày qua đều tan biến sạch sành sanh.

 

Cận Hằng tham lam cô, mỉm đưa tay , áp lên gò má cô, khẽ vuốt ve.

 

Lông mi Chân Kiều khẽ run động, còn tưởng cô thức giấc nên rụt tay .

 

Cô mở mắt , vẻ còn ngái ngủ, trông ngây ngô đáng yêu.

 

Cô mơ màng trách móc , lời mềm mỏng khiến tim Cận Hằng như tan chảy thành một vũng nước, nhịn mà cúi xuống hôn cô.

 

Thực sự là quá nhớ .

 

Chân Kiều những lời Cận Hằng , khi xác định đúng là , cô còn đưa tay lên véo véo má , cơn buồn ngủ tan biến, đáy mắt lập tức sáng rực lên: "Anh thực sự về !"

 

"Nhớ quá mất—"

 

Chân Kiều cong mắt , giơ đôi cánh tay trắng ngần định ôm lấy .

 

Cô vẫn còn giường nên tự nhiên là ôm tới .

 

Cận Hằng mỉm cúi thấp xuống, tay cô quàng lấy cổ , đưa tay ôm lấy cô, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, đó kìm lòng mà hôn lên tóc cô.

 

Chân Kiều rời khỏi chăn ấm, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy cổ : "Lên đây với em một lát , em vẫn dậy."

 

Cận Hằng chút do dự.

 

Khi ở trong thành phố, dù ngày nào họ cũng gặp , nhưng Cận Hằng chỉ ở phòng khách tầng một, ngay cả phòng ngủ của Chân Kiều cũng từng lên, gì đến việc cùng cô một chiếc giường.

 

Anh thích Chân Kiều, luôn giữ kẽ và tôn trọng cô, ở ngoài thì nắm tay, trong xe thi thoảng kiềm chế thì hôn cô một chút.

 

Lần phòng cô là vì thực sự quá gặp cô, lên giường cô thì quá .

 

"Không mà, chăn của em ấm lắm." Chân Kiều lắc lắc mu bàn tay , mím mím đôi môi đỏ mọng , lời mời gọi vô cùng chân thành: "Nhanh lên mà."

 

Cận Hằng cuối cùng vẫn cưỡng sự cám dỗ của cô, cởi áo khoác chui trong chăn của cô.

 

"Ấm ?" Chân Kiều rúc lòng , vùi mặt hõm cổ , cảm nhận thở của , thấy thật vững chãi và an tâm.

 

Cô cũng nhớ .

 

Bình thường luôn ở bên nên thấy gì, dù cũng luôn tìm đến cô, muộn mấy cũng đến.

 

Mới xa mấy ngày mà cô thấy nhớ vô cùng.

 

Lúc đầu đồng ý ở bên là vì cảm tình, ngày nào cũng gặp mặt là vì thấy , vì ở bên thấy thoải mái và vui vẻ.

 

Cận Hằng với cô.

 

ở bên cũng thấy tự nhiên và dễ chịu.

 

Lần xa cách khiến Chân Kiều nhận rõ lòng , cô thích , thích, rời xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-644.html.]

 

Cận Hằng thể cảm nhận sự ỷ của cô, trong chăn là mùi hương của cô, quả thực ấm áp, khẽ ôm lấy cô, kéo cô sát lòng hơn.

 

Chân Kiều hỏi: "Đột ngột về thế thì công việc tính ?"

 

"Anh sắp xếp thỏa , nhưng muộn nhất sáng mai ."

 

"Gấp thế ?"

 

"Cũng tàm tạm."

 

......

 

Chân Kiều ngẩng đầu , tươi rạng rỡ: "Em nhớ cực kỳ luôn, mới xa mấy ngày mà em sắp chịu nổi ."

 

Cô chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng thể khiến Cận Hằng chìm đắm, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm cô, gương mặt say mê cọ cọ lên đỉnh đầu cô, cử chỉ hành động đều thể hiện rõ sự mê luyến và yêu chiều.

 

Hai ở trong chăn tí t.ửng nũng nịu, tình tứ mặn nồng.

 

Chân Kiều mãi chịu dậy, cứ trong lòng Cận Hằng mà quậy phá, quậy một hồi thì giữ c.h.ặ.t lấy.

 

Bàn tay Cận Hằng khẽ vén vạt áo ngủ của cô lên, bàn tay nóng hổi luồn trong, ma sát với làn da mịn màng nhẵn nhụi của cô, Chân Kiều đột nhiên cứng đờ.

 

Đôi gò bồng đảo mềm mại Cận Hằng nhẹ nhàng xoa nắn, thở dồn dập của phả bên tai cô, nhịp thở ngày càng gấp gáp.

 

Cửa sổ cánh mà chỉ đóng bằng một tấm vải nên cách âm lắm, thi thoảng thể thấy tiếng trò chuyện vọng lên từ lầu, Chân Kiều căng cứng, mặt đỏ bừng đến thể tin nổi, cử động một chút trong lòng .

 

Lần đầu tiên cô cảm nhận sức lực giữa nam và nữ chênh lệch lớn đến , cô thể nhúc nhích, mặc thỏa sức trêu đùa, hai cơ thể dán c.h.ặ.t lấy , nơi đó lưng đang thúc cô.

 

Nóng bỏng và cứng rắn.

 

Chân Kiều hổ chịu nổi, cổ cũng đỏ lựng lên hết cả.

 

Hai lầu vầy vò bao lâu, quần của Chân Kiều cũng suýt cởi mất, may mà Cận Hằng vẫn còn giữ một phần lý trí, ôm lấy cô để bình thở lâu.

 

Chân Kiều dám cử động cũng dám lên tiếng, nhớ cảm giác kỳ lạ , cô càng vùi mặt sâu hõm cổ , lí nhí : "Không còn mặt mũi nào ai nữa , hu hu—"

 

Cận Hằng chẳng những thu liễm mà còn cúi đầu nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai cô.

 

Cảm giác trong tích tắc đó tê dại như điện giật, Chân Kiều tự chủ mà khép c.h.ặ.t hai chân : "......"

 

"Anh—"

 

Cận Hằng trêu cô nữa, đỡ cô dậy: "Bụng đói ? Đến lúc dậy ."

 

"Anh ăn sáng ?" Chân Kiều hỏi.

 

"Chưa."

 

"Anh cũng ăn ? Giờ là mấy giờ ?" Chân Kiều sực tỉnh, ôm thêm một lúc mới chịu dậy.

 

Cận Hằng, bộ đồ ngủ nhăn nhúm, hai chiếc cúc áo n.g.ự.c còn cởi , lộ một da trắng ngần.

 

Tầm mắt Cận Hằng cũng dời theo cô xuống , ánh mắt nóng rực.

 

Chân Kiều túm c.h.ặ.t áo ngủ, chỉ chỉ : "Quay lưng , em quần áo!"

 

"Ừ." Cận Hằng lời, đóng cửa , thuận tiện lưng .

 

"Không trộm đấy, em sẽ giận thật đấy!" Cô lấy quần áo từ trong tủ , cảnh báo thêm nữa.

 

Cận Hằng khẽ một tiếng, chỉnh đốn quần áo của , một tay đút túi quần: "Được."

 

 

Loading...