Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 659

Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:58:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi kiểm tra cơ bản, bác sĩ phát hiện vấn đề gì.

 

Chỉ là cánh tay vết trầy xước thôi.

 

Ông cụ Hà lên xe, miệng lẩm bẩm: “Thân thể rõ nhất, vấn đề gì, dưỡng vài ngày là khỏi.”

 

Ông là xót tiền.

 

lời Hà Minh Sâm , ông vẫn theo.

 

Cháu trai từ xa chạy về đưa ông kiểm tra, ông thể mấy lời mất hứng .

 

xót tiền cũng là âm thầm xót thôi.

 

Hà Minh Sâm đáp , chỉ thông qua gương chiếu hậu mấy vết trầy tay ông cụ.

 

Diệp Doanh cũng chú ý tới ánh mắt của .

 

Hồi lâu , Hà Minh Sâm mới nhẹ giọng : “Ông tuổi cao , đừng vất vả nữa, khác lo lắng.”

 

Ông cụ Hà đang chuyện gì, ông thở dài một : “Cả ngày rảnh rỗi, ngày dài lắm, chút việc còn thể g.i.ế.c thời gian, mỗi ngày thị trấn dạo, cho .”

 

Ông ở nhà một , già , trời sáng ngủ .

 

Có thể gì chứ?

 

Một ngày đối với ông vô cùng dài đằng đẵng, chỉ một , sự cô đơn vô tận bao vây.

 

Bận rộn lên thì khác.

 

Sáng sớm trời còn sáng đồng hái rau, gánh rau thị trấn bán, bán xong chín mười giờ, bộ về, một buổi sáng trôi qua .

 

Ăn miếng cơm, ngủ một giấc, chiều đồng việc, tối về ăn cơm ngủ, một ngày thế là hết.

 

Nghe ông cụ Hà , Hà Minh Sâm im lặng, nhíu c.h.ặ.t mày, thần sắc lắm.

 

Diệp Doanh quan sát sắc mặt Hà Minh Sâm, đang lo lắng điều gì.

 

Người già ngần tuổi còn mấy việc tay chân , cực kỳ đáng lo, vì ở xa cách nào ở bên cạnh nên chỉ thể luôn để trong lòng.

 

Cô như nghĩ điều gì, đầu với ông cụ Hà: “Ông nội Hà, nếu ông yên như , phố với tụi con ?”

 

đó gì? .” Phản ứng đầu tiên của ông cụ Hà là từ chối.

 

Ông ở nông thôn quen , thành phố ?

 

Hơn nữa, ông cũng thấy thành phố cái gì cũng tốn tiền, ông ở nhà cái gì cũng chẳng cần tiền, thành phố chi?

 

“Con và Minh Sâm cùng mở một tiệm ăn đêm, bây giờ đang thiếu đây ạ, thuê ba dì với một nhóc phụ bếp . Nếu ông rảnh rỗi quá thì bạn với cha con cho vui.”

 

Diệp Doanh tiếp tục: “Ở tiệm gian phòng trống, còn thiếu một ngủ ở đó trông nom nữa. Phía còn hai trăm mét vuông đất cho ông trồng trọt, ông cũng thể giúp một tay trong tiệm, đến lúc đó con trả lương cho ông.”

 

Ông cụ Hà và cha Diệp cũng khá hợp tính, nhưng bảo ông rời xa nhà đến một nơi xa lạ, ông vẫn do dự.

 

“Rau bán ở thành phố đắt hơn ở đây nhiều lắm, bầu bạn với ông. Hay là ông cứ ở thử hai ngày xem ?” Diệp Doanh thở dài, “Dạo thực sự là bận xuể, cha con bận đến xoay mòng mòng.”

 

Hà Minh Sâm kinh ngạc vì Diệp Doanh đột nhiên , lúc sang cô, cô mỉm nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-659.html.]

 

Nếu chỉ ở hai ngày, ông cụ Hà bài xích đến thế.

 

Diệp Doanh thừa thắng xông lên: “Hay là thế , hôm nay ông cùng bọn con luôn , nếu bọn con cất công chạy về, về về tốn thời gian lắm ạ.”

 

“Minh Sâm hôm nay cũng là xin nghỉ mới về , dạo chẳng còn ngày nghỉ nào nữa .”

 

Sau một hồi Diệp Doanh "thuyết phục", ông cụ Hà do dự một lát, cuối cùng cũng thuyết phục.

 

Hai lái xe đợi ông cụ Hà lấy vài bộ quần áo, ông còn dặn dò hàng xóm nhờ cho gà vịt ăn giúp hai ngày, ông sắp thành phố với Hà Minh Sâm.

 

Ông từng đến nơi Hà Minh Sâm việc, chủ yếu là vì cha Diệp cũng ở đó nên ông mới kháng cự đến .

 

Việc Hà Minh Sâm đưa ông cụ Hà cũng gây xôn xao trong thôn.

 

Dù chỉ là hai ngày nhưng cũng đủ khiến ghen tị , đặc biệt là những già cùng tuổi với ông, nhiều cả đời chỉ ở nông thôn, ai đặc biệt đưa họ thành phố xem thử.

 

Gặp con cái lương tâm chẳng gì, vì một miếng ăn mà mắng c.h.ử.i cũng là chuyện thường tình.

 

Suốt dọc đường, để xoa dịu tâm trạng lo lắng của ông cụ Hà, Diệp Doanh luôn trò chuyện với ông.

 

Ông cụ Hà dần mở lòng, hồi trẻ ông cũng từng bôn ba khắp nơi để mưu sinh, chỉ là đó về, trong nhà liên tục xảy chuyện khiến ông kẹt ở nhà, chỉ thể dựa lao động chân tay, cuối cùng là bán rau kiếm tiền.

 

Vận khí , mệnh cũng chẳng .

 

Xe từ đường cao tốc rẽ xuống, ông cụ Hà ngoài cửa sổ, cảm thán: “Trước đây cũng từng ở đây, chỉ là bây giờ đổi lớn quá, phát triển nhanh thế , nhận nữa.”

 

“Có vài chỗ cũng đổi ạ, ông ở lâu dần sẽ quen thôi.” Diệp Doanh .

 

Hà Minh Sâm lái xe đến khu phố cũ, tới tiệm.

 

Ông cụ Hà Diệp qua, bọn họ đây bán hàng rong, Tết đang chuẩn mở tiệm, là ý tưởng của Diệp Doanh.

 

Lúc đó ông cảm thấy cô gái nhỏ đơn giản.

 

Khá bản lĩnh.

 

Thấy tiệm hình dáng, ông cụ Hà càng thêm cảm thán.

 

Lúc còn đến trưa, tiệm bận lắm, các dì đang dọn dẹp vệ sinh, Diệp đang nhặt rau, chuẩn nguyên liệu cho bữa trưa lát nữa.

 

Mẹ Diệp thấy xe của Diệp Doanh về , dậy từ ghế, về phía xe.

 

Cửa xe mở , thấy ông cụ Hà xuống xe, Diệp đầu tiên là kinh ngạc, đó là mừng rỡ: “Bác tới ?” Sau đó, bà thấy vết trầy tay ông, vội hỏi: “Tay bác thế ?”

 

“Ngã một cái, vết thương ngoài da thôi.” Ông cụ Hà tiệm quán khang trang, hớn hở hỏi, “Buôn bán thế nào?”

 

“Cũng tạm bác ạ.” Mẹ Diệp .

 

Ông cụ Hà thấy bà tươi rạng rỡ là chắc chắn .

 

Mở tiệm là , vẫn hơn là ở quê ruộng, thể sinh tồn ở thành phố thì chạy về nông thôn chịu khổ gì.

 

Diệp Doanh dẫn ông cụ Hà đến gian phòng phía .

 

Vốn dĩ xây để nghỉ ngơi, bên trong còn nhà vệ sinh, tuy ốp gạch men nhưng trang đầy đủ, trong phòng giường cũng chăn gối, đều là đồ mới.

 

 

Loading...