Mấy ngày nay cũng chẳng ai ngủ, bọn họ bận xong đều về căn nhà nhỏ .
“Buổi tối sẽ ồn một chút vì đây là tiệm ăn đêm ạ.” Diệp Doanh với ông cụ Hà.
“Người già sợ nhất là yên tĩnh, ồn một chút càng .” Ông cụ Hà .
Vì ông cụ Hà tới, Diệp đặc biệt bảo cha Diệp mua thêm thịt, nấu một bàn cơm thịnh soạn.
Mọi trò chuyện, ăn bữa cơm.
Sau bữa cơm thì bắt đầu bận rộn.
Hải sản ngâm tương lò, lượt sẽ đơn mang về. Cha Diệp giờ buổi chiều sẽ bắt đầu bày sạp bán hàu, hai giờ chiều, đại khái là giờ nghỉ trưa sẽ khách.
Người qua kẻ sẽ tới mua, buôn bán khá .
Ông cụ Hà bê một chiếc ghế trò chuyện với cha Diệp, Diệp đang tách hàu.
Hai xe điện dừng :
“Cho mười con hàu.”
“ lấy tám con, cho ớt nhé.”
......
Từ đơn hàng , cha Diệp bắt đầu bận rộn, còn cả đơn đặt hàng mạng, tốc độ tách hàu của Diệp vẫn chậm một chút.
Ông cụ Hà dù cũng lớn tuổi hơn họ, kinh nghiệm sống nhiều hơn, dùng tay hiệu: “Tách thế , thì đau tay.”
Mấy từ việc tách hàu, chuyện sang hàu nướng, đến xào sốt tỏi băm và nướng đồ ăn, dứt.
Ông cụ Hà từng hộp hàu đóng gói shipper xách , gặp đơn hàng nhiều một chút Diệp Kiệt cũng sẽ tự giao.
Công việc tất nhiên hơn nhiều so với việc ông bán rau, nhưng hàu bán rẻ, ông vốn nghĩ chỉ đủ sống thôi, còn với Diệp: “Dù cũng hơn ở thôn ruộng.”
Mẹ Diệp còn kịp tiếp lời, cha Diệp đang đeo khẩu trang : “Tốt hơn nhiều chứ bác, bận thì bận chút nhưng sợ mưa gió, hơn nữa bán là chắc chắn tiền, ruộng thì chắc.”
Ông cụ Hà vô cùng tán thành.
Mẹ Diệp thì lên tiếng: “Chúng cũng nhờ lời con bé Doanh, nếu ngày lành như hôm nay.”
“Doanh Doanh là một cô bé thông minh.” Ông cụ Hà khen ngợi.
Diệp Doanh và Hà Minh Sâm định ngày, kết hôn, trong lòng ông cứ thấy bất an.
Cô gái như , ngỡ cướp mất thì Hà Minh Sâm ở ?
Mọi đang trò chuyện, cha Diệp nướng xong một thùng hàu, Diệp tăng tốc, kéo một thùng khác sang, đang nhanh ch.óng tách hàu.
“Tách nhiều thế , bán hết thì phí quá.” Ông cụ Hà .
Mẹ Diệp: “Bán hết đấy ạ, buổi tối còn đủ bán cơ.”
Ông cụ Hà nghĩ, buổi tối buôn bán chắc sẽ hơn, nên gì thêm.
Cha Diệp còn nướng cho ông cụ Hà mấy con hàu ăn thử.
Ông cụ Hà thấy mùi vị ngon. Ông trong tiệm, ai nấy đều bận rộn, nguyên liệu chuẩn từng sọt, xếp đầy mấy cái tủ lạnh lớn, cái bán đến bao giờ mới hết?
Màn đêm buông xuống, tiệm dần đông khách.
“Mười lăm con hàu, một phần hải sản ngâm tương.”
“ lấy một con cá nướng, một phần cua xào.”
“Một phần cua lông om dầu, một phần ốc móng tay xào.”
“Mười con hàu mang về, một phần ốc hương rang muối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-660.html.]
......
Mỗi đều “vị trí” của , Hà Minh Sâm đang cân hải sản ngâm tương, Diệp Kiệt và một nhóc ở trong bếp, Diệp Doanh đang lên đơn, hai dì và Diệp đang xếp bàn ghế, cha Diệp đang nướng hàu.
Ông cụ Hà thấy cũng tàm tạm thôi, còn nuôi bốn và chi phí mặt bằng, cũng dễ dàng gì.
dù thế nào cũng hơn ở nhà ruộng.
Cả năm chẳng kiếm nổi mấy đồng tiền!
Cùng với lượng càng lúc càng đông, cha Diệp nãy còn thể phân tâm trò chuyện với ông cụ Hà giờ thì hết rảnh . Ông nướng hàu, để ý rửa hàu.
Bàn ghế trong tiệm lúc đầu chỉ một nửa, cuối cùng đến càng lúc càng đông.
Ai nấy đều bận, bận.
“Phục vụ ơi, dọn dẹp bàn bên .”
“Cho thêm một phần cua lông hấp.”
“Phần sò điệp gọi xong ?”
“Cho mười chai bia!”
......
Ông cụ Hà tiệm chật kín , trong mắt đầy vẻ thể tin nổi.
Tiệm họ mở mà nhiều đến thế.
là bận xuể thật.
“Bàn vẫn ai dọn ?” Một cặp tình nguyện tới, cái bàn dọn, ngừng thúc giục.
Ông cụ Hà yên nữa, ông xách cái xô chuyên dụng tiến lên giúp dọn dẹp bàn.
Diệp Doanh chạy tới: “Ông nội Hà, cần ông mấy việc ạ, để tụi con .”
“Không , còn nổi mà.” Ông cụ Hà .
Diệp Doanh lên đơn cho cặp đôi , đó lấy cho ông cụ Hà một cái bàn nhỏ, đưa cho ông một phần ốc móng tay: “Tiểu Kiệt mới xào xong, ông nếm thử xem.”
“ cần .”
Ông cụ Hà theo bản năng từ chối nhưng thắng nổi Diệp Doanh, bắt đầu nếm thử.
Không chỉ ốc móng tay mà còn cua lông, Diệp Doanh còn lấy cho ông một phần cá nướng.
Trong tiệm buổi tối là , náo nhiệt vô cùng, ông cụ Hà thấy thú vị. Ông ở nhà một quen , trái thích những nơi náo nhiệt.
Lúc cha Diệp bận còn thể trò chuyện với ông.
Hôm đó cũng bận đến muộn, nhưng Diệp Doanh đều để Diệp thức đêm, đợi đến lúc muộn hơn chút thì còn bận thế nữa, các dì vẫn còn đó, một Diệp Kiệt là thể trông coi .
Nếu thì còn cha Diệp.
Diệp Doanh bảo ông cụ Hà cũng ngủ sớm một chút, ông còn hớn hở mặt, bảo chẳng buồn ngủ chút nào, tiếp tục lấy ghế bên cạnh lò nướng của cha Diệp, hai đang tán dóc chuyện gì.
Ngày hôm .
Cha Diệp nhập hàng, ông cụ Hà giá cả đó, đương trường liền ngây .
Đặc biệt là rau củ.
“Sao thể đắt thế !” Ông cụ Hà bán rau bao nhiêu lâu nay, giá liền khẳng định ông mà mua chắc chắn đắt như .
Cha Diệp cũng thấy đắt, nhưng cũng chẳng mua ở , cộng thêm là ở thành phố nên nghĩ lẽ đắt hơn một chút.
Nghe ông cụ Hà mua đắt, họ cũng xót tiền.