Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 662
Cập nhật lúc: 2026-02-12 09:58:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buôn bán trong tiệm vẫn hỏa hồng như , khi thời tiết dần ấm lên, bên ngoài lán thể đặt khá nhiều bàn ghế. Diệp Doanh mua nhiều cây cảnh từ mạng, mua thêm nhiều chậu hoa bằng gỗ thực vật chống mục, định quây thành một vòng.
Nhiệm vụ trồng hoa trồng cỏ tự nhiên ông cụ Hà chủ động nhận lấy, ông cảm thấy ai thể đảm đương công việc hơn .
Diệp Doanh còn định mua đất trồng từ mạng, ông cụ Hà bác bỏ ngay lập tức: “Đất nhà màu mỡ lắm, cháu cứ xem thì , rau ông trồng thế nào!”
“Chỉ cần thỉnh thoảng bón phân là tươi mơn mởn ngay.”
Ông cụ Hà xong liền bắt tay ngay tại chỗ, hình dáng, cây cảnh quả nhiên phát triển .
Diệp Doanh mỗi ngày đều phát lương cho cha Diệp, đều đưa tiền mặt. Sau khi ông cụ Hà chuyển đến, cô cũng mỗi ngày phát lương cho ông.
Ban đầu cô định bụng đưa ba trăm, ba già công bằng như .
Kết quả Hà Minh Sâm cho rằng ba trăm quá nhiều, ông cụ Hà sẽ nhận nhiều tiền như , Diệp Doanh nghĩ , thì đưa hai trăm.
Dù ông cụ Hà mỗi sáng đều dậy sớm nhập hàng, khoản mỗi ngày tiết kiệm hơn một trăm tệ , mỗi ngày còn giúp dọn dẹp vệ sinh, khuân vác rác thải.
Hai trăm tệ một chút cũng nhiều.
Ai ngờ ông cụ Hà một xu cũng lấy, ông bảo đợi rau trồng , tiệm dùng hết thì ông mang bán, sẽ thu nhập của riêng .
“ già còn tiêu gì đến tiền nữa? Đưa nhiều tiền thế chi?” Ông cụ Hà liên tục xua tay từ chối.
Cuối cùng sự kiên trì của Diệp Doanh, mỗi bên nhượng bộ một bước, cô mỗi ngày chỉ đưa ông cụ Hà một trăm tệ, cũng đưa tiền mặt, ngày nào cũng đưa, hễ là lúc sớm đưa thì tuyệt đối chậm trễ.
Hơn nữa Diệp Doanh còn : “Đây là thứ ông xứng đáng nhận , lao động của mỗi bỏ thì báo đáp, đây là điều nên đưa ạ.”
Ông cụ Hà đây thức khuya dậy sớm, gánh rau thị trấn bán, gặp lúc trời mưa lúc khó bán, một ngày chỉ mười mấy tệ thu nhập.
Một ngày một trăm tệ thu nhập cố định, đây ông dám nghĩ tới, chủ yếu là đông náo nhiệt, hơn nhiều so với ở nhà một .
Sắc mặt ông cụ Hà cũng dần hồng hào lên, qua một tháng , rau trong vườn bắt đầu thể thu hoạch.
Buổi sáng ông cụ Hà sẽ dậy sớm, chuẩn rau củ ông cần bán hôm nay, cùng cha Diệp lấy hàng. Sau khi về, ông gánh rau của sạp bán.
Đây là khu phố cũ, khắp nơi đều địa điểm bày sạp.
Có lẽ vì ông cụ Hà trông thật thà, rau của ông luôn bán hết nhanh, khi mới nửa tiếng, Diệp thấy ông gánh đòn gánh rạng rỡ về .
Ông cụ Hà suốt bao năm qua luôn bán rau thị trấn, nên phóng khoáng cởi mở hơn cha Diệp sống ở nông thôn, thấy ai cũng thể tán dóc vài câu, thời gian ông ở đây tuy dài bằng cha Diệp nhưng quen nhanh.
Chẳng mấy chốc ông cụ Hà quen hết hàng xóm láng giềng.
Vì thường xuyên bán rau nên khi gặp loại rau tiệm cần, ông cũng sẽ thu mua lượng lớn về, ông luôn thể mua nhiều rau rẻ, tươi ngon với giá thấp.
Trong thời gian đó.
Cha Diệp về quê hai , chủ yếu là bận việc sửa sang nhà cửa.
Gạch men lát xong, cửa lớn cửa sổ lắp đặt, tiếp theo là sơn trắng, nốt công tác dọn dẹp hậu kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-662.html.]
Kinh phí dồi dào, tiến độ tự nhiên nhanh.
Giữa năm một về quê, là cha Diệp cùng Diệp Doanh và Hà Minh Sâm , ngoài việc lái chiếc Mercedes , phía còn một chiếc xe tải bám theo.
Ban đầu Diệp Doanh bảo Diệp cùng về.
Đối phương chịu, vì nhiều cùng về như thì tiệm đóng cửa một ngày.
Mẹ Diệp nghĩ , đóng cửa một ngày là mất đứt bốn năm ngàn tệ, bà cam lòng, đuổi mấy về , bà mở tiệm, bà yêu kiếm tiền!
Xe tải dừng cửa nhà họ Diệp, bác dâu Diệp ở đằng xa thấy ngay, cứ chằm chằm mãi.
Hồi Tết Diệp Thu Hà ở mấy ngày, trong nhà cả ngày lời lẽ châm chọc, cuối cùng cô nhịn nổi, cãi một trận kịch liệt bỏ , theo ý cô thì sẽ về nữa, coi như đoạn tuyệt quan hệ.
Da mặt Diệp Lan thì dày hơn nhiều, Điền Uy chạy mất tích, còn nợ một đống tiền.
Trước đây còn bố chồng giúp trông nom hai đứa con, đòi nợ đến hỏi, bố chồng tiền lớn như liền sợ đến mức đổ bệnh liệt giường, Diệp Lan chỉ thể đón mấy đứa nhỏ khác sang nuôi, trực tiếp ở lì nhà đẻ, đuổi cũng .
Đã là kiểu đập nồi dìm thuyền .
Bác dâu Diệp chỉ trong nửa năm ngắn ngủi già mười tuổi, đây động chút là chuyện nhà , nửa năm nay ít khi khỏi cửa.
Điều khiến bà uất ức nhất là ngôi nhà nhà họ Diệp gần hai mươi năm xây xong dạo thực sự giống như lời Diệp , bắt đầu sửa sang.
Hơn nữa thời gian thi công hề giống như đây, thường xuyên vì thiếu tiền mà dừng , từ lát gạch đến sơn tường, mỗi ngày sáng sớm thợ tới.
Rất nhanh sửa xong.
Người trong thôn qua vài chuyện về nhà họ Diệp, ông nội của Hà Minh Sâm đây bán rau thị trấn giờ bán nữa, làng họ Hà lão Diệp Doanh và Hà Minh Sâm đón lên thành phố ở .
Nghe nhà họ Diệp bán hàng rong, họ mở một cái tiệm, buôn bán khá .
Còn mở tiệm nữa cơ đấy, bác dâu Diệp cảm thấy chắc chắn là đang khoác lác, mang theo cả một chiếc xe tải lớn về thế , chắc chắn là cả nhà định dọn về .
Thành phố dễ ở thế ?
Bác dâu Diệp nghĩ bụng, về phía nhà họ Diệp, bà xem thử xem, nhà họ Diệp đều lủi thủi từ thành phố về thì còn thể đắc ý thế ?
Không chỉ bác dâu Diệp tò mò mà dân làng phong thanh cũng tò mò, lũ lượt kéo tới xem.
Diệp Doanh và cha Diệp xuống xe, từ mặt họ chẳng hề thấy chút thất vọng nào, trái cha Diệp còn hớn hở.
“Chở cái gì về thế ? Còn lái cả xe tải lớn nữa.” Bà hai Lý thắc mắc hỏi.
“Đồ gia dụng, điện máy.” Lúc cha Diệp , bác tài xe tải xuống xe mở cửa thùng xe, bên trong là đồ gia dụng điện máy, từ sofa đến bàn , đến điều hòa, máy nước nóng, tivi.
Ngoài những thứ cơ bản nhất còn trang cả máy lọc nước uống trực tiếp và máy rửa bát.
Hai thứ ở trong thôn quả là hàng hiếm.