Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 711

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:06:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đơn giản mà thông minh, thẳng thắn mà sống động.

 

Rất dễ đoán, mà cũng khó đoán.

 

“Món ăn đến đây——”

 

Tiếng rao của trai phá tan cuộc trò chuyện trong phòng.

 

Chương 312 Nữ phụ pháo hôi thập niên 80 (15)

Những món ăn mỹ vị thu hút sự chú ý của Lâm Vi.

 

Không hổ là món ăn cung đình, mỗi một món mang lên đều sự cầu kỳ, trai tỉ mỉ giới thiệu, cảm giác trang trọng lập tức dâng lên.

 

Cái còn hiếm hơn cả cái gọi là nhà hàng Michelin, dù là một món rau xào bình thường cũng xào một hương vị riêng biệt, Lâm Vi ăn vô cùng thỏa mãn.

 

Cơm ăn tận hai bát!

 

Nhìn những chiếc đĩa ăn sạch sẽ, đa đều là kiệt tác của Lâm Vi, cô hề chút bẽn lẽn ngại ngùng nào, ngược : “Hành động sạch đĩa!”

 

Khóe môi Hứa Uyên ngậm một tia nhạt, rót cho cô một ly để uống tiêu thực.

 

Lâm Vi còn đang nhẩm tính xem bữa cơm tốn của cô bao nhiêu tiền, đắt một chút cũng là đương nhiên, Hứa Uyên mức giá tính là đắt đỏ, nghĩ chắc cô gánh vác .

 

Tuy nhiên bữa cơm cuối cùng miễn đơn.

 

Chàng trai còn đưa cho Lâm Vi một phần bánh ngọt: “Đây là bánh hấp xong lò, còn nóng hổi đấy, ăn lúc nóng vị là ngon nhất.”

 

“Trái khiến thấy ngại quá, ăn trắng lấy trắng.” Lâm Vi về phía Hứa Uyên, vẻ mặt ngại ngùng.

 

Đối phương đương nhiên là nể mặt Hứa Uyên, chẳng liên quan gì đến cô cả.

 

Chàng trai: “Có mấy món ăn thôi mà, ăn cứ tùy lúc qua đây.”

 

Hứa Uyên nhận lấy bánh ngọt Lâm Vi, về phía cô : “Đi thôi.”

 

“Vâng.” Lâm Vi gật đầu, cảm ơn trai, bồi thêm một câu: “Vất vả cho sư phụ nhà .”

 

“Có gì ạ.” Chàng trai tiễn họ tận cửa.

 

Hai , trai liền toét miệng hớn hở, lạch bạch chạy xuống bếp tìm sư phụ báo cáo: “Hai đúng là bình thường, Hứa cây sắt nở hoa .”

 

“Đừng lung tung.” Sư phụ bếp béo mắng khẽ: “Loạn tạo tin đồn, nãy lén liếc một cái, con bé đó còn trẻ lắm, tầng quan hệ đó .”

 

“Hê——” Chàng trai tin: “Thầy thấy Hứa gần với cô gái nào thế bao giờ ?”

 

Sư phụ bếp: “Cái đó thì , nhưng tuổi tác chênh lệch nhiều thế, khả năng?”

 

Chàng trai ỉu xìu: “Được , uổng công hưng phấn một trận.”

 

Sư phụ bếp cũng thở dài: “Cậu cả nhà họ Hứa quả thực tuổi tác còn nhỏ nữa , gặp cụ ông, cụ còn nhắc đến chuyện , sầu lắm.”

 

......

 

Lên xe, Hứa Uyên đưa hộp bánh ngọt đó cho Lâm Vi: “Bánh ngọt nhà họ cũng khá, chỉ là hợp khẩu vị của em .”

 

“Em ngửi thấy mùi thơm , cảm giác đồ ăn nhà họ đều khá hợp khẩu vị của em.” Lâm Vi .

 

Hứa Uyên: “Lần thể đến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-711.html.]

 

“Báo danh hiệu của để miễn đơn ?” Lâm Vi trêu chọc.

 

Hứa Uyên gương chiếu hậu, chậm rãi lái xe về phía : “Có thể.”

 

“Thế thì ngại c.h.ế.t mất.” Lâm Vi tò mò mở hộp bánh ngọt xem, tuy rằng ngửi thấy thơm nhưng cô định ăn. Đồ thì để dành về nhà chia sẻ với .

 

Ngày Viên phu nhân xuất viện, Lâm Vi đến bệnh viện giúp đỡ.

 

Cô nghĩ hai già rốt cuộc là hành động bất tiện, hơn nữa cô cũng Viên Thừa Trung những năm nay đều là phu nhân chăm sóc, khả năng tự chăm sóc bản .

 

Tuy nhiên đến bệnh viện trái khiến cô chút ngạc nhiên.

 

Viên Thừa Trung đang vụng về thu dọn quần áo, gương mặt già nua đanh : “ bảo bà đừng động đậy, để dọn cho. Chút chuyện chẳng lẽ xong ?”

 

Viên phu nhân giường bệnh, so với thời gian già nhiều, tóc bạc trắng , trận phẫu thuật vẫn khiến bà tổn thương nguyên khí nặng nề.

 

“Tiểu Vi đến ?” Viên phu nhân thấy Lâm Vi liền nhếch môi: “Ta còn trực tiếp cảm ơn cháu , nếu cháu thì giờ còn ở đây nữa .”

 

“Nói năng hồ đồ gì thế?” Viên Thừa Trung đầu , vốn định mắng khẽ một tiếng, thấy dáng vẻ hư nhược của bà, lời đến cửa miệng , lẳng lặng nuốt ngược trở .

 

“Sư mẫu, xem giáo sư Viên cuống quýt lên kìa.” Lâm Vi đoạn tới.

 

Viên phu nhân về phía Viên Thừa Trung, ánh mắt chứa ý : “Ông , thời gian cứ như biến thành một khác, việc nhà .”

 

Tuy rằng chân tay vụng về nhưng cũng đang dốc sức chăm sóc bà, vợ chồng thuở thiếu thời chính là bạn đời khi về già, con đến cái tuổi trải qua một sinh t.ử, nhiều chuyện đều thấu.

 

Bên cạnh còn một tâm đầu ý hợp là đủ .

 

Lâm Vi: “Bà ốm , giáo sư Viên đương nhiên là chăm sóc bà , phẫu thuật xong cần tĩnh dưỡng một thời gian, hồi phục dần dần.”

 

“Ta cảm thấy hơn nhiều , chỉ là uống t.h.u.ố.c lâu dài.” Viên phu nhân xong hỏi Lâm Vi: “ , đầu tư một phòng thí nghiệm của ông , đưa cả cháu theo.”

 

Nghe , động tác thu dọn quần áo của Viên Thừa Trung khựng một chút, Lâm Vi ngay lập tức hiểu Viên phu nhân hề phòng thí nghiệm nghiên cứu cái gì, bà chắc hẳn cảm thấy xong cuộc phẫu thuật thì bệnh khỏi .

 

Thực tế, tỷ lệ tái hẹp và tắc nghẽn cấp tính vẫn cao, t.h.u.ố.c men cũng là một loại tổn thương.

 

Lại vì tuổi tác cao, thể trụ mấy năm đều là ẩn .

 

“Vâng.” Lâm Vi gật đầu: “Giáo sư Viên sẵn lòng cho cháu cơ hội , cháu nhất định sẽ trân trọng thật .”

 

Viên phu nhân: “Ta còn rõ ông ? Ông chính là một lão ngoan đồng, quyết định đưa cháu theo thì cháu chắc chắn điểm hơn , chỉ là ông thôi, mặt nhắc nhắc mấy , bồi dưỡng cháu thật .”

 

Lâm Vi thấy thụ sủng nhược kinh, về mảng nghiên cứu phát triển t.h.u.ố.c cô vẫn tiếp xúc, những thứ cần học tập là quá nhiều.

 

Viên Thừa Trung hề phản bác, tiếp tục thu dọn quần áo.

 

Lâm Vi định dậy giúp đỡ thì ở cửa truyền đến tiếng động.

 

thấy Hứa Uyên, định chào hỏi nhưng sững sờ khi thấy ở phía .

 

Sao Hứa Văn Bác ở đây?

 

Cô rõ ràng tránh việc đăng ký Đại học Sư phạm Thủ đô mà đến Đại học Y, theo lý mà sẽ còn bất kỳ sự giao thoa nào với nam nữ chính trong cốt truyện nữa.

 

Đối với cái gọi là cốt truyện, Lâm Vi sớm quên gần hết .

 

 

Loading...