Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 738

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:12:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vi ngoài: "Chiều nay con còn cuộc họp, mấy tháng đều sẽ khá bận, nên hôm nay con tranh thủ về một lát thôi."

 

"Thế con đợi chút." Mẹ Lâm xong, trong nhà.

 

Lâm Vi đến cửa, khó hiểu trong, còn giục: "Mẹ, con thật sự kịp nữa , đây."

 

"Đợi một chút!" Mẹ Lâm lên giọng.

 

Lâm Vi hiểu bà định gì, đợi một lúc, chỉ thấy Lâm chạy lon ton , nhét một cái phong bao đỏ cho Hứa Uyên: "Cháu mang nhiều đồ đến thế , trong nhà chẳng gì đãi đằng t.ử tế, bao cho cháu cái phong bao nhỏ, thật sự là ngại quá."

 

"Lần rảnh cùng Vi Vi về nhà ăn cơm nhé, nhất định đến đấy."

 

Hứa Uyên từ chối, ngược nhận lấy tiền đó: "Cảm ơn bác gái ạ."

 

Mẹ Lâm đến mức đuôi mắt hằn lên những nếp nhăn, với Lâm Vi: "Mau về , còn họp ? Công việc là quan trọng."

 

Lâm Vi cái phong bao đỏ tay Hứa Uyên, đầu óc mơ hồ.

 

Hứa Uyên cất phong bao .

 

Khi hai trở xe, Lâm Vi còn : "Mẹ em đúng là thú vị thật, chẳng lễ tết gì mà bao phong bao cho ."

 

Phải rằng, Lâm đối với tiền bạc cẩn thận.

 

Hứa Uyên tiếp lời, chỉ khẽ nhếch môi nở một nụ .

 

"Bao nhiêu thế ?" Lâm Vi thật sự tò mò, đôi mắt cô , ghé gần hỏi.

 

"Vẫn xem." Hứa Uyên đưa phong bao cho cô, để cô tự mở.

 

Lâm Vi nhận lấy, sờ thấy khá dày, cô càng tò mò hơn, khi mở còn hỏi Hứa Uyên: "Em mở ? Anh để ý ?"

 

Hứa Uyên lắc đầu: "Không để ý."

 

Vừa mở , Lâm Vi đờ .

 

Bên trong là một xấp tiền mười tệ mới tinh, sơ qua, tổng cộng mười tám tờ, còn một tờ năm tệ và mấy tờ một tệ.

 

Một trăm tám mươi tám tệ?!!!

 

Lương của Lâm và bố Lâm cộng , một tháng còn một trăm tệ.

 

Đây là một tiền khổng lồ.

 

Trong đầu Lâm Vi chỉ một ý nghĩ: Mẹ Lâm điên chứ?

 

Cô như chạm củ khoai lang nóng bỏng tay, nhanh ch.óng gập phong bao , nhét cho Hứa Uyên.

 

Chuyện khiến Lâm Vi mấy ngày đó vẫn hiểu nổi, Lâm vốn là một giữ của, chẳng lẽ là vì quan hệ của Viên Thừa Trung? Nên bà để ấn tượng cho Hứa Uyên?

 

, ít tiền quá thì Hứa Uyên cũng coi trọng.

 

Lâm Vi nghĩ , trong lòng thấy ấm áp, Lâm tất cả những chuyện đều là vì cô.

 

Cô cảm nhận sự ấm áp của gia đình, đối với Lâm mà , đây là một tiền lớn, nhưng bà cam tâm tình nguyện hy sinh vì cô.

 

Cô đột nhiên nhận , nhà họ Lâm yêu cô hơn cô tưởng tượng.

 

Lâm Vi tính toán xem mấy tháng còn bao nhiêu tiền, mang về đưa cho Lâm, cô vốn coi trọng tiền bạc, dù cũng sẽ thôi.

 

Đang nghĩ ngợi, hai trợ lý ở bàn bên cạnh nhỏ to trò chuyện:

 

"Cậu đến nhà , đưa phong bao cho ?"

 

"Không."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-738.html.]

"Hả? Đều đưa phong bao cho ? Lần đầu đến nhà, lớn đều đưa phong bao chứ, nếu đưa thì chứng tỏ đối phương ưng, nếu đưa, đưa càng nhiều thì chứng tỏ càng coi trọng."

 

"Thật ?"

 

"Chứ còn gì nữa, chị dâu tớ về mắt, tớ đưa mười tệ đấy!"

 

......

 

Lâm Vi thấy lời , lập tức sững sờ.

 

Trong đầu cô hiện lên câu Lâm với Hứa Uyên: Cháu mang nhiều đồ đến thế ——

 

Đến nhà ( mắt)?!

 

Lâm Vi nhớ nụ rũ mắt của Hứa Uyên đường : "......"

 

Cái ——

 

Hiểu lầm lớn .

 

Ngặt nỗi, Hứa Uyên đến viện nghiên cứu tìm cô, còn mang theo quà cáp, cực kỳ thành khẩn hỏi Lâm Vi: "Khi nào em về nhà? Anh đưa em về, mua chút quà nhỏ cho bác trai bác gái, mang tặng họ."

 

Chương 325 Nữ phụ pháo hôi thập niên 80 (28)

Lâm Vi Hứa Uyên đang sốt sắng tặng quà đáp lễ, đầu to như hai cái trống.

 

Cô đang vắt óc suy nghĩ, định giải thích rõ ràng với Hứa Uyên, thì bảo vệ bên gọi điện tới, Lâm Quyên đến tìm cô.

 

Lâm Vi tưởng phía Lâm Quyên xảy chuyện gì, vội vàng cổng.

 

Lâm Quyên xách theo tương ớt và thịt bò khô Lâm , sức vẫy tay với Lâm Vi: "Em út, ở đây !"

 

Lâm Vi thấy cô mặt mày hớn hở, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

Lâm Quyên thấy lưng Lâm Vi Hứa Uyên cùng, càng tươi hơn, thốt một câu: "Hai đứa ở bên ?"

 

Lâm Vi: "?"

 

Câu thật kỳ quái.

 

Hứa Uyên ôn tồn tiếp lời: "Em cũng mới đến."

 

Lâm Quyên ngoài mang tương ớt và thịt bò khô, còn xách theo đồ khô Lâm Anh gửi, cô nhét cho Lâm Vi xong hỏi: "Mẹ bảo chị hỏi xem, khi nào hai đứa về ăn bữa cơm? Lần vội quá, chẳng giữ ăn bữa cơm nào."

 

xong, về phía Hứa Uyên, còn Hứa Uyên thì về phía Lâm Vi, rõ ràng là xem ý cô thế nào.

 

"Ái chà." Lâm Quyên với Lâm Vi, "Lần xách bao nhiêu thứ về nhà mà chẳng ăn bữa cơm nào, đúng lễ nghĩa chút nào, hôm nay chị đúng lúc nghỉ, em rảnh ? Tối nay về ăn bữa cơm nhé?"

 

Rất may, tối nay Lâm Vi thật sự rảnh.

 

"Có rảnh ?" Lâm Quyên hỏi Hứa Uyên.

 

Lời cô dứt, Hứa Uyên gật đầu: "Vâng, em ạ."

 

"Còn em thì ?" Lâm Quyên Lâm Vi, "Chị cả hôm nay đúng lúc mang một con vịt về, nhà chị tối nay cũng về, cùng , đông đủ hết cả."

 

Lâm Vi mở lời giải thích: "Chúng em quan hệ như nghĩ ."

 

Lâm Quyên phủ nhận: "Không ai hiểu lầm gì cả, kể cả là bạn bè thì cũng về cùng ăn bữa cơm chứ, đúng ? Mẹ cứ lầm bầm suốt, bà như thế, trong lòng cứ thấy yên."

 

Lâm Vi: "......."

 

"Tối nay rảnh chứ? Cùng về nhé, chị cũng về phụ một tay, Quả Quả cũng nhắc em suốt, hôm nọ mơ còn thấy em đấy." Lâm Quyên cũng coi như hiểu Lâm Vi, chỉ cần cô bận, thì tức là rảnh.

 

xong, Hứa Uyên: "Tối nhớ về ăn cơm nhé, chị về đây."

 

 

Loading...