Nữ Phụ Pháo Hôi Này Tôi Không Làm Nữa - Chương 742

Cập nhật lúc: 2026-02-12 10:12:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa phân xưởng, quản đốc phân xưởng chỉ tay về phía bố Lâm: "Người đến !"

 

Trong lòng bố Lâm thịch một cái, chẳng lẽ công việc của ông vấn đề gì ? Bị tóm thóp ?

 

Phải bây giờ?

 

Trong lòng ông hoang mang lắm.

 

Nếu là đây, bố Lâm còn lười biếng tiêu cực, dù cũng chăm chỉ gì cho cam, chỉ cần thành công việc giao là , phạm gì.

 

bây giờ thì khác , con gái ông đang việc ở viện nghiên cứu, là lên báo đấy, cả nước đều đang , tương lai chắc chắn là nhà khoa học lớn.

 

Với tư cách là bố, ông thể để nắm thóp khó dễ !

 

Bố Lâm thấy bây giờ ông gánh vác sứ mệnh, chỉ ông mà cả nhà họ Lâm từ xuống diện mạo tinh thần đều đổi ít, phận khác .

 

Ông tuyệt đối thể chấp nhận việc gây chuyện.

 

Thấy trong phân xưởng, các đồng nghiệp khác đều đồng loạt về phía , thở của bố Lâm trở nên nặng nề, cũng dám hỏi chuyện gì.

 

"Lão Lâm ." Quản đốc phân xưởng đột nhiên tới.

 

"Bác ạ." Bố Lâm nhếch khóe miệng cứng đờ.

 

Bây giờ cái thói bốc phét của ông sửa , chỉ sợ thấy chín chắn.

 

"Ông sinh một cô con gái giỏi thật đấy." Quản đốc phân xưởng giơ ngón tay cái lên, "Lợi hại!"

 

Bố Lâm còn kịp định thần , đối phương cầm một tờ báo, chỉ những chữ lớn đó : "Con gái ông thật tiền đồ, lên báo , nghiên cứu chế tạo stent phủ t.h.u.ố.c nội địa !"

 

"Nghe nước ngoài còn cái thứ !"

 

"Người cái gì mà là phát minh vĩ đại nhất của khoa nội tim mạch trong nước, cái gì mà vượt qua nước ngoài, cái thật sự thể vượt qua đấy, nước ngoài còn nghiên cứu mà!"

 

"Nghe dẫn đầu nước ngoài mười mấy năm, con gái ông chính là nhân vật nòng cốt của nhóm nghiên cứu đấy. Ông xem , con gái ông tên là Lâm Vi ?"

 

"Cô là rường cột quốc gia mới nổi của giới y học đấy, là nhà khoa học lớn đấy, thành tựu đầu trong những phát minh vĩ đại nhất trong nước mười năm trở đây, nhà ông đúng là tổ tiên hiển linh !"

 

.......

 

Bố Lâm còn chuyện , ông nhận lấy tờ báo, tấm ảnh Lâm Vi đó, gương mặt quen thuộc , chính là con gái .

 

Mắt ông chút nhòe , cũng rõ chữ báo lắm, môi run rẩy, cuối cùng thật sự nhịn , chút mất mặt đưa tay lau nước mắt: " cũng gần ba tháng gặp nó, tết cũng về."

 

Hồi tết, Hứa Uyên xách quà cáp đến nhà, chuẩn rượu ngon t.h.u.ố.c quý cho ông, là Lâm Vi vẫn còn đang ở phòng thí nghiệm.

 

Tuy quen với việc Lâm Vi ít khi về nhà, dù về cũng vội vàng ngay, nhưng cả nhà vẫn thấy hụt hẫng, Lâm gói bánh sủi cảo bảo Hứa Uyên mang đến viện nghiên cứu, còn mang theo mấy lọ tương ớt.

 

Cứ nửa tháng đến viện nghiên cứu gửi tương ớt và thịt bò khô, đây chính là mối liên kết nhiều nhất giữa nhà và Lâm Vi, họ cũng thể tùy tiện trong .

 

Có khi là Lâm Anh , khi là Lâm Quyên, Lâm lúc nhớ con gái cũng sẽ , còn tình cảm của bố Lâm thì kín đáo hơn, ông chỉ từ xa theo.

 

Lúc đầu bố Lâm thấy Lâm Vi đỗ đại học thì chính là tiền đồ như ông thầy bói , dù sinh viên hiếm bao nhiêu, đây là sinh viên đầu tiên của nhà họ Lâm cũ của ông.

 

Kết quả là cô ở đại học giáo sư trúng, còn viện nghiên cứu, bố Lâm thấy càng tiền đồ hơn, ông cũng hiểu viện nghiên cứu là cái gì.

 

Đâu ngờ, Lâm Vi nghiệp đại học sớm, còn học thạc sĩ.

 

Đó là thạc sĩ đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nu-phu-phao-hoi-nay-toi-khong-lam-nua/chuong-742.html.]

 

Nói ai cũng ngưỡng mộ phát điên lên .

 

Mà Lâm Vi thì bất thình lình lên báo, còn phỏng vấn.

 

Bây giờ còn giỏi hơn, tham gia nghiên cứu stent tim mạch , riêng bài báo chiếm hết một mặt báo, những điều vượt xa nhận thức của bố Lâm.

 

Những xung quanh thấy cảnh cũng thấy xót xa, quản đốc phân xưởng còn tiến lên vỗ vai bố Lâm: "Những đứa trẻ ưu tú đều là nuôi dưỡng cho đất nước cả."

 

"Vì nước vì dân."

 

Bố Lâm cầm tờ báo lặng lẽ gật đầu.

 

Buổi tối.

 

Bố Lâm ghế sofa, cầm tờ báo, đang từng chữ một, tờ báo ông l.ồ.ng khung kính , tờ ông đang suy nghĩ xem nên treo ở chỗ nào trong nhà.

 

Trên tivi đang phát bản tin thời sự: "Ngày một tháng ba, giáo sư Viên Thừa Trung và nhóm nghiên cứu của ông dày công nghiên cứu chế tạo stent phủ t.h.u.ố.c chính thức phê duyệt tung thị trường, việc đưa stent thị trường phá vỡ sự độc quyền của stent kim loại nhập khẩu, giảm đáng kể chi phí stent tim mạch, mang hy vọng mới cho hàng vạn bệnh nhân, mỗi năm tiết kiệm hàng trăm triệu chi phí cho bệnh nhân."

 

"Đây là phát minh vĩ đại nhất của khoa nội tim mạch trong nước, cũng là một bước tiến lớn của y học trong nước hướng tới trình độ tiên tiến của thế giới."

 

......

 

Bố Lâm thấy bản tin thời sự, lập tức gọi Lâm tới.

 

Mẹ Lâm vội vàng tới, tivi, đó một đoạn phỏng vấn Lâm Vi, bà cũng nhịn đỏ hoe mắt : "Gầy , gầy nhiều quá."

 

Trong mắt bố Lâm đầy vẻ u sầu, mừng lo: "Lần là cống hiến cho đất nước ."

 

Từ nhỏ ông kỳ vọng Lâm Vi tiền đồ.

 

Kết quả là tiền đồ quá .

 

Đều lên cả tivi .

 

Dù thế nào nữa, trong lòng họ vẫn tự hào, ngay cả bé út An An cũng thể chỉ tivi : "Là dì út kìa."

 

" , dì út đấy."

 

"Dì út là nhà khoa học lớn! Mọi đều thế!"

 

Bố Lâm lớn: "Nói đúng lắm!"

 

Bệnh viện.

 

Các bệnh nhân khoa nội tim mạch vốn dĩ đang do dự mức giá cao ngất ngưởng của stent kim loại nhập khẩu, tin stent nội địa đời, trong mắt bùng lên hy vọng.

 

Muốn hỏi thăm giá cả.

 

Kết quả chỉ bằng một phần tư stent nhập khẩu, mà bao gồm cả chi phí phẫu thuật.

 

Bệnh nhân mừng rỡ nhưng khỏi lo lắng hỏi: "Cái dùng bao lâu? Thuốc uống đắt ?"

 

Stent nhập khẩu đều dùng t.h.u.ố.c suốt đời, đây là một khoản chi phí hề nhỏ, stent nội địa rẻ như , uống một lượng lớn t.h.u.ố.c ? Vẫn sống bao lâu?

 

"Không đắt, vài tệ một lọ to đùng." Bác sĩ .

 

"Hả?" Bệnh nhân kịp phản ứng, t.h.u.ố.c ngoại hở là vài chục tệ một lọ, ông hỏi, "Vậy sống bao lâu? Không phẫu thuật xong chỉ sống hai ba năm chứ? Đến lúc đó tiền mất tật mang ."

 

 

Loading...